CHIẾC CẦU KHÔNG CHIẾN TUYẾN

25/02/20199:17 SA(Xem: 295)
CHIẾC CẦU KHÔNG CHIẾN TUYẾN
CHIẾC CẦU KHÔNG CHIẾN TUYẾN

    Thưa các bạn, đây là câu chuyện có thật trong ấp của mình ở thời còn tại nhà với cha mẹ. Những nhân vật trong chuyện có thật, nhưng tên đã thay đổi, xin thứ lổi nếu có sự nhầm lẩn. Đó là ngoài ý kiến của tác giả.
--------------------------------------------------------------------------------
    Ấp Lợi Nguyên, là một ấp nhỏ chưa được hai trăm nóc nhà, nằm dọc theo nhà máy xay lúa Hậu Giang chiếm trọn bên nầy sông Cái Răng chạy dài theo bờ, bên trái nối liền với kho dầu Esso, bên phải có mười căn nhà lá lụp sụp hai bên con đường đi lên dốc cầu Cái Răng. Ấp Lợi Nguyên là một ấp nhỏ nhưng bao gồm Kho dầu Esso, Nhà Máy Xây lúa và  phía trước mặt là quốc lộ bốn chắn ngang từ trên cầu chạy dài tới Cầu Đầu Sấu.
    Ấp Lợi Nguyên là nguồn cung cấp quan trọng chiến lược về kinh tế và nhiên liệu chính của vùng bốn chiến thuật.  Bên kia quốc lộ bốn của ấp là một vùng rộng lớn có những khu vườn đã bỏ hoang và cũng là nơi ẩn nấp cho việt cộng ra vào trà trộn vào dân ấp để phá rối xâm nhập. Chuyện việt cộng đốt kho dầu xảy ra năm trước, thì tiếp đến mấy tháng sau ám sát ông trưởng ấp, nhưng ấp Lợi Nguyên vẫn còn nguyên vẹn. Cầu Cái Răng nằm yên vững vàng như một tiền đồn để chống giữ  kinh tế cho miền nam..
    Dù không có hỏa lực mạnh như quân chính quy, phải đánh với việt cộng không có chiến tuyến nhưng nguy hiểm, lúc nào cũng bên cạnh rình rập không ngừng, Ba Chơn trung đội trưởng trấn giữ và bảo vệ cầu Cái Răng cho dân trong ấp, bên cạnh Ba Chơn lúc nào cũng có một mạn lưới cảm tình viên và mạn lưới gián điệp xâm nhập vào tận từ phía bên trong vườn. Dù cho việt cộng treo giá, bỏ công rải truyền đơn đã ám sát trưởng ấp nhưng chưa có dịp khám phá ra mạng lưới điệp vụ nằm bên trong nội bộ. Những hoạt động âm thầm của bên việt cộng nằm vùng cũng được Ban 2 quận Cái Răng và Ủy Ban Phượng Hoàng của quận không ngừng cày đặt và hoạt động trong bóng tối.
    Sáu Quắn kêu con gái lớn.
    - Phương con qua hảng cà rem của chú ba Mạnh gặp thằng Tuấn nói nó mai sáng ba sẽ chở tuị nó vô bán trong rạch Gòi.
    Phương trả lời.
    -  Dạ Ba, con qua gặp Tuấn liền.
    Con gái vừa băng qua lộ xe thì Sáu Quắn viết tờ giấy nhét vào hộp thư mật dấu sau bản số nhà treo trước cửa. Sáu Quắn thường tránh đi uống cà phê tối tại quán Tư Vấn từ khi ông Tư Thái bị việt cộng ám sát. Mỗi sáng sớm, Sáu Quắn chở mấy đứa con trai đến hảng lấy cà rem chạy xe đi qua cầu rồi bỏ mấy đứa nhỏ tại ngã ba Cái Tắc để đi bán dọc theo trong xóm xa ở rạch Gòi, Cầu Nhím. Ba giờ sáng vừa hết giờ giới nghiêm, Sáu Quắn chở trên xe đầy khách quen thuộc đem cà rem đi bán. Vì tính giá chở rẻ hơn những xe khác nên lúc nào xe Sáu Quắn cũng có đông khách trên xe. Ngang qua trạm kiểm soát cầu,  Ba Chơn đến kiểm soát xe của Sáu Quắn như thường lệ.
    - Anh Sáu, hôm nay đông khách quá há.
    Sáu Quắn chỉ mĩm cười gật đầu đưa hai ngón tay bên trái lên. Ba Chơn gật đầu cho Sáu Quắn đi qua. Sáu Quắn vừa chạy qua, Ba Chơn hối hả lẫn vào phía sau.
    - Năm Móm, mầy đi theo anh lẹ lên.
Năm Móm biết có chuyện quan trọng nên ôm súng Carbin bá ngắn đi nhanh theo Ba Chơn.
    - Chú đi đến nhà Sáu Quắn dòm chung quanh coi có ai không, cẩn thận đừng để cho ai biết rồi lấy tờ giấy dấu sau bản số nhà đem cho anh coi lập tức. Anh đợi chú trong bụi chuối bên hè.
    - Dạ anh Ba.
    Ba Chơn lấy được miếng giấy đọc lẹ rồi ra lịnh.
    - Anh em chận tất cả người đàn ông khoảng ba mươi lăm có râu mép, mặc áo xanh đậm, cổ quấn khăn rằn trắng đen hơi củ. Nếu bắt được dẫn mấy người nầy lên xe chở về Ban 2 của quận Cái Răng.
    Ba Chơn chỉ huy Trưởng CSQG Quận Cái Răng được tin là thám thính đặc công của việt cộng với dáng mô tả trong hộp thư tin tức, đang nghiên cứu phá sập cầu Cái Răng trước Tết năm nay. Nhân viên đặc biệt của Ba Chơn  bắt hụt người quấn khăn rằn, khi thấy người khả nghi thì tên nầy bỏ chạy vô vườn tối nên lính không rượt theo bắt được. Cuộc rình rập đuổi bắt của Ba Chơn với nhóm thám thính đặc công của việt cộng đang ráo riết trong vòng đai của Xã An Bình và Ấp Lợi Nguyên thì trận đụng độ lớn của tiểu đoàn Tây Đô việt cộng với tiểu khu tỉnh Cần Thơ trong ngọn Đầu Sấu.
    Tiểu Đoàn Hai Trâu Điên lại trở về đóng quân trước nhà, Thiếu Tá Thủy với dáng phong sương nhiều hơn, trên mặt có một vết sẹo ngắn trên trán. Dáng vẫn uy phong hào hùng, Thiếu tá Thủy đóng quân nơi cũ như về nhà xưa.
    - Chào Ngoại, ngoại vẫn khoẻ hả ngoại?
    Ngoại mừng rỡ nắm tay sạm nắng của Thiếu Tá Thủy.
    - Mừng quá, gặp lại cậu Ba.
     Mừng gặp lại ngoại.
    Ngoại đem mấy trái xoài thanh ca chín đãi cho Thủy.
    - Mời Cậu Ba ăn, xoài chín ngon lắm. Cậu có muốn thêm thì cho biết tui còn một thúng trong lu.
    - Cám ơn ngoại.
    Trung Sĩ Tiến bước vào.
    - Chào Thiếu Tá, có trung uý Hưng Quân Cảnh muốn gặp Thiếu Tá.
    - Xin phép ngoại.
    Thuỷ bước ra phía trước nhà gặp trung uý Hưng.
    - Chào Thiếu Tá, Tôi có đưa về mấy anh em đi ăn tiệm không có đem tiền theo trả.
    Thủy quay lại Trung Sĩ Tiến.
    - Kêu ban quân lương đem tiền theo trung úy Hưng ra tiệm trả cho chủ tiệm và nói lời xin lổi người ta, trấn an đừng để đồng bào sợ.
    Bắt tay trung úy Hưng. Thiếu Tá Thủy nói.
    - Tôi xin nhận lổi lính tôi không giữ kỹ luật nghiêm chĩnh, trung uý để cho tôi nói chuyện lại mấy em nầy. Mấy em đi hành quân lâu ngày nên đi ra quán quên lên ban quân lương lấy theo tiền.
    Trung uý Hưng bắt tay Thiếu Tá Thủy.
    - Anh em quên đem tiền nhưng cũng nên giữ quân cách của quân nhân.
    - Cám ơn Trung úy, tôi sẽ cho cán bộ chỉ huy nói chuyện nầy với anh em.
    Thiếu Tá Thủy quay lại trung Sĩ Tiến.
    - Kêu thượng Sĩ Tấn thường vụ đem mấy anh em không nhớ quân kỷ về phía sau để nhắc nhở lại kỹ luật của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến.
    - Tuân lịnh.
    Tiếng tuân lịnh lớn và nghiêm nghị của Trung Sĩ Tiến sau khi nghiêm chỉnh chào Thiếu Tá Thủy. Trung sĩ Tiến lập tức dẫn hai quân nhân trên xe của Trung Úy Hưng đi về phía sau gặp Thượng Sĩ Tấn để thi hành nhiệm vụ...Tiểu đoàn lính của Thiếu Tá Thủy đã nhanh chóng lên đường hành quân trong đêm.
    Sáu Quắn thắng cho ngừng xe bên đường rước Mười Xinh lên xe. Ngồi kế bên tài xế Mười Xinh nhìn phía sau không có người nào khác.
    - Hôm nay  chạy khá không chú Sáu?
    -  Dạ cũng đở anh Mười.
    -  Chú cứ chạy đi tôi chỉ muốn nói với chú mấy câu, tránh để tụi công an chìm để ý. Khuya ngày mai, chú cho nổ máy xe đúng ba giờ sáng nghe.
    -  Sao vậy anh Mười?
    - Chú làm như lịnh, đừng hỏi nhiều. Nhớ nghe.Thôi chú ngừng ở ngã ba tui xuống xe.
    Mười Xinh xuống xe Sáu Quắn tại ngã ba trường tiểu học Đầu Sấu rồi đi lẫn vào trong xóm phía trước. Sáu Quắn chạy thêm một tài ra Cần Thơ rồi đi thẳng qua đậu bến bên kia cầu Cái Răng. Ba Chơn đứng nói chuyện với Năm Thêm trước trạm gác thấy Sáu Quắn vừa chạy xe qua đưa ngón tay trái lên khi vừa qua khỏi trạm gác. Ba Chơn nhận ngay tín hiệu của Sáu Quắn đi nhanh vào trong trạm gọi máy cho Năm Móm.
    - Móm, đi làm chuyện cũ một mình thôi nghe. Chú em mầy hiểu chưa, cẩn thận. Sau đó gặp anh tại chòi của thằng Phúc liền.
    - Dạ anh Ba, em hiểu rồi
    Bóng đêm vừa xuống Ba Chơn tập hợp trung đội và phân công tiểu đội tăng cường cho trạm gác tại đầu cầu Cái Sơn một khẩu trung liên với ba cấp số đạn, một tiểu đội với mấy thùng lựu đạn. Mìn Claymore được gài trước trạm kiểm soát và sẵn sàng đợi chuyện xảy ra. Chi khu Cái Răng cấm trại sẵn sàng trong đêm. Tất cả âm thầm trong kế hoạch chống lại đặc công tấn công trong đêm nay.
    Tiếng xe Lam của Sáu Quắn vừa nổ lên đúng ba giờ sáng như thường ngày để chở khách đi bán cà rem. Thì tiếp theo tiếng lựu đạn nổ  trong phía Cầu Cái Sơn rồi tiếp đến tiếng súng Ak, tiếng đạn nổ liên liên thanh, tiếng đạn xé gió trong không trung. Sáu Quắn tắc máy xe chạy vào trong nhà trốn đạn, tiếng xe ồn ào của Sáu Quắn được thay thế bằng tiếng đạn xé không khí... trong đêm...
    Hai xác của đặc công bị lựu đạn nổ chết gãy chân nằm trên cầu. Lô cốt bị mìn nổ sập một bên gốc trái, một xác của lính Ba Chơn nằm ngang chết trên bao cát. Sáng dân đến nhận diện nhìn một xác việt cộng chết là tên Hai Ngọng trong xóm. Phía bên kia cầu Cái Sơn có lá cờ của việt cộng treo trên cây cao phất phơ ngạo nghể trước gió ở đầu voi của cầu Cái Sơn như một cái gai trước mắt thách thức lớn với Ba Chơn. Hai Ngọng ngoài nhiệm vụ dẫn gái cũng là gián điệp và giao liên của việt cộng, khi lính đóng quân dừng nghỉ trong ấp thì có dáng của hai Ngọng và hai cô gái lai Mỹ đi xe lôi theo qua lại ngoài lộ xe. Tiểu đoàn Thủy Quân Lục Chiến vừa xuất phát hành quân thì tên nầy xuất hiện phá hoại phía sau chiến tuyến. Ba Chơn báo cho Ban 2 chi khu Cái Răng truy lùng hai cô gái điếm Mỹ lai để tìm ra đồng bọn trong nhóm đặc công Hai Ngọng.
    - Móm, em thấy cây cờ việt cộng đó coi được không?
    - Dạ không anh Ba.
    - Chú cho người đem xuống, cẩn thận nhìn thật kỹ, tụi nó gài bẩy bắn sẽ đó nghe. Đừng nóng mắc mưu tụi nó mà tiêu nghe em.
    - Dạ, em có cách, nhưng anh cho em bốn đứa bắn giỏi theo em tháo cây cờ quỹ đó xuống.
    -  Ừ, mọi chuyện giao cho em lo, nhưng phải thật cẩn thận.
    Móm ra lịnh.
    - Năm Lé lên trên cây cách xa lá cờ cầm ống dòm ngó chung quanh. Thằng Tám có áo giáp cầm cây sào dài có cột lưởi hái để cắt dây, đi gần gốc cây đưa sào lên làm như cắt lá cờ, nhưng bỏ cây sào nhảy núp liền, tui nó đang rình mình đó. Nghe tiếng súng là nhảy liền nghe. Tao tin là tụi nó núp không xa chừng năm trăm thước.
    Tám vừa đi gần gốc cây, Móm nín thở ngó chung quanh...
    - Bằng... Bằng... hai tiếng súng và tiếng xé gió của đạn đi về gốc cây đúng ngay chổ của thằng Tám vừa nhảy ra.
    Lé đưa súng lên bắn một loạt về phía tiếng súng, không nghe tiếng bắn trở lại, Móm ngồi xuống lắng nghe một lúc không nghe gì khác hơn tiếng gió xào xạt trên cây. Móm nhanh nhẹn cùng hai nghĩa quân đi chậm tiến về điểm phát tiếng súng, không thấy dấu hiệu gì hết chỉ lượm được hai vỏ đạn mới dưới đất...
    Thiếu Uý Ninh trưởng G/ĐB- CSQG Quận nhìn cô gái tên Hương.
    - Cô Hương nghe tôi hỏi và trả lời thật cho tôi biết.
    Hương run giọng trả lời.
    - Dạ anh Thiếu...úy.
    - Cô quen với Hai Ngọng bao lâu? Ở đâu?
    - Dạ em quen với anh hai ba tháng trước, lúc em đi vô làm gái của quán do ảnh bảo vệ tại bến xe Cần Thơ Mới.
    - Ai giới thiệu cô với Hai Ngọng? Hôm qua Cô biết hai Ngọng nói chuyện với ai không?
    -  Dạ em không biết anh Hai nói chuyện với ai, em chỉ biết mặt, em nghe câu là “bắt đầu khi nghe tiếng xe lam” rồi câu chuyện ngưng lại, người đàn ông đó đi ra phía sau không trở lại.
Thiếu Úy Ninh nhìn thẳng vào Hương gằn giọng.
    - Ai giới thiệu cô?
    - Dạ em không biết...anh đó gặp e...em một đêm rồi có cảm tình giới thiệu cho Hai Ngọng.
    -  Cô biết người đó cách ăn nói và cách ăn mặc ra sao không?
Hương ngập ngừng rồi nhớ lại.
    -  Dạ... người đó có vẽ có ăn học, dân tỉnh chỉ gặp một lần không nhớ rõ mặt lắm, khoảng hai mươi lăm. Tay chân không phải là người lao động.
    - Thiếu úy Ninh hỏi lại.
    - Còn giọng nói thì sao? Giọng nam, hay bắc. Lục tỉnh hay miền dưới?
    Hương suy nghĩ giây lát.
    - Em chắc là giọng người bắc.
    - Sao cô biết?
    - Người nầy nói tiếng nam nhưng khi nói tiếng đi dô thì với giọng bắc nói là đi vô.
    Ba Chơn ráo riết tăng cường CSDC canh gát cầu và tăng cường thêm nhân dân tự vệ trong việc tuần tra trong ấp... đề phòng việt cộng tấn công bằng đặc công phá cầu Cái Răng lần nửa. Ba Chơn biết việt cộng sẽ không bỏ qua âm mưu phá hoại cầu Cái Răng và ấp Lợi Nguyên. Năm Thêm tiểu đội trưởng đang cắt phiên gác trên cầu, nhìn trên mặt sông có từng đám lục bình trôi theo giòng, Móm ngồi nhỏm vậy chỉ Năm Thêm.
    - Coi kìa anh năm, anh có thấy ba đám lục bình đang trôi về phía mình, anh có thấy khóm chính giữa lại đi ngang.
    Năm Thêm la lên.
    - Tất cả bắn xuống đám lục bình trôi về phía mình, quăng lựu đạn xuống lẹ lên.
    - Bắn, bắn... tất cả bắn.
    Tám tay súng bắn đồng loạt về phía lục bình trôi về trụ cầu quay chính giữa, Năm Thêm quăng thêm hai trái lựu đạn xuống nước.
    - Ầm... Ầm...
    Tiếp theo là cột nước  từ dưới giòng sông phóng vọt lên cao tạt cột nước ướt bộ áo của năm Thêm. Một thân người da trắng trồi lên mặt nước rồi chìm xuống pha lẫn màu đỏ của máu loang loãng trong nước. Âm mưu của đặc công phá sập cầu Cái Răng của việt cộng bị trung đội trấn thủ cầu bẻ gãy.
    Chòi cá nhân nằm dọc theo bên hành lang cầu Cái Răng là chổ nằm trực đêm của Tám Phúc đêm nay chòi trở nên ấm cúng hơn bình thường. Phúc và cô vợ mới cưới không có dịp đi tuần trăng mật như những cặp vợ chồng mới cưới ở những xứ giàu có. Phúc được đem vợ mới cưới theo vào chòi gác trên cầu với sự thông cảm của Ba Chơn.
    - Anh Ba cho phép em đem theo vợ của em đi gác đêm nghe anh. Thông cảm cho em...
    - Trong khu canh gát không cho phép mầy...
    - Dạ thông cảm...em mới cưới vợ không có đi phép. Lúc nầy lộn xộn nên vợ em không muốn đi xa,
    Phúc đỏ mặt nói nhỏ.
    - Vợ chồng em chỉ muốn hủ hỉ với nhau thôi, cho má em sớm có cháu bồng.
    Ba Chơn im lặng nhìn Phúc một lúc rồi nói nhỏ.
    - Ừ, tao cho chú em mầy đi tuần trăng mật trên chòi gát trên cầu, nhưng...
    Phúc lo sợ hỏi.
    - Sao anh Ba...
    - Chú em mầy không được làm ồn ào để anh em có tinh thần canh gác nghe.
    Phúc mừng rở lí nhí.
    - Dạ...dạ.
    Tiểu đoàn Hai Trâu Điên đã đánh tan được việt cộng trong ngọn Đầu Sấu, tiểu đoàn trở về nghỉ quân tại ấp Lợi Nguyên và bộ chỉ Huy của tiểu Đoàn vẩn về đóng phía trước tại nhà của Lý. Ngoại ra nấu cơm chiều như mọi ngày, trong lòng ngoại nôn nóng nhìn mấy người lính đóng trong vườn nhưng vẫn không thấy thiếu tá Thủy như thường lệ.
    - Chú Tiến, Cậu Ba Thủy đâu rồi?
    - Dạ ngoại...
    Trung Sĩ Tiến nói trong nghẹn ngào.
    -  Ngoại hỏi ông thầy hả ngoại?
    Ngoại có linh tính không hay về Thiếu Tá Thủy.
    - Đúng rồi, Cậu Ba Thủy đó.
    - Ông thầy tử trận rồi ngoại ơi.
    Trung sỉ Tiến hai giòng lệ rơi rơi trên má. Ngoại cũng khóc theo khi thấy Tiến lấy khăn lao nước mắt, ngoại thảng thốt la lên
    - Trời ơi, Thật tội nghiệp cho cậu Ba, người đàng hoàng thương đồng bào. Cậu Ba ơi, sao cậu đi sớm quá, bỏ lại bà con rất thương cậu. Làng xóm rất mến cậu.
    - Dạ ngoại. Ông thầy rất thương lính. Lúc ra trận ông thầy đứng chỉ huy, đạn thượng liên bắn trúng vô ngực té xuống đất, cháu ôm ông thầy trong tay, máu ông thầy chảy ướt ngực cháu. Ông thầy ôm ngực nhưng không rên la một tiếng. Ông thầy vẫn còn lo cho lính.
    Ông thầy nói.
    - Không chết cho rồi, sao đau quá.
    Trước khi bất tỉnh ông thầy còn dặn.
    -  Tiến, em đừng nói vô tiếng cho thẩm quyền biết anh bị thương để anh em khỏi mất tinh thần.
    Ngoại lắc đầu than thở.
    - Chưa có hòa bình mà cậu ba đã bỏ mình khi giặc còn núp trong vườn hại dân chúng.
    Tiến vừa khóc vừa an ủi ngoại.
    -  Ngoại ơi, đừng lo, ông thầy hy sinh nhưng còn mấy cháu. Còn tụi cháu thì còn ngày đòi nợ tuị việt cộng, có ngày nước mình sẽ cùng chung chiến thắng việt cộng để có hòa bình.
    Tuấn ôm hai bình cà rem ngồi nép vào xe của Sáu Quắn đang đậu trong bãi đợi khách. Sáu Quắn đi vòng quanh phía sau xe để kiểm soát dây cột hành lý trên mui xe cho an toàn. Tuấn bước xuống nói nhanh.
    -  Chú Sáu, cháu đi tè một chút trở lại. Coi bình cà rem nghe.
    Saú Quắn gật đầu. Nghe câu “Coi bình cà rem”  Sáu Quắn hiểu ý ngay là có tin Tuấn muốn nói với mình.
    -  Cháu đi lẹ, khách cũng sắp tới rồi.
    Tuấn vừa đi thì Sáu Quắn nhìn chung quanh mở nắp bình cà rem và lấy nhanh mảnh giấy đọc.
    - Năm Tồn, Bảy Chà. Cầu đầu sấu.
Đọc xong, Sáu Quắn bỏ miếng giấy vô miệng nhai nuốt. Tuấn trở lại Sáu Quắn nói như để cho Tuấn nghe.
    - Cà rem nước dừa ngon thật.
    Tuấn biết chú Sáu đã đọc tờ giấy nên gật đầu trả lời.
    - Cháu thấy cà rem đậu xanh nước dừa ngon hơn.
    Tuấn ôm hai bình cà rem bán sạch sẽ trong ngày, mặt vui vẻ khi ngồi trên xe của Sáu Quắn trên đường  trở về nhà.
    -  Ê , Tuấn, mầy bán mấy giờ thì hết cà rem vậy.
    Tuấn trả lời.
    - Hôm nay tao gặp đám giổ nên được ghé ăn giổ, rồi được mua hết cà rem trong bình.
    - Mầy hên quá. Tao cũng bán hết nhưng tới chiều mới hết. Tao đi bán đến chiều thiệt mỏi chân.   
    Thầy Giáo Năm Tồn làm giáo viên dạy ở trường tiểu học Đầu Sấu còn  Bảy Chà là em vợ của thầy giáo Tồn học lớp nhất A tại trường Đầu Sấu là người sớm bỏ học đi làm cho lò hủ tiếu khô bên cạnh cầu Đầu Sấu. Mỗi ngày Sáu Quắn thường chạy chuyến xe chợ Cần Thơ đi qua trường tiểu học Đầu Sấu ghé vào rước ông giáo Tồn. Năm Tồn bị cục mất một chân trong lúc đi theo quân chống pháp thời việt minh. Nhờ có đậu bằng thành chung nên khi pháp về nước, Năm Tồn bỏ bưng biền và được trưng dụng trở nên thầy giáo đi dạy học. Bảy Chà sống trong ngọn đầu Sấu, thường đi dọc theo rạch  bỏ chà ven bờ sông bắt cá nên được biệt danh là Bảy Chà.
-          Thầy Năm lên xe đi, có chổ ngồi phía trước tài xế dành cho thầy dễ lên xuống.
-          Cám ơn Chú Sáu. Hôm nay chạy khá không?
-          Dạ cũng khá, toàn là chạy mối quen nên lúc nào cũng kiếm ăn được.
-          Nghe nói Bảy Chà nghỉ học rồi hả thầy năm?
-          Ừ, nó thấy lớn tuổi mà học chung với mấy đứa nhỏ, nó mắc cở chỉ muốn  làm không muốn tiếp tục học nên đi làm công ở lò hủ tiếu khô dưới Cầu Đầu Sấu.
-          Vậy sao? Lương khá không vậy thầy?
-          Thì chú biết mà, làm lấy sức lao đồng cho người chủ thì làm sao khá được.
    Sáu Quắn thường nghe lời than của Năm Tồn như là lời than lời cay đắng.
-          Xã hội không phải tệ như vậy, phải tốt hơn...nếu tôi không bị như bây giờ, có lẻ tôi không có phải đi dạy khó khăn mỗi ngày ...
    Ấp Lợi Nguyên êm đềm bên cạnh con sông Cái Răng với cây cầu nhịp quay vẫn còn tồn tại được quân đội quốc gia giữ nguyên vẹn từ năm 1938 trước khi việt minh nổi lên rồi sang đến chia đôi đất nước. Buổi sáng tháng chạp năm 1970, sương mù còn nằm lờ lững trên mặt sông, một tiếng nổ kinh hòang rung chuyển hai bờ sông Cái Răng, nhịp cầu giữa có tròi canh của Tám Phúc bị giật sập nhận chìm xuống đáy sông mang theo đôi uyên ương mới cưới đang đi tuần trăng mật nhưng không quên nhiệm vụ. Niềm khao khát  ước mong mõi mòn có cháu nối dõi của mẹ Phúc cũng chìm theo đáy sông định mệnh. Xe và xác của Sáu Quắn cũng lọt xuống giòng sông mang theo những bí mật cuộc đời của Sáu Quắn làm tình báo muôn đời vẫn còn bí mật. Sáu Quắn một chiến sĩ chết âm thầm trong bóng tối đã thi hành nhiệm vụ và chết không có lá cờ phủ trên quan tài với tổ quốc tri ân, không có được tiếng kèn truy điệu tử sỉ, đó là một hy sinh và chấp nhận của những chiến sĩ quốc gia sống và chết âm thầm trong bóng tối .
    Trong lúc xe chìm xuống nước, bình cà rem quấn ngang cổ cuả Tuấn làm kẹt Tuấn và Sáu Quắn trong xe. Phút cuối cùng Sáu Quắn đã bình tỉnh dùng hết sức của mình đạp hai thùng cà rem kéo Tuấn lên nổi trên mặt nước, còn mình thì bị kẹt trong xe chết chìm mất xác. Tuấn nhờ mang hai bình cà rem được Sáu Quắn đẩy ra khỏi xe  nên nổi lên được cứu sống.
    Việt cộng đã thành công trong việc giật sập cầu, nhưng đổi lại nguyên tổ gián điệp và người cầm đầu bi Bộ Chỉ Huy CSQG quận Cái Răng phối hợp với Cảnh Sát Đặc Biệt quận bắt trọn. Năm Tồn nhiều năm nằm dưới lớp thầy giáo bị cụt chân là người điều khiển điệp vụ phá cầu và chiến lược phá hoại kinh tế, an ninh  hậu cần của ấp Lới Nguyên. Bảy Chà người liên lạc cũng là thám sát cho đặc công bị bắt tại lò hủ tiếu bên cạnh đồn Cầu Đầu Sấu. Hai Ngọng tổ trưởng đặc công bị bắn chết trong lúc tấn công phá cầu Cái Sơn.
    Tuấn lớn và đi vào binh chủng Thủy Quân Lục Chiến có trở về thăm gia đình Sáu Quắn mấy năm sau đó như người hàng xóm. Hộp thư trước bản số nhà của Sáu Quắn đã thay đổi, Ba Chơn không còn dịp nhìn hai ngón tay ra dấu của Sáu Quắn nửa.
    Hơn bốn mươi năm sau, tổ gián điệp và phản gián điệp bên chiếc cầu đã chìm vào bóng tối của lịch sử của thời gian. Thầy giáo Năm Tồn người sống trong vùng được quốc gia bảo vệ an toàn, được đặc ân làm thầy giáo nhưng lại là tên ăn cơm quốc gia làm tay sai cho cộng sãn. Gia đình của Năm Tồn vẫn còn sống trong ấp như gia đình cách mạng nhưng sống với một cuộc sống âm thầm trong hàng rào của hàng bông bụp, người ta không còn thấy bóng người một chân nhảy vui vẻ cò cò chung quanh nhà cắt cây kiển như ngày xưa. Mười Xinh đã bị bắn chết không bao lâu trong chiến dịch Phượng Hoàng vây bắt tại nhà với hai tên du kích xã.  Bảy Chà được đưa ra Côn Sơn an trí, sau được trao đổi tù binh ra bắc, bốn mươi năm sau bị phục viên trong vùng Cái Sơn chính nơi trước Bảy Chà gia nhập vô tổ gián điệp của anh rể.
    Quốc gia và việt cộng đã thật sự đánh với nhau trong một ấp, trong một diện tích hẹp của một ấp chưa được hai trăm nóc nhà. Cầu Cái Răng là một cây cầu vô danh không được nổi tiếng và ca ngợi như câu chuyện cầu “Trường Tiền” được đưa vào giòng nhạc với tựa bài nhạc “Câu Chuyện Một Chiếc Cầu Đã Gảy”. Dù âm thầm  ở một địa danh không nổi tiếng, nhưng nơi đâu cũng có những chiếc cầu, là nơi chiến trường không chiến tuyến của những người chiến sĩ CSQG, phải chống lại cộng sản, phía trước, sau lưng, cộng sản ẩn núp hình người, đội mọi thứ mặt nạ, người láng giềng bên cạnh nhà, thầy giáo, thằng học trò bỏ học, con điếm...Tuy khó khăn nguy hiểm lẫn lộn bạn thù chỉ nhận diện khi thật sự đối mặt, ngòai ra bên cạnh đó còn có sự hỗ trợ của những chiến sĩ vô danh can trường trong bóng tối thi hành nhiệm vụ một lòng trung thành với dân tộc. Chiến sĩ CSQG đánh với cộng sản như người tráng sĩ “Hiệp Sĩ Mù Nghe Gió Kiếm” nhân vật trong kiếp hiệp. Chuyện Chiếc Cầu Không Chiến Tuyến là một trong hàng triệu khó khăn mà lực lượng CSQG phải đối đầu cho đến phút cuối cùng của ngày tháng Tư Đen. Các bạn của Lý, chúng mình là thế hệ của những người hiệp sĩ mù nghe gió kiếm, nhưng chúng ta cũng hãnh diện một thời đã nắm tay nhau cùng chung lý tưởng, cùng một niềm hy vọng một niềm ước mơ. Đất nước thanh bình không còn một bóng cộng sản.

Lathrop, ngày 11/1/2016

 Nhớ kỹ niệm một thời cùng các bạn từng thi hành nhiệm vụ như Hiệp Sỉ Mù Nghe Gió Kiếm.

         Lý.K6
 
 

Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn