CHUYỆN CON LỪA

07/02/20174:34 CH(Xem: 3239)
CHUYỆN CON LỪA
CHUYỆN CON LỪA

      Ngày xưa, có một thằng khùng, có thể vì nghèo khổ và học nhiều quá đâm ra mát dây. Một ngày nọ vì túng quẫn, đau ốm không có việc làm gì để kiếm sống lây lất qua ngày; đường công danh coi bộ không lấy gì làm sáng sủa mà đường tình cảm cũng lận đận. Vợ con bỏ nó, bạn bè chẳng mấy ai giúp đỡ, nó bèn bắt đầu viết sách. Cuốn sách “Không Tưởng” ra đời. Ngày ra mắt sách cũng không mấy hấp dẫn, coi bộ cũng khó nuốt tư tưởng của một thằng gàn.
    Tuy nhiên, ở một làng nọ, người dân rất là chất phác, tối ngày lo cày sâu cuốc bẫm, cấy lúa trồng khoai. Nhờ mưa thuận gió hòa, mùa màng khấm khá, nên cuộc sống của họ thảnh thơi.
    Dân trong làng sống cảnh thanh bình an lạc, ngày làm việc, đêm ca hát vui chơi. Trong đám nam thanh, nữ tú đó lại có một chàng trai hay nói nhiều, làm ít. Nói nhiều lại hay bịa chuyện láo khoét nên ít ai tin nó. Bỗng một ngày nọ, nó bỏ làng ra đi để tầm sư học đạo. Nó tên là Giang, biệt danh là Giang Giáo, nhưng bạn bè gán cho nó biệt hiệu là Giang Xảo. Trên đường tầm sư đầu làng cuối phố, dùng miệng lưỡi và nước bọt lường gạt kiếm ăn, Giang hay để mắt đến những thùng rác bên đường để may ra còn mẩu bánh, miếng khoai mà dằn bụng. Bất ngờ nó thấy cuốn sách “Không Tưởng” của ai lỡ mua chán đọc vứt ở đó. Giang mừng húm bảo đây là bí kíp mà nó đang đi tìm! Sau khi “ngâm kíu” cuốn sách, nó trở thành siêu sao nói láo. Nói láo mà như thiệt.
    Nó trở về quê cũ làng xưa để chiêu dụ bạn bè cùng nó ba xạo đủ thứ. Nhiều nam nữ thật thà ngay thơ dần dà nhiễm nó cũng khá đông. Cũng giống như cây chó đẻ hay còn gọi là hoa cứt lợn, sinh sôi nảy nở khá nhanh, nhanh đến độ bắp lúa, đậu khoai, rau cải không lên nổi với chúng nó. Nó bịa ra nhiều chuyện không tưởng rất ư là hấp dẫn. Nó vẽ nhiều bánh trái trông thấy phải thèm thuồng, Nhiều người thông minh biết suy nghĩ thì phản bác, vạch trần mưu ma chước quỉ của gã phù thủy, nhưng cũng có nhiều người nhẹ dạ cả tin. Ban đầu họ không tin nó. Nhưng nó nói hoài, nói mãi biến chuyện không thành có, chuyện có thành không, nói láo như thiệt.
    Thế rồi trong làng bỗng có nhiều người mất tích. Những ai hay chỉ trích thằng Giang và nhóm bạn bè nó tự nhiên biết mất khỏi làng. Chẳng ai biết họ đi đâu? Nhiều người đâm ra khiếp đảm, không còn dám chống đối nó. Họ đâm ra ươn hèn không giám hé môi, để mặc cho tụi nó phịa. Phịa đủ chuyện trên trời dưới đất. Trong làng không còn cuộc sống an bình như xưa. Nghe mãi rồi chuyện láo cũng thành thật mà chính người nghe cũng không biết. Nhiều người tếu bảo, mấy người này đã dẫm phải nước đái thằng Gian.
    Luật tạo hóa con người phải chết. Thằng Gian chết. Hồn nó xuống trình diện Diêm Vương. Diêm Vương phán nó phải qua chín tầng địa ngục để quỉ sứ tra tấn trừng phạt tội nó đã làm khi ở trần gian. Thân nó bị quỉ sứ xẻo nát thịt da, vứt vào chảo dầu sôi, đốt lửa dí vào đít nó cháy khét lẹt, xương da cháy xém như sét đánh.
    Ngày tháng đền tội trôi qua. Diêm Vương cho nó đi đầu thai. Vì tội lỗi còn nhiều, nên nó đầu thai thành con vật, bò không giống bò, ngựa không giống ngựa. Dân làng có dịp thấy con quái vật, trên lưng có hai cục u. Ai nói gì thì nó chỉ trả lời một tiếng “Hừm” cộc lốc. Dân làng gọi nó là con “lừa” vì thằng Giang cũng có hai cục bướu bự ở sau lưng lúc sống trên trần gian hay bịa chuyện lừa đảo và gian ác. Từ đó, con lừa xuất hiện trên quả đất.

THẾ HOÀI

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn