HAI BỜ

08/02/20171:18 CH(Xem: 2660)
HAI BỜ
HAI BỜ ...
 Gà Mái Tre

    Đó là năm 1972.  

    Không biết làm sao mà tôi đứng ngồi không yên. Bồn chồn, nóng ruột rồi cứ thấp tha thấp  thỏm đi ra đi vào, ngóng trông. Sao giờ này mà chưa về. Sao giờ này mà chưa về giùm cho. Anh ơi , anh đi đâu mà chưa về nhà?
    Sau này mỗi khi nghĩ lại mà rùng mình sao mình có thể ngu đến vậy. Sao không ra đi cyclo mà đứng ngồi chờ đợi cho ứa nước mắt. May mà.....  
    - Anh ơi, anh chở cho Oanh ra sân vận động giùm.
    Vừa thấy chồng bước vào cửa, tôi đã níu lấy anh. Vô thức không biết mình nói hay ai nói và vì sao lại nói vừa lúc này, điều mà cách đây mấy chục phút không hề xuất hiện trong trí sẽ phải làm khi anh chưa về.  
    - Anh mới đi làm về, để anh nghỉ một chút đã.
      - Anh chở giùm liền đi mà.
      - Mà em ra đó làm gì ?
      - Oanh kêu con Hà về.
      - Ủa, nó đang cắm trại mà sao kêu nó về.
      - Oanh không biết. Chỉ biết anh làm ơn chở Oanh ra đó giùm đi.
      - Em thật vô lý. Tự nhiên con người ta đang vui chơi cắm trại mà nhất định kêu về. Là sao? Anh không hiểu.
- Anh mau lên mà. Chở giùm Oanh đi đi anh.
- Không. Em quá vô lý và ngang bướng. Anh đi làm về chưa thay quần áo, tắm rửa. Chưa ăn cơm mà lại bắt anh đi là sao. Em vừa thôi. Anh hỏi một lần nữa, em ra đó chỉ kêu con Hà về. Vì sao ?
- Oanh không biết .
- Không biết ? Không biết mà bắt anh chở đi là sao? Ngang vừa vừa thôi chớ. Vợ con gì mà quá sức vậy.
- Oanh chỉ biết kêu con Hà về thôi. Anh chở giùm mau lên.
- Anh không đi.
    Nói xong chồng tôi bước vào phòng định thay áo quần. Tôi năn nỉ hoài không được mà ruột thì nóng ran như lửa đốt. Tôi bước ra cửa, sau khi hết lời năn nỉ -  nói vói lại, anh không chở, Oanh đi cyclo.  
    Tôi băng qua sân quả quyết bước đi gọi xe. Anh nghĩ tôi chỉ nói vậy chứ đâu ngờ tôi đi thật. Tôi nóng ruột quá rồi. Tôi thật lòng, thật trái tim tôi không biết vì sao lại như thế. Nhưng phải đi ra đó thôi. Mau lên.  
    - Lên xe.
    Ôi, giận đến nỗi  nói trống không, giận đến nỗi phải làm mặt ngầu cho biết ta đây là chồng nên phải .....thua ! Thua nhưng phải oai ra lệnh lên xe.
    Tôi không kịp phản ứng gì, chỉ vội vã leo lên xe không nói một tiếng. Anh cũng im lặng một lúc rồi lại buột miệng hỏi: “Em trả lời anh đi, vì sao? Vì sao em nhất quyết kêu nó về?”
- Oanh đã nói không biết rồi mà.
- Em nghĩ đi, em có thấy vô lý và ngang ngược không ?
    Oanh không biết không thấy gì hết. Chỉ biết anh làm ơn chạy nhanh để kêu nó về thôi.
    Anh tức giận la lớn tiếng. Tôi cũng mặc. Im lặng không nói gì chỉ chăm chăm một điều trong trí là phải mau tới để kêu em về. Trong đầu chỉ có chừng ấy điều duy nhất chiếm trọn. Lạy trời, đến tôi còn không biết không hiểu tại sao mình lại hành động như kẻ hồn vía bay xa - không lẽ mình điên như chồng nói rồi sao. Nhưng ....nó lạ lẫm lắm, cứ như thể có ai đó vô hình trong tôi thúc dục hãy mau mau đi đi.  
    Tới trước sân vận động, anh nhất định không vào trong, bỏ mặc tôi lặn lội băng qua quảng đường hun hút bóng đêm dù có lửa trại, nhưng xa quá không đủ ánh sáng đối với sân vận động quá rộng lớn. Tôi cũng mặc. Không sợ. Không run. Chỉ lăm lăm len lỏi qua các hàng học sinh được xếp theo tên trường. Đông quá sức. Hôm nay là ngày cắm trại của tất cả các trường trung học Qui Nhơn. Lửa trại đang bập bùng cháy sáng làm náo nức trái tim tôi khi chợt nhớ đến những lần đi cắm trại xưa kia với trường của mình. Tôi vừa len lỏi vừa nhớ ngày xưa ... Và tối nay sẽ có đại tá tỉnh trưởng đến gặp gỡ và nói chuyện với học sinh. Tôi nghe em tôi kể với nỗi náo nức sẽ  được gặp ông tỉnh trưởng mà thương em.
    Tôi thôi không nghĩ nữa, cố nhìn thật kỹ từng tấm biển đề tên trường để tìm tên trường em tôi trong cái ánh sáng bập bùng của lửa trại mờ mờ  vướng mắt.  
    Sau một hồi len lỏi quá mệt, tôi chợt thấy em tôi ngay trước mặt. Em đang cầm cờ của trường em. Em tôi mừng rỡ reo lên chị ơi, chị đi đâu mà vô đây. Chị vô kêu em về. Em tôi bắt đầu ngơ ngác tại sao hả chị. Chị không biết. Mà em phải về với chị ngay. Không mà. Em đang cắm trại chị không thấy sao. Thấy. Nhưng em về ngay. Tôi nắm tay em kéo ra về không giải thích gì hết. Mà thật sự tới lúc đó tôi vẫn không biết vì sao tôi lại phải cứ bắt em tôi về nhà. Giải thích cái gì bây giờ. Tôi không biết. Tôi có ngang bướng, vô lý như chồng tôi nói không? Tôi không bận suy nghĩ nữa. Tay nắm chặt tay em kéo đi ra ngoài sau khi quay qua nhờ một em trai cầm cờ thay thế em tôi.  
    Em bắt đầu khóc. Khóc mỗi lúc mỗi lớn. Nói trong tức tửi vì sao. Vì sao chị bắt em về nhà.  Tôi không nói không rằng cứ bước đi. Bước mau hơn lúc mới tới. Lòng nặng trĩu một nỗi lo không biết tên gọi. Lo cái gì và lo cho điều gì kia chứ ! Không biết. Thật không biết cho đến giờ phút đó.
    Ra đến chỗ đậu xe, chồng tôi giận đến nỗi không thèm xuống xe và cơn giận bộc phát như cơn cuồng nộ không kềm chế nỗi khi thấy em tôi khóc. Càng khóc to hơn khi nghe chồng tôi la mắng tôi không nương lời.
    - Em điên rồi sao Oanh. Em điên thật rồi. Anh không thể nào hiểu nổi em nữa. Anh không chịu nổi em nữa. Vợ con gì mà ngang thiên nghịch địa như thế này hở trời. Em điên rồi.  
    Anh rồ máy nhấn ga theo cơn giận dữ ....  
    Anh cứ nói cứ la. Tôi im lặng. Không một lời phản kháng hay giải thích. Đã nói rồi có biết gì đâu mà nói hay giải thích cho anh, cho em mình đây. Tôi cũng không bảo em tôi nín đi không khóc nữa để cho anh có thể bớt đi sự giạn dữ.  Tôi ngồi im trong lòng ghế kéo dây an toàn quanh mình. Trời quang đãng và gió mát thổi vào làm tóc tôi bay phủ lấp mặt. Tôi hít và thở một hơi dài nghe hồn nhẹ bâng. Con đường thưa người vào đêm. Con đường hắt hiu buồn dưới ngọn đèn vàng úa nhợt nhạt. Con đường xưa tôi vẫn ngày hai buổi cắp sách tới trường của thời trung học. Của thời con gái mộng mị  dậy thì mà không hay biết. Của tình yêu như tơ trời óng ánh len vào từng trang vở, từng con chữ cho  tim ngờ nghệt đong đưa.... Tôi muốn anh lái nhanh về nhà . Nhưng không nói.    
    Bất chợt tôi nhận ra mình đang như yên bình trong tâm. Tôi nhắm mắt để nghĩ phải nói gì với chồng khi về đến nhà. Nghĩ không ra.  Biết mình sai rồi. Biết mình sai quá rồi. Nhưng sai cái gì thì không biết. Và chợt thấy sự bồn chồn lo lắng, bứt rứt, nhói trong tim và nóng rang ruột gan đã không còn nữa. Trống không.  
    Xe chạy được một đoạn qua sau tường sân vận động ngoài đường  thì ....ầm ....ầm !  Tôi hốt hoảng xoay người ra sau la lên khi thấy nhiều người nháo nhào từ trong sân vận động chạy ra, người ta từ trong nhà túa ra đường. Hoảng loạn. Con đường phút chốc đầy bóng người chạy về phía sân vận động. Tiếng la hét vang ra nghe rõ như đang tưởng nghe trong phim. Tôi sợ hãi không biết xảy ra chuyện gì, sao lại có tiếng nổ ở đó. Hay là nổ ở xa phía chùa hay chợ lớn. Nhưng tại sao lại có tiếng la hét kinh hoàng xé không gian như tiếng nổ vừa rồi. Tôi hỏi tôi. Tôi hỏi anh. Anh cũng không biết. Tôi hối anh chạy nhanh về nhà. Em tôi hết khóc. Anh hết la. Tôi câm nín trong sợ hãi.  
    Và tôi bước nhanh vào nhà cho hai đứa con ăn uống. Tội nghiệp chắc đói lắm rồi. Ba Mạ tôi cũng không biết vợ chồng tôi đi đâu trong vội vã. Chỉ hỏi em tôi sao về chi vậy con. Em tôi lại khóc. Tôi chưa biết phải nói sao với Ba Mạ tôi.
    Anh vội vã chạy xe vào ty hết cả ăn uống.
    Cái lạ, mặc dù vẫn mang sự lo lắng sợ hãi về tiếng nổ và tiếng la hét vừa xảy ra, tôi bây giờ bình tâm đến độ như không có điều gì xảy ra cách đây một tiếng đồng hồ nữa - hết rồi cái bứt rứt loay hoay, nóng ruột nóng gan, bồn chồn khó tả khó diễn đạt được.  Tôi ôm con chờ chồng về. Lòng thầm cầu mong không có gì xảy ra nghiêm trọng. Tiếng nổ chưa bao giờ có ai được nghe trong thành phố biển hiền lành này.
    - Việt cộng ném lựu đạn ở sân vận động bà con ơi. Chết và bị thương nhiều lắm.  
    Tiếng người hàng xóm nói như hét. Tôi chạy ra để biết mình có nghe nhầm chăng. Không, không nhầm chút nào.  
    Mọi người úa ra bàn tán và nhiều người đi như chạy xuống sân vận động vì họ có con em đang cắm trại tại đó. Nét hoảng hốt sợ hãi hiện rõ trên từng khuôn mặt. Tôi quay vào nhà với tâm trạng như đang đi trên mây. Bước chân hụt, chơi vơi, chỉ chực rơi xuống đất.  
    Trời ơi, thật vậy sao. Thật Việt cộng đã quăng lựu đạn vào sân vận động nơi có tất cả học sinh trung học của thành phố Qui Nhơn đang cắm trại sao ? Thật vậy sao? Tôi không tin. Trời không tin và đất cũng không tin dù đã xảy ra. Học sinh mà cũng giết sao, Việt cộng ơi ! Tại sao kia chứ hỡi Việt cộng !  
    Tôi bàng hoàng, quýnh quáng rồi lặng người cảm giác như sắp lịm đi. Bình tĩnh đi. Bình tĩnh lại giùm đi. Hãy ráng lên.  
    Ba Mạ tôi, cả nhà tôi ai cũng như mất hồn bạt vía. Thấp thỏm chờ anh về để biết được tin tức chính xác.
    Sắp khuya, anh về tới.
    - Việt cộng ném lựu đạn trong lúc đại tá tỉnh trưởng đang nói chuyện với học sinh. Hiện tại chưa nắm được chắc chắn có bao nhiêu thương vong. Nhưng chắc nhiều lắm, la liệt trên góc sân cắm lửa trại. Bây giờ đang quá hoảng loạn ở đó. Xe cứu thương, cảnh sát, anh ninh quân đội ....đang ráo riết cấp cứu mọi người. Truy tìm thủ phạm ... Người ta la hét kêu cứu, tìm kiếm thân nhân trong những nạn nhân nằm dưới đất. Trời tối, không có đèn điện nên việc cấp cứu rất khó khăn. Tiếng rên rỉ ......máu vung vãi khắp nơi. Rất hãi hùng.  
    Ngày mai mới biết được rõ ràng hơn, chính xác hơn.  
    - Cho anh ăn cơm đói quá rồi.  
    Anh hết la.  
    Cái lạ, lạ như lúc về nhà từ sân vận động. Tôi không nói một tiếng, không đả động về việc tại sao tôi kêu em về cho bằng được, với anh. Tôi muốn nói to lên anh thấy không, nếu không kêu em về thì giờ này có thể em chết hoặc bị thương rồi. Tôi không nói. Anh cũng gần như tránh né điều này. Nhưng tôi thầm cảm ơn tôi và ai đó vô hình đã đẩy tôi đi ra sân vận động. Tôi ôm tôi cảm ơn mi nghe Oanh. Con cảm tạ Ơn Trên đã đem em về đúng lúc.  
    Đêm tôi không làm sao ngủ được. Cứ nhắm mắt thì nghe tiếng rên la, sự hỗn loạn sợ hãi của mọi người. Tất cả như đeo bám trí óc tôi. Sự lăn trở của anh, tôi biết anh cũng không ngủ. Không biết anh đang nghĩ gì ? Có ân hận khi la mắng tôi ? Có sợ hãi khi ......
Trằn trọc mãi chỉ mong trời mau sáng.  
    Anh vào ty. Tôi lại đứng ngồi không yên vì muốn biết sự việc đêm qua như thế nào. Tôi nghĩ chắc phải nhiều người chết vì tiếng nổ rất lớn. Tin tức loan tải tạm thời cho biết có tất cả mười bốn người tử vong và hơn một trăm người bị thương (chưa biết những người bị thương nặng và không nặng đang được cứu chữa ở bịnh viện).  
    Tôi điếng hồn và tim như thắt lại - ai chết và ai bị thương. Học sinh, Thầy Cô giáo hay đại tá tỉnh trưởng ? Trời ơi, đã một Mậu Thân kinh hoàng khủng khiếp cho Qui Nhơn tôi. Nay lại một mùa hè đỏ lửa - lửa đỏ của lựu đạn dập tắt lửa trại hè của các em học sinh vô tội, những người  dân lương thiện để viết lên cái tên hai chữ việt cộng bằng máu và sinh mạng con người.  Tôi bàng hoàng khi được biết trong số mười bốn người tử vong có Cô Đặng Thị Bạch Yến - giáo sư Nữ Trung Học. Cùng theo cô có ba em học sinh của Cô. Điều đau đớn xót xa khi ở bịnh viện, Cô Yến dù bị thương rất nặng vẫn gắng gượng hỏi anh Khanh của em có sao không ? Sao không thấy anh Khanh ở đây với em. Người thân cắn răng, nuốt nước mắt nói Khanh bị thương nhưng nhẹ thôi. Thì phải đẩy em qua để em thăm anh ấy. Mọi người như chết lặng. Nhưng Cô không còn kịp để nhìn thấy thầy nữa. Cô đã buông tay. Buông tay buông hơi thở trả về cho quá khứ, trả về cho tưong lai vô định, trả lại tất cả cho trần thế, cho nhân gian. Cô đi. Cô đi mà không kịp nhìn thấy hai đứa con thơ dại của mình. Đi mà không biết vì sao mình đi. Không biết vì sao phải chết như thế này. Bỏ lại con thơ và người chồng yêu thương của mình trong nỗi oan ức - thầy Tạ Quang Khanh , giáo sư trường trung học Cường Để. Cô đi, bỏ lại hai con thành mồ côi Mẹ ! Mười ba người tử vong còn lại, trong đó một là nỗi ám ảnh suốt đời tôi - em học sinh nam, người tôi nhờ cầm thế cờ cho em tôi đã tử vong tại chỗ cùng các bạn. Tôi nghe mà tưởng như mình nghe tiếng sét đánh ngang tai. Tôi không né, mà tôi sụm xuống như cây đổ. Tôi khóc mà không thành tiếng - chỉ như tiếng rên từ lòng đất vọng lên. Thật vậy sao. Thật em đã thế mạng cho em tôi thật sao ? Trời ơi. Trời ơi. Tại sao. Tại sao kia chứ?  
    Hoá ra sự bồn chồn, nóng ruột nóng gan, đứng ngồi không yên của tôi là đó. Là sự linh cảm có điều không hay sẽ xảy ra cho người thân hay cho mình được báo trước. Là giác quan thứ sáu của đấng vô hình cho tôi. Tôi không xin mà. Tôi không xin vì nếu tôi xin tôi sẽ không nhận cái giác quan này trong phạm vi nhỏ bé trong lòng bàn tay. Nếu tôi xin thì tôi xin cho tôi cứu được tất cả mọi người trong cái đêm hôm ấy. Tôi xin thì tôi sẽ đến tận nhà hai em học sinh để ngăn cản hai em đừng nên vây vào tội ác khi tuổi đời còn quá trẻ. Sẽ cầm tay hai em lại để không mở chốt lựu đạn mà quăng vào buổi lửa trại của các bạn học cùng trường, khác trường với hai em. Tôi xin, tôi sẽ không cho mấy trái lựu đạn đó nổ để không ai phải chết, phải bị thương. Không, tôi không xin. Tôi ngàn lần không xin ích kỷ và tàn nhẫn như thế. Tôi trách ai đây bây giờ ? Trách ông Trời ? Sao dám. Tôi không dám. Không dám một chút nào. Có chăng chỉ rên rỉ mà than cùng Ông thôi. Ông Trời ơi, sao Ông không cho con cái giác quan rõ ràng để con cứu mọi người thay vì chỉ cứu một mình em con.  Con thật sự sợ hãi.  
    Trách tôi sao. Trách tôi thì trách sao cho vừa cho đúng đây. Tôi không biết không hề cảm nhận được việc mình làm. Làm một cách vô thức như trong cơn mê.  
    Tôi đau đớn lắm. Suốt bao ngày, bao năm tôi vẫn luôn muốn nói với hai em - kẻ quăng lựu đạn vào lửa trại học sinh, hai em có chùn ý nghĩ, có ngần ngừ, có thở dài trước khi làm một việc ác tày trời như thế không? Có dừng lại dọc đường tới sân vận động năm ba phút để trấn tĩnh mình không? Tôi nghĩ chắc không. Bởi vì hai em đã thẳng tay quăng không sai mục tiêu mà. Hai em hoàn toàn vô cảm. Vô cảm để thành công. Vô cảm để có danh có lợi. Vô cảm để mang được hai tiếng anh hùng! Sau này tin tình báo cho biết hai em muốn giết ông tỉnh trưởng và toàn bộ cán bộ nhân viên có mặt đêm hôm ấy.   
    Hai chú em ơi, danh và lợi có biết bao nhiêu con đường mang tên nhân ái  để bước tới mà có nó. Sao lại bước vào con đường ngập ngụa xác người, ngập ngụa máu để đúc nên hai chữ anh hùng trong khi hai chú em còn quá trẻ. Không biết giờ  này sau mấy mươi năm hai chú em có đang sống trong hối hận, trong ăn năn vì tội lỗi của mình gieo rắc cho người? Bởi vì sau hai tiếng anh hùng hão huyền ấy, các chú em có được một chút danh một chút lợi nào không sau ngày tôi mất nước. Trách gì họ ? Không trách được. Hai chú em đã ở bên kia bờ mê. Bờ mê đã che khuất lấp hết thần trí nên hai chú em quờ quạng bước chân đi vào cõi u tối gây nên tội ác.  
    Đôi bờ là đôi bờ sinh tử. Hai bờ là hai bờ cách biệt giữa hai ý thức hệ của chúng ta. Hai bờ không thể với tay nhau cầm lấy. Xa lắm. Xa muôn trùng. Hai chú em đã xé nát biết bao gia đình. Hai chú em đã cày sâu xuống vết thương mưng mủ không thuốc men nào có thể chữa trị lành. Hai chú em biết không ?
Nhưng, thôi !                          

Gà Mái Tre (huynhthikimoanh)

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn