NGƯỜI CẢNH SÁT GIÀ HOMELESS

24/02/201910:46 CH(Xem: 257)
NGƯỜI CẢNH SÁT GIÀ HOMELESS
Người Cảnh Sát Già Homeless
    Lần đầu tiên trong đời, Lý được má đưa đi chợ Cần Thơ. Lý mở tròn mắt nhìn chung quanh tất cả đều lạ, đường phố cao phải ngữa đầu ngước lên mới nhìn được trên cao. Xe đi qua lại vùn vụt và ồn ào, gió thổi đập mạnh vô mặt, Lý khoan khoái hít mạnh hơi mát lạnh thổi vô tai nghe ù ù. Thấy đám đông vây chung quanh con voi với người quản cáo bán dầu cù tại bến Ninh Kiều Cần Thơ, tiếng kẻn đánh liên hồi làm ồn ào một góc chợ.  Con voi đưa vòi lên xuống đem dầu cù là đến khách như lời của chủ nhân chỉ dẫn.
-  A...con voi...Con voi lớn quá. Má ơi, má ơi...
    Lý mừng rở vẩy vẩy tay chỉ về con voi.
- Má ơi...má ơi, con muốn vô coi con voi bán dầu cù là.
Má âu yếm cầm tay Lý.
- Ừ...Má dẫn con vô coi, con phải nắm tay má để khỏi lạc trong đám đông nghe con.
-  Dạ, con nghe.
Xe lôi ngừng lại bên đám đông, Lý nắm tay má chạy tới và hòa mình vào đám đông.
-  Lý, con nhớ lời má dặn không con.
Lý nôn nóng trả lời.
- Dạ con nhớ...
Vừa nói Lý chui vào đám đông, mới ba tuổi, nhỏ con thấp người nên Lý len lỏi bên dưới người lớn nên đi ra phía trước gần con voi. Lý say sưa nhìn con voi, sờ vào cái vòi voi cuốn tròn với giỏ đựng dầu cù là đưa cho khách. Lý mãi mê con voi quên mất lời má mới dặn. Tiếng kẻn đánh át tiếng Lý kêu tìm má sau khi nhìn con voi thỏa thích.
    -   Má ơi...má ơi.
    Lý nhìn chung quanh, không thấy má, chĩ  thấy những người chưa bao giờ gặp một lần mặt. Lý lo sợ nhìn quanh rồi đi tới, đi quanh vẫn không thấy má nơi nào.
    - Cháu lạc mẹ phải không?
    Lý chưa hết sợ, nhìn lên bắt gặp người cảnh sát mặc aó trắng bên hông mang khẩu súng ngắn nhìn mình với đôi mắt hiền và thân thiết. Lý gật đầu không trả lời miệng méo đi như sắp muốn khóc. Ông Cảnh sát vổ vành.
    - Đi theo chú về bót cảnh sát, chú sẽ kiếm má về cho cháu.
    Lý ngoan ngoản đi theo không nói lời nào. Xe vừa ghé vào bót Cảnh sát thì ba người Cảnh Sát bên trong bước ra nhìn Lý mĩm cười. Nói với người Cảnh Sát đưa Lý về.
-  Anh Chín có bạn mới đưa về thăm văn phòng mình há.
- Chào cháu. Cháu tên gì.
Lý nhanh nhẹn trả lời.
- Dạ cháu tên Lý.
Một chú khác hỏi.
- Cháu mấy tuổi?
Vừa nói Lý đưa ra ba ngón tay lên.
- Ba tuổi.
Chú Chín vuốt tóc Lý mĩm cười.
-  Lý giỏi quá. Biết ba, má tên gì không?
Lý lắc đầu.
-  Dạ con không biết. Con chỉ gọi Má tên là má. Ba tên là Ba Nuôi.
-  Ba Nuôi...?
Chú Chín không hỏi thêm gì nữa nắm Lý vào trong văn phòng. Văn phòng của chú Chín có bàn viết và mấy ghế chung quanh. Lý nắm tay chí Chín.
-   Chú ơi con đói bụng. Con muốn ăn...
Chú Chín dắt tay Lý ra ngoài trước, Chú nói.
-  Cháu đợi chú ở đây.  Ngồi bàn bên trong  đừng ra phía trước.
Lý lắc đầu không đồng ý.
-  Lý ngồi ngoài nầy đợi chú Chín, đợi má tới luôn.
Chú Chín trước khi đi đặn người cảnh sát canh trước cửa.
-  Anh coi chừng cháu bé, tôi đi mua bánh về cho cháu.
Lý mừng rở reo lên khi chú Chín đi về mang theo một gói bánh bò và bánh tiêu còn nóng.
- Ăn đi cháu, ăn no ngồi ngoan đừng khóc đợi má tới.
Lý gật đầu ngoan ngoãn ngồi bên hàng rào trước Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Tỉnh Phong Dinh.
-  Dạ, cám ơn chú đem bánh cho cháu. Cháu sẽ ngoan ngồi đây đợi má tới.
Lý ngồi vừa ăn bánh bò bánh tiêu thì xe lôi đưa má ghé tới trước cửa bót cảnh sát. Lý bỏ bánh chạy ra mừng, má ôm Lý vào lòng tay vuốt tóc.
- Má...Con đang coi con voi, rồi khi nhớ lại tìm má thì không thấy má...
Lý ngập ngừng...
-  Con không khóc...Con hỏi người ta kiếm má. Có bà bác nào đó dẫn con gặp chú.Chú Chín ẩm con lên xe  chở con về bót.
- Con đi lạc, má kiếm con khắp nơi, định đến báo cho cảnh sát tìm con. Má chưa có kịp đi chợ mua đồ đám giổ ông nội.
Chú Chín bước ra.
- À, Cô Năm, lâu qúa không gặp cô. Cô khoẻ không? Bác lúc nầy vẫn mạnh hả cô? Cô tìm ai vậy?
Má nắm tay Lý. Chưa kịp trả lời thì Chú Chín tiếp lời.
-Có phải cháu Lý là con trai của cô?
Má mừng rỡ trả lời.
- Dạ đúng, là con trai tôi.
- Sao  cháu đi lạc ngoài chợ vậy?
- Cháu mê coi con voi bán dầu cù là, vì nó nhỏ nên len lỏi chun phía trước nên tôi chen vô không kịp nên bị lạc .
Chú Chín hỏi má.
-  Cháu không biết tên cô, tôi ngạc nhiên cháu nói ba là ba Nuôi?
Má cười trả lời.
-  Không phải là ba nuôi. Ba ruột, nhưng tên là nuôi nên cháu nói làm anh tưởng là con nuôi.
Chú Chín gật đầu, nắm tay và trìu mến nhìn Lý
-   À, thì ra vậy. Cháu cũng ngoan nên tôi không phải dổ dành nhiều, Con trai cô dễ thương lắm. Thôi cô dắt cháu về đi. Đi tránh chổ đông người và chổ con voi.
- Dạ, Cám ơn anh,tôi sẽ giữ cháu kỹ hơn.
Má quay lại nói với Lý.
- Cám ơn chú đi con.
Lý khoanh tay nhìn hướng chú Chín và cúi đầu.
-Cám ơn chú mua bánh cho cháu ăn.
Chú Chín nắm tay Lý.
-  Hôm nào cháu tới thăm chú nghe. Chú mua bánh bò, bánh tiêu cho cháu ăn nữa.
Lý cuối đầu nói nhỏ.
- Chừng nào má dẫn đi chợ cháu mới đi được. Cháu cũng muốn đi thăm chú nữa. Mai nầy cháu lớn cháu muốn làm cảnh sát như chú. Chú oai quá...
Chú Chín mĩm cười, cãm động ôm Lý vào lòng siết mạnh với thật nhiều  lưu luyến. Lý cũng ôm và hôn chú trên mặt đi theo má ra về...
Giấc mơ từ thuở lên ba không biết có thể thành sự thật không, nhưng những tình cảm của chú Chín đã đi vào tâm hồn thơ ngây của Lý từ ngày đó. Giấc mơ làm cảnh sát cũng bắt đi vào tâm hồn Lý từ đó.
Mười Tám năm sau...
- Chào Thiếu tá, tôi là Thiếu úy của Bộ Tư Lịnh, nha ANCL đến công tác và trình sự vụ lịnh.
- Chào Thiếu úy.
Sau bắt tay, đại úy Hùng coi sự vụ lịnh và vui vẻ nói.
- Thiếu úy cần gì cho tôi biết.
- Cám ơn đại úy. Tôi muốn gặp đại úy Dương Chí Thiện chủ sự phòng ANCL.
-  Thiếu Úy biết Đại Úy Thiện?
- Đại Úy Thiện làm chung  tóan ở nha ANCL, hôm nay đi công tác sẵn ghé qua thăm bạn cũ.
    Đại Úy Hùng dẫn Lý đi đến phòng của Đại Úy Thiện nhưng không gặp. Thượng sĩ Chín bước vô.
-  Đại Úy Thiện có việc đi Ngã Bảy.
Bắt tay siết chặc với thượng sĩ Chín, Lý nhìn thượng sĩ Chín với một ký ức gợi lại.
- Chào thượng Sĩ, xin hỏi thượng sĩ làm ở đây bao lâu?
- Tui làm tại Bộ chỉ Huy Cần Thơ hơn ba mươi năm.
-  Quê thượng sĩ ở Cần Thơ?
-  Nhà tui ở Cầu Xéo, mời thiếu Úy có dịp ghé nhà chơi. Đại Úy Thiện là chủ sự phòng ANCL cũng là bạn của tui.
- Cám ơn thượng sĩ, sẽ đến thăm thượng sĩ khi có dịp.
Tan giờ chiều, Lý lên xe đi vừa về nhà trọ thì Đại Úy Thiện của phòng ANCL đến đón. Sau cái bắt tay siết chặc tình huynh đệ gặp nhau sau một năm dài di chuyển xa.
-  À Lý, mới đến hả em, sao lúc nầy vợ con ra sao, khoẻ không? Trung Úy Hải vẫn khoẽ hả em?.
- Chào anh Thiện, em mới tới, hồi chiều đến bộ chĩ huy thì thượng sĩ Chín nói anh đi Ngả Bảy.
Thiện vổ vai Lý thân mật.
-  Sẵn sàng chưa? Anh em mình đi ăn. Kiếm vài món có tiếng ở Cần Thơ đãi em một bữa.
- Dạ cám ơn anh, thôi mình đi đâu đây?
-Đến nhà thượng sĩ Chín. Ổng mời mình chiều nay.
Đại Úy Thiện hỏi.
-  Thiếu Úy Lý quê ở Cần Thơ phải không?
-Dạ,nhà em trong quận Cái Răng.
-  Thiếu Úy rành chợ Cần Thơ lắm?
- Dạ Cần Thơ thay đổi nhiều quá, đi lâu nên  không biết rành lắm.
- Cầu Xéo là nhà của thượng sĩ Chín. Ổng làm đây lâu lắm, ổng biết rõ tất cả ngỏ hẽm lách ở đây. Sau giờ làm ổng còn một nghề phụ nữa.
Lý ngạc nhiên hỏi lại.
- Thượng Sĩ Chín làm thêm nghề khác?
Đại Úy Thiện gật đầu.
-  Ổng không có con ở nhà , có bà vợ ở nhà rất giỏi làm bếp.
Đại Úy Thiện hỏi Lý.
-Em biết ổng làm thêm nghề gì không?
Lý lắt đầu.
-Không biết.
- Ổng làm nghề chạy xe ôm mỗi đêm. Ổng đi đưa rước người ta ngòai giờ làm rồi sau cùng đi rước người ta không chịu về nhà người ta mà lại chui vào nhà ổng ở luôn.
Lý ngạc nhiên hỏi.
-  Sao kỳ vậy, ổng sao lại rước về nhà. Rước về nuôi cơm? Còn vợ ổng đâu?
Thiện chưa kịp trả lời thì đã tới nhà của Chín. Đại Úy Thiện dừng xe gắn máy trước nhà thượng sĩ Chín, thì Chín bước ra trước cửa đón.
- Mời anh Thiện và thiếu uý Lý vô.
Bắt tay mừng rỡ, Chín gọi vô trong nhà.
- Em ơi, đem nước ra khách quý đến rồi.
Phía bên trong có tiếng đàn bà trong trẻo trả lời.
-  Dạ em mang ra liền.
Chín giới thiệu.
-  Đây là nhà tôi. Tôi tình cờ gặp cổ, rồi đứa có duyên, người có nợ nên đến ở chung nhau để sống chung nhà.
Chín nâng ly bia lạnh mời.
-Mời anh Thiện và thiếu úy Lý, anh em mình nhấp một hơi cho mát rồi sẽ tâm sự nói tiếp.
Thiện mời chị Chín.
-Mời chị ngồi chung cho vui.
Chị Chín khép nép ngồi bên chồng nói nhỏ.
-  Dạ cám ơn anh. Xin phép hai anh.
Chín giới thiệu.
- Thức ăn trên bàn toàn do nhà tui làm hết. Trước khi gặp tui, bà là cô chủ quán ăn cũng là cảm tình viên của tui. Sao nầy tui lại cảm tình với bả.
Chị Chín mời.
-  Mời anh Thiện và Thiếu Úy cầm ly, đồ ăn ngụi bia lại bớt lạnh không ngon. Thức ăn do em làm thường ngày hai vợ chồng ăn. Xin dùng đạm bạc với hai vợ chồng em.
Lý nâng ly lên nói.
-Cám ơn anh chị tiếp đãi. Mừng gặp lại anh Chín.
Chín ngạc nhiên hỏi lại.
- Mừng gặp lại? Vậy tui với thiếu úy trước đây đã có gặp?
Lý cười thật tươi kể lại.
- Anh Chín có nhớ lại hồi đó anh mua bánh bò bánh tiêu cho em hồi mười mấy năm trước tại bót Cảnh Sát tại chợ Cần Thơ không?
Chín ngạc nhiên.
- Vậy thiếu úy là con của cô năm bên Cầu Bắc?
Lý vui vẻ gật đầu.
- Dạ đúng rồi, má em không còn ở Cầu Bắc, nhà đã dọn vô Cái Răng lâu rồi.
Thiện nâng ly cười vang.
- Chúc mừng, thật là trái đất tròn, mình có ngày gặp lại. Thật không ngờ, Chín và Lý có duyên bây giờ cùng chung trong lực lượng Cảnh Sát.
Lý cảm động nói với Chín.
- Hồi đó em thấy anh Chín oai phong và em đã ước muốn lớn lên mình sẽ phục vụ vào ngành Cảnh Sát , bây giờ gặp lại anh Chín, anh cũng như ngày xưa vẫn còn oai phong và đầy tình cảm...
    Chín nhấm một hơi bia gật gù.
-  Anh đã già rồi, nhưng anh cũng muốn Lý là thế hệ sau nầy của Cảnh Sát, thế hệ kế tiếp của anh. Mình sẽ làm lực lượng Cảnh Sát  càng mạnh bảo vệ dân mình không cho bọn việt cộng còn chổ đứng trong xóm làng.
    Tiệc đã tan, lần hội ngộ với Chín không có cơ hội  lần thứ hai. Ba mươi tháng tư nghiệt ngã đến, ly bia hội ngộ vẫn còn đậm trong tâm tư của người Thiếu úy trẻ và người Cảnh Sát già đi chìm vào lịch sử tang thương của đất nước...
    ....Tiếng điện thoại reo vang...
-  Hello, Lý đây. Bạn Mãng hả? Khoẽ không?
    Tiếng đầu bên kia trả lời.
- Hello Lý. Bạn khoẽ không? Mấy hôm nay bận quá không trả lời email cuả bạn được.
    Lý ngạc nhiên.
- Bạn còn bận công chuyện gì mà không trả lời mail được vậy?
    Mãng kể lại câu chuyện.
- Trong bịnh viện Atlanta gần nhà, xe cứu cấp đem về một ông gìa người Việt Nam khoảng bảy mươi tuổi, homeless, bịnh nặng không biết nói tiếng Mỹ. Bịnh viện có người giới thiệu tôi là người làm việc cho cộng đồng Việt Nam nên cô Hellen Counselor của bịnh viện gọi tôi đến nhờ thông dịch và giúp cô tìm thân nhân ông nầy. Người nầy mặc aó Cảnh Sát dã chiến đã bạc màu thật cũ, trên túi áo có tên Chín. Tôi hỏi ổng là ai, ổng không biết ổng chỉ vô túi áo nói là tên ổng. Tôi nói chuyện thì tìm ra ổng là Cảnh Sát Quốc Gia ngày xưa. Vợ vừa mới chết, con nghèo không nuôi nỗi bỏ đi và ổng cũng không biết gì hơn nữa.
    Lý  hỏi nhanh.
    - Tên Chín? Hơn bảy mươi tuổi? Làm Cảnh Sát Quốc Gia? Như vậy Chín là thế hệ đàn anh của mình rồi.
    Mãng trã lời.
    -  Bạn đoán đúng rồi, người bạn hơn bảy mươi tuổi đời của chúng ta, trong cuộc sống nếu mình trong hoàn cảnh của anh Chín và bao nhiêu nỗi tang thương bất hạnh cùng gánh chung với gia đình người thân và đất nước, thì giờ dành đến thăm Chín chẵng khác nào đem đến cho Chín giọt nước cam lộ cứu khỗ cứu nạn của bồ tát. Chín rất mừng khi thấy tôi đến, Chín không chịu ăn, chỉ khi nào nói ăn để được tôi đến thăm thì mới ngoan như đứa bé. Anh không còn nhớ gì hết chỉ còn nhớ mình là Cảnh sát Quốc gia.
    -  Cám ơn Mãng đã mang nước cam lộ chia xẻ cho anh bạn kém may mắn của mình, cùng một kiếp con người sao anh ấy lại gánh quá nhiều nỗi đoạn trường. Tôi cũng có người quen tên Chín là Cảnh Sát ở quê nhà, rất có thể là anh Chín đó. Đã hơn bốn mươi năm...
    Mấy hôm sau Mãng đến thăm Chín với bộ đồ Cảnh Sát Dã Chiến, Chín đã mệt mõi trên giường bịnh. Anh không còn một sức lực nào để tự trở mình trên chiếc giường của bịnh viện, khả năng sinh tồn của thượng đế ban cho anh chỉ là cái đầu để diễn tả sự đồng ý hay không đồng ý. Anh quên mình là ai, tại sao ở nơi nầy? Anh nằm đó chờ mõi mòn, như chờ một giọt nước cam lộ của thế gian ban cho anh. Anh cũng quên tất cả những tháng ngày anh đã thi hành nhiệm vụ và trách nhiệm cũa mình đối với người thân, bạn bè, đồng đội của mình người trong hơn nửa thế kỹ đã qua. Thời gian dài thật, những đoạn đường đời đã qua, anh gom nhặt đầy những gian truân đau khỗ, dọc đường đời gánh trên vai trĩu nặng, bây giờ anh không còn thời gian và sức lực như vậy nữa. Đất nước chinh chiến, khói lửa,tang thương, gian khỗ anh đã âm thầm cùng gánh những nỗi lầm thang nầy. Nhiệm vụ Bảo Quốc An dân anh thi hành cho mãi đến vào giờ phút đất nước hấp hối, anh đứng bên cạnh một đất nước VNCH vừa ngã xuống chiều qua và anh đau đớn rên xiết, chết lịm. Anh cùng đi, đi qua những bước đọan trường của đất nước, của những kẻ chiến binh đã bại trận, nếm tất cả hương vị cay đắng khi cuộc chiến tàn và nhận sự trả đủa câm thù dã man bạo tàn của cộng sãn. Bao nhiêm năm trong ngục tù anh tiếp tục âm thầm chịu đựng khỗ aĩ, tù đày, để có một ngày, có một ngày hạnh phúc sẽ trở về. Anh mong ngày trở về hạnh phúc cho đất nước, nhưng ngày ấy vẫn còn xa... Anh thề nguyền có một ngày anh sẽ đem về cho đất nước một đứa con VNCH thân yêu, anh vẫn giữ trọn lời thề. Anh trở mình trên chiếc giường của bịnh viện, anh không còn nhớ nơi nầy là nơi nào, anh là ai? Anh không còn óan hờn hay yêu thương trong trí nhớ, anh ngơ ngác nhìn quanh bằng cái đầu ốm lộ xương gò má, đôi mắt sâu ra, với nét mặt thẫn thờ. Anh tự hỏi:
    -Thế giới nầy là nơi mình sống? Hành tinh nầy là của loài người cùng là một sinh vật như mình sao? Sinh vật nầy còn biết nghĩ như mình không? Mình là ai? Sao những người chung quanh dùng ngôn ngữ gì mình không biết? Anh lặng đi lúc anh có nhận thức, và có giây phút không biết gì chung quanh. Ngày lại ngày qua, anh vẫn nằm đó. Anh ngoan ngoản nằm chờ tại chỗ như anh đã nằm yên tại chỗ đợi lịnh của hơn bốn mươi năm xưa khi quân địch sắp vào bộ chỉ huy cũa anh, và anh không còn nhớ gi sau đó. Trong trí nhớ của anh chỉ còn in đậm CSQG, và anh chỉ còn nhớ khi có người đến gặp anh nói chuyện về CSQG, câu chuyện cũ  của hơn bốn mươi năm chứa đựng cả một cuộc sống đầy gian truân nhưng chất chứa đầy ân tình. Sống cũng Cảnh Sát Quốc Gia và sắp chết cũng câu chuyện Cảnh Sát Quốc Gia.
-  Người Cảnh Sát già homeless trong giường bịnh, trước khi trút hơi thở cuối cùng, Anh đã quên, anh đã quên tất cả, ngọai trừ bốn chữ “Cảnh Sát Quốc Gia”.
 TRẦN MÃNG
 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn