ĐỤNG ĐỘ VC TRÊN ĐẤT MỸ

19/03/201412:00 SA(Xem: 42270)
ĐỤNG ĐỘ VC TRÊN ĐẤT MỸ
ĐỤNG ĐỘ VC TRÊN ĐẤT MỸ

 Lúc đầu tôi đặt cái tựa đề là “Kể chuyện đụng độ VC” nhưng lại sợ có người lầm tưởng là tui kể chuyện xưa trước 75. Hổng phải vậy đâu ! Đây là chuyện mới. Mới xảy ra vào tháng 7 năm 2012, ngay trên xứ Mỹ nầy, ngay tại hãng Goodrich, nơi tui làm ở Minnesota. Bởi vậy nên tôi đổi lại cái tựa là “Đụng độ VC trên đất Mỹ”
 Đó là một ngày tháng 7 năm 2012. Khoảng một tháng trước đó, hãng có thông báo cho biết, sẽ có phái đoàn của ông Tướng Không Quân Mỹ Dan Cherry tới thăm nhằm giới thiệu quyển hồi ký “My Enemy, My Friend “ của ông ta. Đặc biệt, trong phái đoàn sẽ có một người Việt Nam, đó là cựu phi công Mig 21 Nguyễn Hồng Mỹ (tên trong thông báo không bỏ dấu, tui bỏ dấu hổng biết có trúng hôn). Tui nghĩ chắc là trước và sau khi đến Goodrich, cặp đôi cựu phi công Mỹ-Việt nầy đã đến nhiều nơi khác để quảng cáo bán sách. Lúc đầu tui định hổng tham dự buổi họp nầy vì hổng muốn gặp VC làm gì, nhưng giờ chót tui chợt nghĩ, tại sao mình hổng tham dự để hỏi móc vài câu chơi. Thế là tui ghi tên vào giờ chót.
 Phái đoàn nầy tới hãng vào lúc tui và các bạn VN đang ngồi ăn trưa. Khi họ đi ngang qua phòng ăn để vào trong thì tui thấy có vài người Mỹ, chắc là có ông Tướng Mỹ trong đó. Phái đoàn này gồm có một người đàn ông VN nhỏ con, vừa gầy vừa già, đầu bạc (chắc là người phi công VN Nguyễn Hồng Mỹ, tôi nghĩ vậy), một người đàn bà VN (có thể là thông dịch ) và một người to con, vai u thịt bắp, mặc áo thun, đầu trọc lại đeo sợi dây chuyền to tổ bố, có vẻ ngổ ngáo (chắc là vệ sĩ). Nhưng hóa ra, tui đoán như vậy là trật lất. Tui chỉ đoán trúng người đàn bà đi theo là thông dịch, còn hai ông kia thì không phải. Ông già ốm nhỏ con hổng phải là Nguyễn Hồng Mỹ mà lại chính là ông Tướng Không Quân Mỹ Dan Cherry. Ông nầy nhỏ con và mặt lại có nét Á Châu nên tui đoán lầm. Còn người to con, tôi tưởng là vệ-sĩ, lại chính là tên phi công VC Nguyễn Hồng Mỹ .
 Buổi họp được bắt đầu lúc 1 giờ trưa. Phòng ăn lúc bấy giờ đã được dọn dẹp để sắp xếp lại thành phòng họp. Một cái màn hình to được thả xuống từ trần nhà để chiếu phim. Sau lời giới thiệu của ông Giám đốc hãng là phần phát biểu của hai người phi công Mỹ và Việt. Ông Tướng Dan Cherry nói trước. Ông nói tới đâu thì có hình ảnh chiếu tới đó. Những hình ảnh nầy đã được chuẩn bị rất công phu. Nhất là khi tả lại trận không chiến trên bầu trời Bắc Việt thì họ dùng phim được làm theo kiểu Dog Fight, trong đó diễn tả tỉ mỉ từng vị trí của mỗi chiếc phi cơ tham chiến. Phim cho thấy chiếc MIG-21 của Nguyễn Hồng Mỹ đã lọt vào tầm ngắm của chiếc F-4 Phantom do Dan Cherry lái. Dan Cherry đã bắn lần lượt 4 phát hỏa tiễn nhưng chiếc MIG-21 đều lạng qua hướng khác né khỏi. Điều nầy đã khiến Dan Cherry vừa tức giận vừa phục tài của phi công MIG-21 (cũng vì vậy mà sau nầy Dan Cherry mới qua VN để tìm gặp Nguyễn Hồng Mỹ). Nhưng cuối cùng thì Dan Cherry cũng bắn trúng và làm cháy chiếc MIG-21 khiến tên phi công VC phải nhảy dù thoát hiểm. Ngoài ra, những hình ảnh khác cho thấy chuyến đi VN của Dan Cherry để tìm Nguyễn Hồng Mỹ. Trong đó có cảnh Dan Cherry ăn cơm tại nhà Nguyễn Hồng Mỹ, ẵm cháu nội của Hồng Mỹ, ngồi xe gắn máy do Hồng Mỹ lái,….Đại khái là những hình ảnh cho thấy hai cựu thù đã gặp lại nhau và trở thành bạn.
 Sau Dan Cherry là phần thuyết trình của Nguyễn Hồng Mỹ. Ông nầy hổng nói được tiếng Anh nên nói bằng tiếng Việt và cô thông dịch dịch lại. Nguyễn Hồng Mỹ hổng tả lại trận không chiến với Dan Cherry mà lại kể một trận khác, trong đó y kể đã bắn cháy một chiếc F-4 của Mỹ. Tên Nguyễn Hồng Mỹ nói chuyện một hồi có vẻ cao hứng nên đã nói một câu mà tui cho là nói hớ, không chuẩn bị trước. Đó là hắn nói tên của ông Dan Cherry bên tiếng Việt có nghĩa là Anh-Đào đồng thời cũng có nghĩa là Dê Cụ (vì viết tắt là D.C). Điều nầy khiến cô thông dịch lúng túng hổng dám dịch qua tiếng Mỹ. Cô ta phải cầu cứu hỏi cử tọa xem có ai là người VN nhờ dịch dùm chữ Dê Cụ qua tiếng Mỹ. Tui và một vài người đưa tay lên. Nhưng cuối cùng thì cô ta hổng dám nhờ ai mà phải dịch né rằng đó là một cái nickname của người Việt. Ông Tướng Mỹ nghe vậy cũng gục gật rằng, ồ ai mà chả có nickname. Tui nghĩ sau lần nầy, cô thông dịch thế nào cũng nhắc nhở Nguyễn Hồng Mỹ chớ có cương ẩu.
 Sau phần thuyết trình là phần hỏi đáp. Tui chỉ chờ có thế. Vì đã chuẩn bị sẵn rồi nên khi ông Tướng Dan Cherry vừa hỏi ai có câu hỏi là tui đưa tay lên liền. Do chưa ai kịp đưa tay nên ổng chỉ tui. Tui ra khỏi chỗ ngồi và bước lên phía trước chỗ bục thuyết trình. Sau khi chào ông Tướng và cử tọa, tui hơi mất bình tĩnh nên đứng lặng trong mấy giây hổng nhớ mình cần nói cái gì. Sau đó là tui vào ngay phần câu hỏi mà quên đi phần nhập đề. Tui đã dự định sẽ nói vài câu cám ơn ông Tướng Dan Cherry vì đã từng chiến đấu cho nước VNCH của tui mấy chục năm trước rồi mới vô câu hỏi; nhưng khi lấy lại bình tĩnh thì tui đã quên nói lời nhập đề cám ơn nầy mà vô thẳng câu hỏi. Tui hỏi là :
 - Today I have two questions: One for Mr General Dan Cherry and one for Mr Nguyen Hong My.
 Ông Tướng bảo :
 - Yes ! Go ahead !
 Tui hổng chắc mình nói tiếng Mỹ trúng hôn, nhưng cũng phang đại là:
 - My question for you is how can you make sure that Mr Hong My is exactly the one that you chased and shot down many years ago in North Vietnam .
 Ý tui muốn hỏi là làm sao ổng biết chắc ông Hồng Mỹ này đúng là cái người mà ổng đã đuổi bắn nhiều năm trước ở Bắc VN. Ổng khen “good question” rồi trả lời. Khi ổng trả lời, nói thiệt tui nghe hổng nổi hết, nhưng cũng hiểu đại khái là ông tin người đó đúng là ông Hồng Mỹ, qua những hình ảnh, qua nói chuyện và vết thương trên cánh tay của ông Hồng Mỹ. Dĩ nhiên là câu trả lời này hổng thuyết phục. Vì VC có thể dễ dàng chọn ra một người với những hình ảnh đầy đủ để đưa ra cho ông Tướng Mỹ. Nhưng mục đích câu hỏi của tui hổng phải nhằm cho ổng trả lời, mà chỉ nhằm muốn nói rằng tên Nguyễn Hồng Mỹ này chắc gì là người xưa của ổng thôi.
 Trong khi tui vừa đặt xong câu hỏi cho ông Tướng Dan Cherry, thì cô thông dịch đã kề tai nói nhỏ với Nguyễn Hồng Mỹ câu gì đó, không biết có phải là để dịch lại câu hỏi không, nhưng lập tức tên Nguyễn Hồng Mỹ đứng lên đi ra ngoài. Cô thông dịch đưa tên này ra ngoài xong rồi trở lại chỗ ngồi. Hắn hổng nghe ông Tướng trả lời những gì và cũng hổng chờ câu hỏi dành cho hắn.
 Sau khi trả lời câu hỏi xong, ông Tướng Dan Cherry nói với tui là Hồng Mỹ bị bệnh nên đã ra ngoài và hỏi rằng ông ta có thể trả lời thế cho ông Nguyễn Hồng Mỹ được hôn. Tui lắc đầu và nói chắc là không, nhưng tui cũng muốn thử, tui sẽ hỏi bằng tiếng Việt và cô thông dịch sẽ dịch cho ông. Ông Tướng gật đầu. Tui mới nói bằng tiếng Việt:
 - Tổng Thống Nga Putin nói rằng ai tin vào chủ nghĩa cộng sản là người hổng có cái đầu và ai làm theo chủ nghĩa cộng sản là người hổng có trái tim. Còn ông cựu Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Nam Tư Milovan Djilas đã từng nói rằng lúc 20 tuổi mà ai hổng theo cộng sản là hổng có trái tim, và đến 40 tuổi mà hổng từ bỏ cộng sản là hổng có cái đầu. Bởi vậy, tui muốn hỏi ông Nguyễn Hồng Mỹ và những người trong Trung Ương Đảng CSVN là, liệu họ có cái đầu hôn khi mà họ cứ khư khư ôm lấy chủ nghĩa cộng sản.
 Cô thông dịch tái mặt, dịch lại nho nhỏ cho ông Tướng Mỹ nghe. Thấy vậy tui phản đối và yêu cầu nói lớn lên cho mọi người đều nghe. Ông Tướng Mỹ hỏi tui câu hỏi nầy có cần nói ‘public’ hay chỉ cần nói riêng với ông Hồng Mỹ. Tui trả lời là nói lớn cho mọi người nghe. Cô thông dịch buộc lòng phải nói lớn cho mọi người nghe. Cô thông dịch đã dịch chữ hổng có cái đầu là headless thay vì đúng ra là brainless. Sau đó thì ông Tướng Dan Cherry nói mấy câu, thú thiệt tui nghe hổng hiểu hết, nhưng đại khái là chuyện kẻ thù đã xa xưa rồi. Rồi ổng nói, sẽ chuyển lại câu hỏi của tui cho ông Nguyễn Hồng-Mỹ. Tui cám ơn và về chỗ ngồi. Buổi họp được tiếp tục với những câu hỏi của những người khác, toàn là người Mỹ. Tui cũng hổng biết họ hỏi cái gì và câu trả lời là gì vì cũng không chú ý lắm. Cuối cùng là phần bán sách. Lúc đó tui hổng có mua. Qua ngày sau nghĩ lại, tui thấy đáng lẽ mình nên mua một cuốn để giao lại cho nhà dịch thuật NĐT, người bạn của tôi ở Quận Cam.
Sau buổi họp đó thì ông xếp của tui có nói là ông Nguyễn Hồng Mỹ hứa sẽ trở lại để trả lời câu hỏi của tui. Nhưng mãi sau tới giờ vẫn hổng thấy động tịnh gì. Còn trong nhóm người Việt thì mấy anh bạn trẻ nói chú Nghĩa làm ông VC đó sợ quá chạy mất rồi. Có vài người bạn Mỹ nói, như vậy là hổng có ‘fair’, vì tui hỏi mà ông Hồng Mỹ bỏ đi không chịu trả lời. Chắc dư luận nầy cũng xì xầm trong những người Mỹ nên mấy ngày sau thì bà y tá của hãng có tới chỗ tui ngồi nói “sorry” và cũng để xác nhận là bữa đó ông Nguyễn Hồng Mỹ bị bịnh thiệt nên không trở lại phòng họp được.
Ngoài buổi họp ở hãng tôi, tôi còn được biết, trong buổi họp mặt bên Goodrich ở Burnsville cũng vậy, nghĩa là sau phần thuyết trình, tới phần hỏi đáp là Nguyễn Hồng Mỹ cũng lại “bịnh” bỏ ra ngoài. Thì ra hổng phải Nguyễn Hồng Mỹ chỉ né mỗi mình tui mà còn né hết thảy mọi người Việt Nam.

 LÊ HỮU NGHĨA (MN)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn