NGƯỜI CUỐI CÙNG

18/08/201612:00 SA(Xem: 9321)
NGƯỜI CUỐI CÙNG
NGƯỜI CUỐI CÙNG

Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, tất cả Dân Quân Cán Chính của miền Nam Việt Nam đã từng tham gia bảo vệ đất nước, chống lại quân Cộng sản xâm lược miền Bắc đều phải ngỡ ngàng uất hận xuôi tay, do lệnh đầu hàng của thượng cấp trước những người mang danh chiến thắng.
Những ngày kế tiếp, đa số những người “thua trận” chưa từng có kinh nghiệm với chính sách cai trị của những người Cộng sản đều suy nghĩ một cách đơn giản là mong muốn được yên ổn đóng góp công sức để cùng xây dựng kiến thiết quốc gia. Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng muốn ngừng, những người “chiến thắng” đã tiến hành một kế hoạch trả thù bẩn thỉu nhằm đày ải và diệt tận gốc ba đời những người anh em cùng giống nòi Lạc Việt. Bằng cách ra thông cáo “lập lờ” để kêu gọi những người từng phục vụ cho chính quyền quốc gia trước đây trình diện học tập. Họ đã từng bước dẫn dụ lùa tất cả vào các nhà tù mọc lên khắp nơi trên nước Việt Nam được gọi với mỹ từ là trại Cải Tạo. Có người nhận được “giấy mời làm việc” của nhà cầm quyền địa phương, để rồi gia đình trông đợi đến hàng chục năm mới gặp mặt hoặc không bao giờ còn thấy nhau! Thật ra họ không cần thực hiện những thủ đoạn như thế, vì hầu hết những người đã từng phục vụ dưới chế độ VNCH đều không được trang bị kiến thức về chính trị để hiểu rõ sách lược của người Cộng sản, cho nên những người miền Nam chân chất đa số đều cam phận và “hăng hái” tuân theo mọi lệnh lạc của những người cầm quyền mới.
Xin mở ngoặc ở đây cùng để suy gẫm một vài giây, có một bài viết trong đó người ta nêu lên khuyết điểm của quân lực VNCH: Trong việc huấn luyện, các chiến sĩ được học ít nhiều về môn vượt sông, nhưng hầu như không có một chương trình nào để huấn luyện chiến sĩ của mình môn bơi lội, nên thực tế đã xảy ra nhiều trường hợp dở khóc dở cười vì có những chiến sĩ không biết bơi!
Kể từ đó những người tù cải tạo được nhà nước “khoan hồng” cho tập trung học tập tại các những địa điểm trong địa phương, được thong thả như là những học viên đang dự một lớp học. Cửa không khóa, không người canh gác và được chứng kiến một số học viên ra về trước vì “học tập tốt” (về sau mới biết đó là những giáo chức, những chuyên viên mà họ cần thiết xử dụng). Trong thời gian này học viên được gởi mua những thức cần dùng và “được lén” nhờ người thông tin về nhà (một cách thức nhằm đánh lừa lòng tin của thân nhân gia đình để họ yên chí rằng người thân của mình đang yên lành không bị hành hạ tù đày).
Thế rồi một ngày, tất cả các Công chức, Cán bộ, Cảnh sát Quốc gia, An ninh Tình báo của chế độ Việt Nam Cộng Hòa được lệnh thu dọn đồ đạc riêng tư gọn gàng để chuyển đến một nơi khác. Họ được cho biết sẽ tiếp tục học tập qua lao động sau khi đã thông suốt đường lối chủ trương của Đảng, nhà nước XHCN nhờ đã “thu hoạch” thấu đáo nội dung 10 bài chính trị. Học viên nào học tập lao động tốt một thời gian không lâu sẽ được trở về xum họp gia đình để cùng góp công sức xây dựng Xã hội Chủ nghĩa. Họloan báo chính sách khoan hồng nhân đạo lừa bịp của Đảng cho phép thân nhânđược thăm viếng và tiếp tế thức ăn theo qui định để giúp cho cải tạo viên (lúc nầy đã đổi danh xưng) yên tâm học tập tốt, lao động tốt và cải tạo tốt.
Nhưng bất chợt một buổi sáng, một số cải tạo viên trong mọi ngành như đã kể trên có tên trong danh sách được lệnh thu dọn tư trang ra sân xếp hàng để được kiểm kê lọc lựa những vật dụng được cho phép mang theo. Họ bị dồn lên các xe lớn được trùm vải bạt bít bùng và cứ mỗi hai người được đính với nhau bằng một cái còng nhằm gây trở ngại khó khăn khi xoay trở hoạt động hầu ngăn ngừa có người chống đối. Đến chỗ tập trung, qua vài hôm khi các nơi khác tiếp tục đưa về đông đủ, cảnh xếp hàng bày biện hành trang để kiểm tra lại tái diễn nhưng lần nầy gắt gao hơn. Từng cặp từng cặp chung còng một lần nữa bị dồn lên xe che vải bít bùng chạy vòng vòng cuối cùng được đưa xuống bến tàu ra biển. Lênh đênh, chập chờn, ngầy ngật… cuối cùng tàu cặp bến cảng Hải Phòng, đoàn tù lưu đày lếch thếch đặt chân lên đất nước của thiên đàng Xã hội Chủ Nghĩa như lời huênh hoang của bọn cán bộ Cộng sản. Với sự canh phòng cẩn mật của những tên Công an Nhân dân được trang bị tận răng đi kèm theo một số quân khuyển; từng cặp được ấn nhét vào các hàng ghế xe khách (xe đò) đi vòng vèo nhồi lên lộn xuống như xuyên Ma Thiên Lãnh âm u, núi rừng độc đạo rồi chui vào cổng Trại Cải Tạo Số 1 Lào Cai miền Thượng du Bắc Việt:
"...Cuối Thu trên đất mỹ, trời thấm lạnh
Nhớ về mùa Đông Hoàng Liên Sơn
Cuối tháng chạp, một chín bảy sáu
Hai ngàn "cải tạo viên" Miền Nam
Đáp tàu Hồng Hà ra Bắc "đi du học"
Trên sông Lòng Tàu, tràu trôi êm ả
Cửa biển Cần Giờ lướt qua lúc chiều buông
Một bạn tù thổ huyết láng lay
Trên chiếc tàu sóng vùi, gió vập lúc đêm về
Trong âm u, bổng hiện lên ánh hào quang
Quanh thân người tù nho nhã, hiền lành
Người tu sĩ thánh thiện Nguyễn Văn Thuận
Trong cõi mông lung, người tù thấy lòng êm ả
Mường tượng ánh sáng kia soi chiếu đường về
Đỗ bộ Bãi Cháy, hải Phòng
Sau ba ngày đêm lắt lay trên biển Đông
Một nửa nhắm hướng Cao Bằng Lạng Sơn thẳng tiến
Một nửa rẽ về Tây Bắc Hoàng Liên Sơn
Trung tâm Cải tạo Trung ương số 1, Lào Kay
Múa Đông năm ấy thật là khắc nghiệt
Ngày khổ sai trên đỉnh đồi gió lộng rét căm căm..."
(Trích thơ đồng tù Nguyễn Thành Nhơn, Phó tỉnh Biên Hòa)
Nhà tù cũ kỹ với mái ngói tường vôi hình như có thời Pháp thuộc, trong mỗi phòng giam chật chội khoảng 40, 50 tù nhân chen chúc trên hai sàn ngủ hai tầng, có chỗ còn thấy lờmờ tên họ ai đó được viết bằng chữ Pháp hay chữ Anh. Những kẻ bị lưu đày hết hy vọng trở về cố hương sáng sáng chiều chiều điểm danh, ăn uống rồi loanh quanh trong sân đất bao bọc bởi bốn bức tường như những người nhàn hạ. Phải chăng họ cốt ý để cho bọn tù trải qua một thời gian làm quen với khí hậu thời tiết lạnh cắt da đến nỗi mặt nước trong hồ để tắm giặt cũng đóng băng. Nhiều lần tập họp ở hội trường nghe “cán ngố” giảng bài dưới ánh sáng soi rọi nghị quyết của Đảng và chính phủ, đạo đức văn hóa cách mạng… rồi không biết từ đâu có Thỉnh Nguyện Thư đưa lên Ban Chấp Hành trại tù xin được đi ra ngoài lao động tốt theo gương người dân XHCN(?!). Mỗi lần rời trại đi ra ngoài lao động là một lần tù phả iđiểm danh báo cáo lúc đi cũng như khi về đầy đủ.
Tù được ra ngoài “hiện trường” thi đua sản xuất của cải vật chất đóng góp xây dựng Xã hội Chủ nghĩa là lúc xã hội miền Nam đã vào khuôn phép, đã kinh qua những vụ đánh tư sản mại bản, những lần đổi tiền, gia nhập hợp tác xã, xung phong đi vùng kinh tế mới... Hơn nữa, toàn cõi đất nước Việt Nam đều nằm trong vòng kiểm soát của Trung ương Đảng, các mẻ lưới đã được giăng ra cùng khắp, đủ trò đủ kiểu bắt không để sót một con cá to cá nhỏ nào, những phục quốc, tàn quân không còn có thể hoạt động dù có thể chưa bị tận diệt. Cùng lúc đó những thế lực thù địch tư bản Mỹ lên tiếng, thế là “chính sách khoan hồng nhân đạo” lại cứu xét cho thân nhân thăm gặp và tiếp tế mặc dù trước đó rất nhiều tù nhân bị ốm đói kiệt quệ mà không được ai ngó ngàng.
Do những áp lực, kêu gọi, thương lượng, ngã giá… từ hai phía, cuối cùng từng đợt tù, người từ 3 năm trở lên, người từ 9 đến 10 năm lần lượt được tha về nhà. Họ sẽ phải tiếp tụcđược “quản chế” bằng những canh giữ, ràng buộc, kiểm soát, kiểm tra… trong một không gian rộng lớn hơn. Tuy có phần đỡ tù túng hơn so với lúc còn trong trại tù xa xôi hẻo lánh nơi rừng thiêng nước độc kia, nhưng họ phải chấp nhận sốphận nghiệt ngã tang thương hơn khi phải sống lạc loài giữa một xã hội xa lạ và bị chối bỏ.
Thế giới vần xoay, kế hoạch kinh tế, chính trị, quân sự toàn cầu đẩy đưa đưa đẩy, thâm thụt, bàn trên tính dưới; Đảng đưa cả nước theo chủ trương kinh tế thị trường mong đi tìm một vai trò mới. Hơn ai hết, Đảng đã không còn lo sợ các thế lực thù địch, không còn vướng bận nội thù. Cuối cùng những người tù đã trải qua 17 năm được thả ra, được anh em gọi đùa là “những người đóng cửa trại” và tức tốc được sắp xếp đi định cư tại Hoa Kỳ, trong số đó có ba sĩ quan Cảnh Sát Quốc Gia.
Điều đáng ghi nhận, chỉ có ngành CSQG đã có nhiều nhân viên cấp thấp và trung cấp mà phải chịu tù tội lâu dài không dưới 3 năm. Họ là những nhân viên Cảnh sát Đặc biệt đã hoạt động âm thầm, thực hiện công tác mật của ngành CSĐB. Họ là những Thiếu úy CSQG khoác áo Hoa Màu Đất Trung Đội trưởng CSDC tham gia hành quân lùng diệt giặc, những Trưởng cuộc CSQG trách nhiệm giữ gìn an ninh trật tự nơi làng xã. Thậm chí cả những chuẩn sĩ quan CSQG chưa tốt nghiệp Học viện CSQG.
Người viết xin có lời bộc bạch, đây không phải một bài tham luận hay phân tích dông dài gây tranh luận, chỉ là những dòng chữ những câu văn ghi lại những lời bàn, những suy nghĩ của bạn bè gom góp được trong những lúc trà dư tửu hậu xin chia xẻ cùng quý vị cũng như một vài nhận xét thô thiển cá nhân.
Ghi nhớ lại những gì đã nghe thấy và đã biết về những giờ phút những ngày tháng hỗn loạn như ong vỡ tổ cận ngày 30 tháng 4 năm 1975, người Cảnh sát Quốc Gia luôn giữ vững vị trí trách nhiệm dù họ bị bỏ rơi trên Vùng 2 Cao nguyên. Người Cảnh sát Quốc Gia đã phải tự xoay sở, hoàn thành trách nhiệm và trực tiếp chiến đấu để bảo vệ dân chúng cùng thân quyến.
Trước đó tại tỉnh Ban Mê Thuột, trước sức tấn công dữ dội của Cộng quân đại đội Cảnh Sát Dã Chiến thuộc BCH/CSQG tỉnh Ban Mê Thuột do Đại đội trưởng Đại úy CSQG Nguyễn Ngọc Tuấn chỉ huy đã cùng thuộc cấp quyết giữ vững tay súng cho đến giờ phút cuối và anh em dẫn dắt nhau tìm lối thoát khỏi đơn vị đã bị Cộng quân tràn ngập. Người CSQG các cấp thuộc Bộ Chỉ Huy Pleiku dẫn dắt nhau, tự tạo phương tiện cùng dân chúng di tản trong trật tự, tháp tùng theo là các đồng nghiệp thuộc BCH/CSQG tỉnh Phú Bổn. Ùn ùn nghẹt lối trên tỉnh lộ số 7 đầy mìn chông đã bị bỏ hoang 20 năm sau thời Pháp thuộc, dân quân vượt qua Phú Sơn đổ về bờ sông Ba, bên kia là tỉnh Tuy Hòa... Phía sau Cộng quân bắn đuổi theo và đóng chốt chận bắn đoàn người đang trốn chạy, trong số đó có Trung úy CSQG Trần Văn Kha, người bạn cùng khóa với tôi, Trung đội trưởng CSDC thuộc BCH/CSQG Pleiku. Trung úy Kha đã cùng một vài đồng đội cương quyết chống trả lại chúng đến viên đạn cuối cùng và đã xử dụng lựu đạn tự kết liễu đời mình để đổi mạng với mấy tên vây bắt anh.
Tại Cuộc CSQG Ký Thu Ôn quận 8 Saigon trong những giờ phút cuối, toàn thể anh em CSQG đã chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, Đại Úy CSQG Lê Văn Lời, bạn cùng khóa, bị tử thương và bị Cộng quân lôi xác trên đường phố, Đại úy CSQG Hà Xuân Thiết và nhiều chiến hữu CSQG khác bị nhiều thương tích.
Cũng phải kể ra đây gương can đảm oanh liệt của người CSQG đã cương quyết chứng tỏ một lòng quyết không chấp nhận Cộng sản, Trung tá CSQG Nguyễn Văn Long Chánh sở Tư pháp thuộc Bộ Chỉ huy CSQG Vùng I đã chiến đấu anh dũng đến lúc cuối cùng và theo đoàn di tản về Saigon để rồi tự sát tại tượng đài TQLC trước quốc hội VNCH. Phải chăng đó là hình ảnh bi thương nhằm khơi rọi lương tâm của các thế lực quốc tế và những người “anh em”cùng sinh ra và lớn lên trên giải đất hình chữ S. Trước đó, khoảng Giáng Sinh năm 1974, Thiếu Úy CSQG Phan Đại Đồng Trưởng cuộc CSQG xã Khánh An Thới Bình tỉnh An Xuyên đã oanh liệt ngã xuống sau 25 ngày đêm cùng 8 thuộc viên tửthủ chống trả Cộng quân có một quân số cấp đại đội, cố Thiếu Úy Đồng đã được truy thăng Trung Úy. Sau đó không lâu ngày 3 tháng 5 năm 1975, vị Chỉ huy trưởng can trường của cố Trung Úy Phan Đại Đồng đã hiên ngang không chớp mắt, nhận những viên đạn thù giữa pháp trường. Đó chính là Trung tá CSQG Lê Phó, vị chỉ huy trưởng anh hùng đáng kính trọng của BCH/CSQG tỉnh An Xuyên, quyết “không bỏ thành” vẫn đối đầu với Cộng quân sau lệnh đầu hàng của Tổng thống ba ngày Dương văn Minh. (Xin xem tác phẩm “Dặm Nghìn Da Ngựa” của tác giả Vann Phan).
Còn nhiều đơn vị CSQG đã giữ vững trách nhiệm, nhiều cá nhân CSQG đã tuẫn tiết và hy sinh trên bốn vùng Chiến Thuật trong những ngày cuối cùng của nền Đệ Nhị Cộng Hòa miền Nam Việt Nam chưa được nêu cao danh tánh.
Những chiến sĩ CSQG còn lại sau cuộc chiến chỉ biết ôm mối hận lòng, âm thầm chia tay để trở về với gia đình sau lệnh buông súng đầu hàng.
Ước mong quý Niên trưởng quý chiến hữu Cảnh sát Quốc Gia và quý thân hữu có nguồn tin nào liên quan đến các hoạt động của anh em ngành CSQG, xin cung cấp Tổng hội CSQG Hoa Kỳ để giúp cho bộ phận thực hiện Cảnh sử có dồi dào dữ kiện trong việc tìm kiếm thu thập sưu khảo hầu và đúc kết để viết nên trang "Cảnh Sử Hào Hùng" cho thế hệ mai sau rộng đường tìm hiểu.

Nguyễn văn Lợi
BCH/CSQG/PK


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn