BÀI HỌC NĂM MƯƠI NĂM...

17/03/200912:00 SA(Xem: 64058)
BÀI HỌC NĂM MƯƠI NĂM...

                                         BÀI HỌC NĂM MƯƠI NĂM...
                                         và Nghị Quyết “36” của CSVN.

Phan Tấn Ngưu
        Đã đến lúc chúng ta cần nhín chút thì giờ nhìn lại những gì đã qua để biết Cộng sản Việt Nam đã và đang làm gì để cướp trọn miền Nam Việt Nam thân yêu của chúng ta, dìm chúng ta trong bể khổ triền miên, và hiện giờ, chúng cũng muốn biến những vùng đất ở hải ngoại này thành những địa bàn thuận lợi hầu gieo rắc cái nọc độc của chủ nghĩa vô nhân, chủ nghĩa chỉ biết lợi dụng thời cơ, lợi dụng lòng nhân ái của người khác, sống trên sự khổ đau của muôn vạn lương dân...
        Từ ngay sau khi Hiệp định Genève vừa được ký kết năm 1954, trước làn sóng di cư của cả triệu đồng bào miền Bắc, phải lìa bỏ quê cha đất tổ vào Nam tìm tự do, bọn cộng sản Bắc Việt đã lợi dụng ngay phong trào này, đã bí mật cài người của chúng trà trộn vào đồng bào di cư, xâm nhập miền Nam Việt Nam một cách an toàn và hợp pháp. Với truyền thống vị tha, nhân ái, đồng bào miền Nam đã mở rộng vòng tay, thương yêu đón nhận tất cả mọi người không chút nghi ngờ. Thật không còn môi trường nào thuận lợi và tốt đẹp cho bằng, đối với bọn chúng. Cứ thế mà từng tên, từng tên cán bộ tình báo lợi hại của chúng cứ âm thầm xâm nhập vào đủ mọi thành phần, mọi giai cấp của xã hội miền Nam.Từ chánh quyền đến các đoàn thể tôn giáo, đảng phái chánh trị, v.v... đâu đâu cũng có mặt của bọn chúng.
       Tuy nhiên chánh quyền ta lúc bấy giờ không thơ ngây. Nền đệ nhứt Cộng Hòa ngày một lớn mạnh, đặc biệt về mặt “an ninh tình báo”. Với Sắc Luật 10/ 59, bọn Cộng sản nằm vùng gần như không còn chỗ đứng. Một phần bị quân dân miền Nam tiêu diệt trong những đợt truy nã hoặc đột kích, một phần phải ra đầu thú với chánh quyền để bảo toàn mạng sống. Miền Nam Việt Nam lúc đó gần như được sống trong thanh bình, no ấm và hạnh phúc. Dân cũng như quân miền Nam, có thể đi từ mũi Cà Mau đến Bến Hải mà không gặp bất cứ một khó khăn, trở lực nào.
        Nếu chúng ta biết mưu đồ của bọn Cộng sản quốc tế, trong khi đó Cộng sản Việt nam, được sự hỗ trợ của bọn Nga Tàu, trước và sau khi ký Hiệp định Geneve năm 1954, thì có khi nào chúng để cho chúng ta yên mà hưởng thanh bình! Với chiêu bài “giải phóng miền Nam”, “đánh đuổi quân xâm lược”, chúng đã sử dụng mọi hình thức, từ quân sự, chính trị, ngoại giao v.v... để gây máu lửa cho nhân dân miền Nam, đặc biệt là trong lãnh vực tình báo, một vần đề mà chúng tôi muốn đề cập tới trong bài này.
        Về phương diện tình báo, không phải chỉ có đơn giản là chỉ rút ưu khuyết điểm của những gì đã xảy ra trong quá khứ, mà chúng ta phải thấy được, từ sau gần 30 năm cưỡng chiếm miền Nam, bọn Cộng sản đã và sẽ làm gì đối với đồng bào trong nước cũng như đối với khối người Việt tỵ nạn đang sống ở khắp nơi trên thế giới và tại sao đến lúc nầy chúng lại tung ra Nghị quyết 36, đã đang là đề tài bàn bạc, thảo luận của bao người.
        Kiểm điểm lại suốt thời gian đã qua, chúng ta thấy Cộng sản đã đặt tầm mức quan trọng của lãnh vực tình báo đến mức độ nào và chúng đã thực hiện được được những gì tại miền Nam Việt Nam của chúng ta trước năm 1975, và biện pháp đối phó của chúng ta lúc đó ra sao, có hiệu quả lắm không hay chúng ta đã bất lực đến nỗi để cho chúng tự do ra vào như chỗ không người?
        I/. VỀ MẶT CHÁNH QUYỀN: Qua những công tác mà Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia đã làm, cũng như đã đánh phá những tổ chức điệp báo của bọn cộng sản trong hàng ngũ Quốc Gia, chúng ta có thể chia ra hai loại, như sau:
       A.- Xâm nhập vào đời sống hoặc tiếp cận các cấp lãnh đạo, các cấp chỉ huy: từ địa phương tới trung ương luôn là mục tiêu hàng đầu của chúng: Chúng đã làm được những gì?
      Sách lược của Cục Nghiên Cứu Cộng sản Bắc Việt là tìm mọi cách tung các cán bộ điệp báo ưu tú của chúng, từ việc lợi dụng phong trào di cư năm 1954 đến lén lút xâm nhập sau này, để tìm cách tiếp cận, kết thân với những nhân vật khá nổi tiếng của ta mà chúng đã nghiên cứu và chấm định trước. Trong thời đệ nhất Cộng Hòa, chúng đã chẳng may gặp phải bộ máy tình báo của ta, với những cán bộ lão luyện như Bác sĩ Tuyến, Dương văn Hiếu, Thái Đen, Thái Trắng v.v.... đã bẻ gãy gần như toàn bộ âm mưu của chúng từ trong trứng nước. Tên đầu sỏ đại tá Lê Câu và toàn bộ đàn em của tổ chức Quân báo đã sa lưới pháp luật. Một số đã chuyển hướng về hợp tác với chúng ta, còn một số ít ngoan cố chịu vào tù, chờ thời cơ tái hoạt động. Tác phẩm “Ngài Cố Vấn” của Vũ Ngọc Nhạ chỉ là kết quả của những sự tưởng tượng và bịa đặt mà thôi. Chúng chỉ có thể bịa chuyện với những ai không biết về chúng, nhưng với chúng ta, nhất là những người đã mang chúng vào tù thì chỉ làm một trò cười, không hơn không kém!
Qua thời đệ nhị Cộng Hòa, là lúc mà các cơ quan tình báo của ta đã chứng tỏ được khả năng trong việc phá vỡ giòn giã các tổ chức tình báo chiến lược của cục nghiên cứu miền Bắc. Chúng ta thử điểm qua một vài vụ :
       1) Các tên Vũ ngọc Nhạ, Lê hữu Thúy, Huỳnh văn Trọng đã bao vây Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu như thế nào? Phần này chúng tôi đã được dịp đề cập đến trong số Phượng Hoàng năm 2004, nay chỉ xin lược qua...
      Dưới thời đệ nhất Cộng Hòa, Đoàn Công Tác miền Trung đã có công phá vỡ gần như toàn bộ tổ chức Quân báo của tên Đại tá Lê Câu và câu lưu tất cả những cán bộ liên hệ. Nhưng sau cuộc đảo chánh năm 1963, Dương văn Minh đã ra lệnh phóng thích tất cả tù chính trị, kể cả bọn Cộng sản nằm vùng bị chánh quyền bắt giữ trước đây, ngoại trừ đại tá Lê câu. Đây quả là một hành động thả cọp về rừng!
       Sau một thời gian điều lắng, bọn này được lệnh tái hoạt động. Lần này bọn chúng lại có nhiều cơ may hơn nữa vì lúc bị cầm tù, chúng có dịp quen biết với nhiều tay chính trị đối lập, thân cộng bị chính quyền Ngô đình Diệm bắt giữ, cũng được phóng thích, nên điều kiện xâm nhập rất thuận lợi.
        Qua sự lãnh đạo trực tiếp của Cục nghiên cứu miền Bắc, Vũ ngọc Nhạ, Lê hữu Thúy, Huỳnh văn Trọng đã tái hoạt động trở lại. Lê hữu Thúy, nhờ quen biết nên được tuyển dụng vào Bộ Chiêu Hồi với chức vụ Đổng lý văn phòng. Tuy nhiên mục tiêu chính của chúng nhắm vào là Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu. Trước đây, chúng đã từng nghiên cứu và được biết chánh quyền miền Nam chịu nhiều ảnh hưởng sâu xa và trực tiếp với Công Giáo. Khi Tổng Thống Nguyễn văn Thiệu lên lãnh đạo đất nước, chúng thấy ngay ông Thiệu là người Công Giáo, rất ngoan đạo và chịu nhiều ảnh hưởng của các Cha Hoàng Quỳnh, Cha Nhuận v.v... nên Vũ ngọc Nhạ đã tìm cách lân la làm quen và làm đủ mọi cách để lấy lòng các cha này. Chẳng bao lâu, Vũ ngọc Nhạ đã được các Cha giới thiệu với Tổng Thống Thiệu và lần lần bước vào Dinh Độc lập một cách êm ả và sau đó đã cài Huỳnh văn Trọng vào làm Cố vấn Chính Trị cho Tổng Thống Thiệu rất dễ dàng...
        May mà tổ chức này bị ta phát hiện sớm, nếu không, hậu quả sẽ tai hại đến dường nào!
       2) Vụ tên Bùi văn Sắc tức Điệp viên “Sáu Già” đã xâm nhập tư dinh Trung tướng Nguyễn chánh Thi như thế nào?
       Hẳn chúng ta còn nhớ, ngày 11 tháng 11 năm 1960, sau khi cầm đầu cuộc đảo chánh Tổng Thống Diệm bị thất bại, Đại tá Nguyễn chánh Thi đã dùng phi cơ bay sang Kampuchia để xin tỵ nạn tại đây. Cộng sản Bắc Việt đã không bỏ qua cơ hội này. Dưới con mắt của Cục nghiên cứu, Đại tá Thi chắc chắn sau này sẽ trở nên con cờ tốt, sáng giá tại miền Nam. Bằng mọi cách chúng phải tìm cách xâm nhập cho kỳ được. Trước tiên, chúng cho người theo dõi từng chi tiết về cuộc sống, sinh hoạt của ông Thi tại Nam Vang. Sau một thời gian, chúng thấy thỉnh thoảng ông Thi có lui tới một vũ trường để giải trí qua ngày. Chúng liền bí mật cài một nữ địch vận vào xin làm việc tại đây, dưới hình thức một vũ nữ. Mỗi lần đại tá Thi đến đây, cô vũ nữ tên Tr... không bỏ lỡ cơ hội đến hầu cận làm quen. Dần dà cả hai trở nên thân mật, nếu không muốn nói là thân thiết với nhau.
        Bước thứ nhất thành công. Sau đó, qua sự giới thiệu của Tr.., ông Thi được quen biết với một người đàn ông Việt Nam, đã qua Nam Vang sinh sống từ lâu, cũng thường đến vũ trường giải trí. Ngay buổi gặp gỡ đầu tiên, tên này tự giới thiệu, y là cán bộ của Việt Nam Quốc Dân Đảng, bị chánh quyền Ngô đình Diệm đàn áp nên bỏ trốn sang Miên và hiện đang làm việc cho một hãng buôn ở Nam Vang. Qua hàn huyên tâm sự, “đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu”, không mấy chốc tên này đã chinh phục được cảm tình của ông Thi. Từ đó họ thường xuyên gặp gỡ và càng trở nên thân mật hơn lên. Sau đó, họ cùng dọn về ở chung với nhau. Tên này ăn nói hoạt bát, nhỏ nhẹ, lại tỏ ra hiểu biết sâu rộng về hiện tình đất nước cũng như cục diện thế giới, lại chỉ trích mạnh mẽ về chế độ độc tài gia đình trị của nhà Ngô. . ., viên đạn này đã bắn trúng tim đen của ông Thi, nên từ đó, ông Thi xem tên này như người thân trong gia đình và gần như không cần phải giấu giếm điều gì trong những lần trao đổi giữa hai người. Người bạn chí thân này của ông Thi chính là tên Sáu Già, cán bộ của cục nghiên cứu Bắc Việt. Tất nhiên, những gì ông Thi tâm sự, tên điệp báo Sáu Già đều tỉ mỉ báo cáo về cho cục nghiên cứu khai thác.
        Thời gian dần trôi qua, họ gần như không còn xa nhau được nữa!
       Đến ngày 1 tháng 11 năm 1963, Dương văn Minh lại đảo chánh Tổng Thống Ngô đình Diệm. Lần này thì họ thành công. Đại tá Thi xin về nước và được tiếp đón trọng thể.. Riêng tên Sáu Già thì vẫn ở lại Nam Vang.
       Tình hình Việt Nam sau đó trở nên hết sức rối ren, hết đảo chánh đến chỉnh lý liên miên, mà vai trò của Nguyễn chánh Thi ngày càng sáng giá. Cả nước đều đặt hết niềm tin vào ông sĩ quan trẻ tuổi, tài ba và có vẻ... chống cộng quyết liệt này.
       Theo lệnh của Cục Nghiên cứu Bắc Việt, Sáu Già viết thư cho Nguyễn chánh Thi, ngỏ ý muốn trở về Việt Nam và nhờ Thi giúp đỡ. Ông Thi bấy giờ có một đồng minh có đầy đủ điều kiện để làm giúp việc này, đó là Đại tá Phạm văn Liễu, đang làm Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia. Ngay sau đó, với chỉ thị viết tay của Đại tá Phạm văn Liễu, còn được lưu giữ trong hồ sơ văn khố của Bộ Tư Lệnh cho tới ngày 30/ 4/ 1075, Tổng Nha Cảnh Sát đã lập thủ tục để đưa Sáu Già về nước và cấp cho giấy tờ tùy thân hợp pháp hẳn hoi. Sau khi về nước lại được đưa về tư dinh của Nguyễn chánh Thi và ở mãi nơi đó cho tới ngày bị bắt. Qua lời khai của Bùi văn Sắc tức Sáu Già, ta thấy tên này hiểu biết về hiện tình miền Nam còn hơn cả sự hiểu biết của chúng ta! Vì qua sự gần gũi với những nhân vật khá nổi tiếng và cao cấp lúc bấy giờ đến tiếp xúc với Tướng Thi thường xuyên (mà một số những nhân vật đó hiện đang sinh sống tại Nam California hay tại Hoa Kỳ này) họ đã vô tình tiết lộ khá nhiều tin tức rất quan trọng mà chúng ta không được biết, kể cả sự hiện diện của một số cố vấn của Tòa đại sứ Mỹ tại Sài gòn.
        Sau khi phá vỡ công tác này, có rất nhiều sĩ quan cao cấp và nhiều chánh trị gia nổi tiếng đã bị mời đến để xác nhận lại những gì mà họ đã thảo luận hoặc tiết lộ với tướng Thi. Đó là một trong nhiều bài học đáng giá của chúng ta. Về phần tướng Thi, có biết hay không tên Sáu Già là một điệp viên cộng sản, đó là việc của tướng Thi, chúng tôi không dám đề cập, mà cho đến bây giờ, khi viết lại sự kiện này, không khỏi đau lòng!!
B.- Xâm nhập vào các đơn vị, các cơ quan của Quân đội, Cảnh sát, Lực lượng bán quân sự...
Tại một Tỉnh địa đầu, giáp ranh Kampuchia với đường biên giới dài gần 300 kilometres, nơi mà người dân hai nước Việt Kampuchia có những sự tiếp xúc, mua bán, trao đổi hàng hóa, thực phẩm, kể cả những hàng cấm như dược phẩm, nhiên liệu, nhu yếu phẩm v.v... luôn xảy ra hàng ngày. Với một địa bàn thuận lợi như vậy, không khi nào bọn cộng sản bỏ qua, để chúng có thể xâm nhập người, vũ khí, kể cả các đơn vị quân sự vào lãnh thổ Việt Nam để phá rối chính quyền và nhân dân miền Nam Việt Nam. Ngược lại, phía chúng ta, đây cũng là một môi trường rất tốt để sử dụng màng lưới tình báo xâm nhập cũng như tình báo diện địa để phát hiện và tiêu diệt các cán bộ và đơn vị quân sự của chúng. Ngoài những công tác tình báo chiến lược mà chúng ta đã thiết lập, xâm nhập từ cấp địa phương cho đến cấp Tỉnh ủy, Khu ủy, Trung ương Cục và cao hơn... (chúng tôi sẽ có dịp đề cập trong một dịp khác), chúng ta còn có cả một hệ thống màng lưới tình báo chiến thuật, do những đơn vị tại các địa phương, từ cấp xã, cấp quận, cấp tỉnh v.v... để phục vụ cho nhu cầu quân sự.
       Trong nhiều nghiệp vụ mà chúng tôi đã làm, chỉ xin nêu ra đây một công tác điển hình mà chúng ta đã làm được, để chúng ta không lấy gì làm lạ, làm mới mẻ đối với nghị quyết 36 của bọn chúng. Đó là việc chúng ta đã phá vỡ công tác H.B, có bí số Z.90, bắt toàn bộ tổ chức binh vận của cộng sản Bắc Việt.
       Công tác H.B được xây dựng từ một mật báo viên diện địa từ năm 1971, mà mật báo viên này cũng là dân đi làm ăn trong khu vực biên giới giáp với Kampuchia. Trong những năm công tác, Z.90 đã đưa rước một số cán bộ địa phương của Việt cộng ra vào khu vực này, dưới sự bảo trợ và giám sát chặt chẽ của ngành Đặc biệt CSQG. Từ những tên cán bộ này, chúng ta đã biết được phần nào những nhân vật mà chúng đã đến tiếp xúc, xây dựng làm cơ sở cho chúng. Tuy nhiên, đến đầu năm 1974, chúng cho TBV Z.90 biết (đã được chúng tin tưởng giao nhiệm vụ giao liên các nơi) là cơ sở ở Saigon sẽ lên đón một cán bộ cao cấp, từ trung ương đưa về, xâm nhập qua đường biên giới, để điều động công tác trong những ngày sắp tới.
Sau khi nghiên cứu hồ sơ công tác trong hai năm qua, chúng ta thấy đây chỉ là một công tác cơ sở, có tính cách chiến thuật, không thể tiến xa hơn nữa, nên quyết định phá vỡ công tác và bắt toàn bộ các tên liên hệ.
         Cơ sở ở Saigon lên, chẳng xa lạ gì, vì hắn là chủ nhà hàng Thanh Bạch tại đường Lê Lợi, tên Nguyễn văn Dần, cùng đi với hắn còn có một nữ giao liên (đóng vai người giúp việc) và một tên khác. Còn cán bộ cao cấp đó, là thiếu tá Sáu Động, cán bộ phái khiển Cục Nghiên cứu, đặc trách binh vận.
       Đúng giờ hẹn, Z.90 hướng dẫn tên Sáu Động đến ngay chiếc xe du kịch hiệu Simca của tên Dần, đậu trong vùng an ninh, trong vòng vây của Cảnh Sát Đặc biệt, “làm những nông dân” đang cuốc đất, trồng rẫy gần đó. Tất cả đã bị bắt, kể cả Z.90. Ngay khi bị bắt, tên Dần đã đưa hối lộ ngay một số tiền là 2 triệu đồng để xin bỏ qua, vì chỉ “đi mua trái cây mà không xin phép!”. Số tiền 2 triệu và cả bọn bị lập biên bản ngay tại chỗ. Sau đó, mỗi người ngồi mỗi xe về Ty Cảnh Sát, kể cả chiếc xe du lịch của tên Dần.
       Qua tên nữ giao liên, chúng tôi tịch thu được 2 cuộn vi Film mà tên Dần mang theo, dấu trong sàn xe, đã được hàn kín lại, định đưa cho Sáu Động khi hắn đi về miền tây (vùng 4). Hai cuộn vi film đó được đưa ngay về Bộ Tư Lệnh (K.ĐB) bằng phi cơ của tòa Đại sứ Mỹ. Sau đó nội vụ được đưa về Saigon để điều tra, vì tầm rộng lớn của nội vụ, ngoài khả năng của một địa phương cấp tỉnh.
      Kết quả, ta đã phá một tổ chức binh vận khá lớn, được sự phối hợp của Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo, Cục An Ninh Quân Đội, Phòng 2 Bộ/ TTM ... truy bắt tất cả trên 150 tên nội tuyến cho cộng sản, trong các đơn vị Hải, Lục, Không quân và CSQG.
       Sau đó tất cả đồng bọn được nghỉ xả hơi tại Côn đảo cho đến tháng 4/1975.
       II/- VỀ MẶT VĂN HÓA:
        1) Việc Trần ngọc Châu, Tổng thư ký Hạ nghị Viện liên hệ với cộng sản:
       Vào năm 1969, Saigon xôn xao về vụ án Trần ngọc Châu, Tổng Thư Ký Hạ Viện VNCH bị truất phế và câu lưu vì có liên hệ đến cộng sản. Nay ta thử nhìn lại vụ án này...
      Năm 1967, trong công tác xâm nhập ngụy danh “Quang Trung”, Ngành Đặc Biệt đã cài được Tình báo viên Z.18 vào phòng Tình Báo Chiến Lược (TBCL) của Trung Ương Cục miền Nam. Sau một thời gian công tác cho cộng sản, Tình báo viên (TBV) phát hiện được tên Trần ngọc Hiền, một tổ trưởng TBCL thuộc cụm A.26 đang xâm nhập hoạt động tại Sai gòn. Qua điều tra được biết Trần ngọc Hiền đã được Cộng sản BV bố trí vào Nam hoạt động qua ngã Lào từ năm 1965, sau khi bọn chúng biết được Trần ngọc Châu, nguyên đại tá Tỉnh trưởng Kiến Hòa, em của Trần ngọc Hiền, đã đắc cử Dân biểu Hạ Viện và ngày càng trở nên sáng giá, rất có tương lai trong chánh quyền miền Nam Việt Nam.
     Khi vào đến Sài gòn, Trần ngọc Hiền tìm ngay đến Trần ngọc Châu. Trần ngọc Châu biết quá rõ về anh mình, vì đã thoát ly theo cộng sản từ những năm 1945, 1946, nhưng vì tình gia đình nên không nỡ tố cáo, nhờ đó Trần ngọc Hiền mới có điều kiện hợp pháp hoạt động cho cộng sản. Ngay sau đó, Trần ngọc Hiền bắt đầu bí mật phát triển cơ sở trong giới trí thức tại Sài gòn. Trước tiên, Trần ngọc Hiền nhắm vào Nguyễn Lâu, chủ nhiệm kiêm chủ bút tờ báo Anh ngữ “Saigon Daily News”. Nguyễn Lâu là bạn học với Hiền từ thuở nhỏ ở Huế. Sau khi Hiền thoát ly theo cộng sản, gia đình thì tung tin là Hiền sang Pháp du học. Hiền tìm đến Lâu như một người bạn tốt nghiệp từ Pháp trở về và thường xuyên trao đổi tình hình chính trị quốc nội và quốc tế. Cả hai đều tỏ ra tương đắc. Dần dà, Hiền đã có ảnh hưởng trên lập trường tờ “Saigon Daily News” một cách rõ rệt. Hầu hết những bài xã luận của tờ báo này đều có lập trường thân cộng, bênh vực giải pháp “hòa hợp hòa giải” của cộng sản, đề cao chiến thắng của Mặt trận Giải phóng, ủng hộ phong trào tranh đấu của sinh viên học sinh Saigon... và chỉ trích mạnh mẽ mọi công tác của chánh quyền ta, đăng những tin tức sai lệch về kết quả những trận đánh giữa ta và cộng sản, gây hoang mang trong quần chúng... Từ những thay đổi đó, ngành Đặc Biệt đã lưu ý tới lập trường tờ báo này, cho tới khi TBV phát hiện mới rõ trắng đen!
        Khi bị bắt giữ, Nguyễn Lâu nhìn nhận trước đó cứ ngỡ Trần ngọc Hiền đã đi du học ở Pháp trở về, nhưng dần dà, được biết Hiền là một cán bộ cộng sản qua sự thú nhận trực tiếp của y, thì mọi sự đã rồi và đành chấp nhận âm thầm làm việc cho cộng sản cho đến ngày bị bắt.
Qua nhiều công tác tình báo, từ trung ương đến các địa phương, sách lược “chuyện đã rồi” thường được bọn cộng sản sử dụng và đem lại nhiều kết quả. Gặp một đối tượng nhẹ dạ, không mạnh dạn từ lúc đầu, trước hay sau gì cũng bị mắc bẫy và suốt đời sẽ làm tay sai cho kẻ thù.
         2) Vụ tờ báo Pháp ngữ “LE VN. NOUVEAU” của ông Phạm văn Nhơn :
        Vào thập niên 1960 - 1970, số độc giả am tường Anh và Pháp ngữ tại Saigon hẳn còn rất ít, nhưng đây lại là những độc giả thuộc thành phần trí thức, có lập trường quốc gia dân tộc quá khích, hay bài xích ngoại bang, nhất là Pháp và Mỹ.
        Không bỏ qua hiện tượng này, cộng sản Bắc Việt tìm mọi cách nghiên cứu để xâm nhập các tờ báo trên.
        Tờ Saigon Daily News thì đã có Trần ngọc Hiền, còn những tờ báo khác thì sao?
        Sau một thời gian, Cục Nghiên cứu cộng sản đưa một cán bộ tình báo rất giỏi Pháp ngữ, tên Hoàng đình Quyên, len lỏi vào xin việc tại tòa soạn báo Le VN Nouveau, do ông Phạm văn Nhơn làm chủ nhiệm. Khởi đầu anh ta được nhận vào làm thư ký tòa soạn. Dần dà, nhờ siêng năng, cần mẫn, anh ta được cất nhắc lên làm Tổng thư ký, thay mặt ông Phạm văn Nhơn trông coi tờ báo.Với môi trường thuận lợi như vậy, tên Hoàng đình Quyên nắm gần như toàn bộ tờ Le VN Nouveau. Bài vở có khi nhận trực tiếp từ Hà Nội, nhất là mục xã luận. Tuy nhiên tờ Le VN Nouveau cũng không lọt qua được sự giám sát nghiêm ngặt của ngành Đặc Biệt.
        Sau nhiều tháng điều tra, theo dõi, qua tin tức tình báo thu thập được, ngành Đặc Biệt đã có phần nào về quá trình hoạt động của tên Quyên. Kết quả điều tra, xác nhận y thường xuyên tiếp xúc với tên Nguyễn ngọc Đô, tức Sáu Đô, một Cụm trưởng Tình Báo chiến Lược đang bí mật hoạt động tại Saigòn, cũng đang bị ngành Đặc Biệt bám sát từ bấy lâu nay.
Khi phá công tác này và truy bắt đồng bọn, ông Phạm văn Nhơn mới vỡ lẽ là ông đã và đang nuôi dưỡng một tên cộng sản trong nhà từ lâu mà không hay biết. Dù kết quả điều tra thế nào, thì tờ báo cũng bị đình bản và niêm phong.
         3) Nghệ sĩ Kim Cương, nhạc sĩ Trịnh công Sơn và mặt trận văn hóa của cộng sản:
          Trước năm 1975, chắc không mấy ai trong chúng ta dám nghĩ rằng nữ nghệ sĩ Kim Cương lại có thể là một cơ sở văn hóa vận của cộng sản. Thật ra, ngành Đặc Biệt đã có đầy đủ hồ sơ về người nữ nghệ sĩ này từ trước.
         Năm 1966, khi đoàn kịch nói Kim Cương tung ra vở kịch “Lá sầu riêng” của tác giả Hoàng Dũng, với nội dung đã kích chế độ quan liêu, phong kiến, với đầy rẫy những bất công trong xã hội Việt Nam dưới thời Pháp thuộc. Xem qua vở kịch, ai cũng thấy bất mãn đến tột cùng. Nhưng nhìn sâu vào nội dung, dưới con mắt của người làm tình báo, ta phải thấy có một điều gì đó không được bình thường và rất gần gũi với chủ trương văn hóa, văn nghệ mà cộng sản vừa tung ra trước đó ít lâu. Vấn đề được đặt ra mà ta phải tìm biết, vậy tác giả Hoàng Dũng là ai mà trước đây chưa được nói đến?
Không bao lâu sau cuộc điều tra, xác nhận Hoàng Dũng chính là bút hiệu của Kim Cương. Vậy tại sao Kim Cương không dùng tên thật của mình, đang được mọi người ái mộ là một kịch sĩ có tài, mà phải lấy bút hiệu khác, một tên mà chẳng ai biết đến ?
         Lúc bấy giờ, ngành Đặc Biệt đang có một công tác tình báo, mà mục tiêu là Ban Tuyên Huấn thành ủy Saigon. Công tác mới khởi diễn ít lâu, nhưng có rất nhiều triển vọng tiến xa hơn vì Tình báo viên đã nhiều lần nhận được chỉ thị của bon chúng phải phát huy triệt để đường lối, chủ trương sáng tác mà chúng đã đề ra.
         Sau khi thu thập đầy đủ, ngành Đặc Biệt quyết định đánh phá công tác này.Ta đã bắt giữ tên Lưu Nghi, một cán bộ tuyên huấn đang nằm vùng trong Bộ Tổng Tham Mưu Saigon. Theo lời khai của tên Lưu Nghi, đường lối sáng tác của Kim Cương, tức Hoàng Dũng, có nhiều điểm tương đồng với chủ trương của cộng sản, do đó, y đã nhiều lần bí mật tiếp xúc với Kim Cương để khích lệ và động viên y thị.
Năm 1969, sau khi Hồ chí Minh chết, Lưu Nghi có tưởng niệm ông ta qua đoản văn mang tựa đề “chói sáng như mặt trời”, sau đó có gửi cho Kim Cương một bản và được Kim Cương nhiệt liệt ca ngợi. Sau đó, tùy bút này được Lưu Nghi in ra và gửi đến hàng trăm văn nghệ sĩ tại Saigon qua đường bưu điện. Phòng trung ương kỹ thuật của ngành Đặc Biệt đã khám phá ra việc này, nhưng vẫn cho thư đi, chờ xem phản ứng của giới văn nghệ sĩ lúc bấy giờ ra sao. Kết quả, đa số đã đi báo trình, kín đáo hoặc công khai, chỉ có một số ít là giữ im lặng.
          Cũng từ tên Lưu Nghi, ta đã câu lưu được tên Hai Tân, một cán bộ cao cấp của Thành Ủy Saigon đặc trách tuyên huấn, đang bí mật xâm nhập Saigon để trực tiếp điều khiển cơ sở nội thành và một cơ sở ấn loát khá qui mô tại đường Phát Diệm, Quận II, Saigon. Khám xét nhà in, ngành Đặc biệt đã bắt giữ 5 tên đang có mặt tại đây, trong đó có hai cán bộ thành ủy, đang in ấn tờ báo “Cờ Giải Phóng” để truyền bá ngay tại Saigon.
         Khám xét nhà tên Hai Tân, chúng ta đã tịch thu được cuốn phim quay lại đám tang của Hồ chí Minh tại Hà Nội cùng nhiều tài liệu quan trọng. Đặc biệt trong số tài liệu đó, có danh sách những nhà văn, nhà báo và các nghệ sĩ mà chúng thường xuyên tiếp xúc và sẵn sàng kết nạp vào đảng và tổ chức, trong đó có Kim Cương và Trịnh công Sơn, đồng thời ta cũng tịch thu một số tiền lên đến 6.000 đô- la.
        Qua đánh phá công tác này, chúng ta thấy cộng sản chú trọng đến bực nào về công tác tuyên huấn. Vào những năm 1968 - 1969 mà chúng dám thiết lập ngay tại Saigon một nhà in với qui mô lớn để phát hành tớ báo “Cờ giải phóng” luân lưu trong dân chúng, đồng thời đặc biệt phát triển cơ sở trong giới văn nghệ sĩ và truyền thông báo chí của ta. Từ công tác này, ngành Đặc Biệt đã phát hiện đầy rẫy các cán bộ nằm vùng hiện hoạt động trong các tờ báo Việt ngữ của ta và đã câu lưu một số khá lớn, đến nỗi chính quyền thời bấy giờ phải bị mang tiếng là đàn áp báo chí.
Đến đây, thấy cần nói thêm về hai nhân vật nổi tiếng mà chúng tôi có đề cập ở phần trên, đó là Kim Cương và Trịnh Công Sơn. Song song với việc truy bắt các cán bộ cộng sản liên quan đến nội vụ, tất nhiên chúng ta không thể bỏ qua hai tên này. Tuy nhiên, ngành Đặc Biệt đã có kế hoạch khác, một kế hoạch mà khi thực hiện ta có lợi rất nhiều, vì chúng đang nổi tiếng, được sự ái mộ của nhiều người, “kể cả người quốc gia!” Sau nhiều lần gặp gỡ riêng rẽ với cán bộ điều khiển của ta, tại những nơi kín đáo, cả hai đã tỏ ra hợp tác tốt. Do đó, từ hai con chim mồi này ta đã vô hiệu hóa thêm một số tên cộng sản khác.
           Sau năm 1975, bọn cộng sản đã tâng bốc, ca ngợi Kim Cương cũng như Trịnh công Sơn đủ điều, còn chúng ta, ngành tình báo quốc gia, có nên khen tặng họ hay không, hãy hẹn và chờ một dịp khác!
          Tóm lại, qua những bài học của năm mươi năm lịch sử, chúng ta thấy rằng, để chiến thắng kẻ thù, không gì tốt hơn là tìm hiểu từng tên, từng âm mưu và thủ đoạn của bọn chúng, để từ đó ta có đối sách của ta. Cộng Sản, chẳng qua chỉ là bọn giáo điều, chỉ lập đi lập lại những gì mà đàn anh của chúng đã dạy cũng như đã làm. Những gì chúng đã làm trong năm chục năm qua, chúng cũng đang và sẽ làm trong thời gian tới với chúng ta, dù hiện giờ chúng ta đang sinh sống trong một nước đầy tự do dân chủ.
           Mục đích của chúng tôi khi viết lại những điều này, không phải là để ghi lên những chiến tích, vì lúc này không phải là lúc để chúng ta làm việc đó, và nếu để ghi chiến tích ở đây, có lẽ cuốn Đặc san này quá nhỏ, không đủ chỗ để chứa hết những việc mà Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia đã làm. Chúng tôi chỉ có một mục đích duy nhất là ghi lại phần nào sự việc đã xảy ra, dù phải hạn chế trong một phạm vi rất nhỏ, để cho những ai còn quan tâm đến tiền đồ đất nước mai sau, còn nghĩ đến quyền làm người của hơn 80 triệu dân Việt, cũng như tương lai của hơn hai triệu người đã phải trốn chạy cộng sản ở khắp năm châu, thấy được cái thủ đoạn của bọn chúng, để cùng nhau suy gẫm, tự xét lại MÌNH, và “CHÚNG MÌNH”, hầu tránh mắc mưu chúng một lần nữa.
            Thời gian sắp tới đây quả là thời gian thử thách rất cam go. Cộng sản sẽ tung hết mọi đòn phép của chúng trên khắp các mặt trận hầu khống chế, mua chuộc v.v... để khuynh đảo khối người Việt ở hải ngoại trên khắp năm châu... Cộng đồng của chúng ta đã trưởng thành về mọi mặt, nhất định sẽ không bao giờ để cho bọn chúng có đất dụng võ. Tất cả mọi người đều có quyền tự do của họ, nhưng chúng ta biết lợi dụng cái tự do mà luật pháp cho phép, nhất là tại Hoa Kỳ này, là đất không chấp nhận cộng sản và độc tài, một trong các điều mà chúng ta phải thuộc khi muốn trở thành công dân Hoa Kỳ.
           Tất cả chúng ta phải nhìn về một hướng, hãy cảm nhận những điều hay, đẹp chung quanh ta để một ngày nào đó, có cơ hội trở về xây dựng lại đất nước, vốn đã tan nát bởi bàn tay của kẻ bạo tàn cộng sản, từ khi chúng du nhập chủ thuyết vô nhân vào Việt Nam./

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn