HẬN TÌNH

25/02/20193:39 CH(Xem: 556)
HẬN TÌNH
HẬN TÌNH

        Mặt trời lặn dần trên đồi Tăng Nhơn Phú, ánh nắng nhuộm màu đỏ rực ở chân trời xa, anh bạn K6 tạm dấu tên chỉ dùng chữ đầu H, cùng phòng của tôi ngồi bên cửa sổ vừa ca vừa đàn với giọng hát rất ấm và đau thương.
    Ngày xưa ai lá ngọc cành vàng.
    Ngày xưa ai quyền quý cao sang....
    Hởi em ngày xưa đó.
    Đến bây giờ phiêu bạc giữa trần gian.
    Gặp tôi vẫn tiếng nhạc cung đàn
    Đời tôi vẫn nghệ Sĩ lang thang.
    Em, Em nhớ xưa hồi em khóc,
    Tôi thoáng buồn thương dòng lệ đài trang.
    Tôi không biết một nốt nhạc, không biết một sơi dây đàn là gì nhưng nghe những lời ca ai oán não lòng tôi cũng buồn theo... Một ngày không chịu nỗi với hận tình chứa trong lòng. Anh tâm sự với tôi, anh khóc với tôi, những bí bật trong cuộc đời làm anh hận thấu trong tim.
    - Mầy biết không? Tao hận lắm...
    - Chuyện gì đó? Kể cho tui nghe để tui có thể chia xẽ với bạn và làm vơi đi phần nào  trái tim đau khổ đang thổn thức của bạn.
        Hồi còn đi học ở Trung Học, H thầm thương Lan cùng lớp, H học giỏi và Lan cũng học giỏi trong lớp. Nhưng có cái tội cho H, Lan rất đẹp, thuỳ mỵ, dễ thương, cao sang là con gái cưng của ông hội đồng tỉnh, ngày ngày Lan đi học mặt áo dài trắng thật đắc tiền, đi học xe du lịch bóng láng có tài xế đưa rước. Còn H thì đến trường bằng xe đạp cũ trơn trụi không có vành, bụi đường theo bánh xe phía sau văng lên lưng và quần lấm tấm bụi bám khi đến lớp học. Dù biết tình yêu của mình không đúng vị trí nhưng H vẫn không thể quên, vì con tim của H không nghe lời và không trở lại. H kể lại.
    - Lan cho H mượn cuốn truyện “Anh Phải Sống” của Khái Hưng vài hôm được không?
    Lan vui vẻ đáp lời. Mục đích của H  mượn sách chỉ là cái cớ để tìm nhịp cầu, là cái lý do để nói chuyện với Lan.
    - Được chứ H, mình cho anh mượn bao lâu cũng được.
        H thấy Lan dễ dàng nhận lời thì trong lòng mơ ước. Một ngày nào anh sẽ can đảm nói cho Lan biết lòng mình, trái tim mình đã dậy sóng. Mỗi sáng thấy Lan bước xuống xe trước cổng trường, H cảm thấy một ngày rộn rã niềm vui. Sống trên đời được nhìn người để yêu thương là một ân huệ của trời ban cho nhân loài. Trường tổ chức văn nghệ cuối năm, H thật hăng say vì anh đàn giỏi và hát rất hay, anh hy vọng tiếng hát truyền cảm của anh sẽ thu hút Lan như bao nhiêu nữ sinh khác dành thật nhiều tình cảm cho anh, dù không nói thành lời anh cũng cảm nhận. Buổi tối đó anh hát say sưa, trên sân khấu tập dợt, anh bắt gặp ánh mắt Lan nhìn anh thật lâu. Rồi khi chạm vào ánh mắt của anh, Lan đỏ hồng đôi má quay đi nhìn vào khoảng không gian nào khác. Buổi tập dợt tan về, xe đến rước Lan đi, anh vẫn còn nhìn thấy ánh mắt lưu luyến triều mến nhìn về H lần chót trước khi đóng cửa xe lại.
        Trên đường đạp xe về nhà, hơi sương của miền rừng núi  và bụi đỏ của đất cao nguyên Đồng Xoài làm lạnh hơi ươn ướt aó của H...
         Đang kể chuyện và say sưa với men của  tình yêu, rồi H ngưng lại trầm ngâm, nhìn tôi ngần ngại hỏi.
    - Mầy biết không ? Tại sao tao lại hận tình lâu như vậy không?
        Tôi lắc đầu, vịnh vào vai của H như an ủi. H kể tiếp.
    - Lan có người đi dạm hỏi.
        Tôi biết câu chuyện đến giây phút đau nhức cho bạn mình nên chú ý lắng nghe.
    - Tao có nói với Lan, Tao yêu Lan thật nhiều.
        Lan không trả lời, nhưng lắc đầu chỉ rơi nước mắt.
    - Tao không biết phải làm sao, nhưng tao biết trong lòng Lan có gì không ổn.
        Mấy ngày sau, trong lớp học H nhận được giấy gọi lên văn phòng giám học. H lên vừa bước vào thì gặp ngay cha của Lan trong phòng. Người lao công mở cửa cho H vào và nói nhỏ.
    - Ông hội đồng muốn nói chuyện với cậu.
        H hỏi lại.
    -  Sao ổng lại muốn nói chuyện với tôi?
    Ông lao công lắc đầu. H có nhiều câu hỏi trong đầu không có lời đáp. H bước vào thì ông Đính cha của Lan hỏi.
        H gật đầu trả lời.
    - Dạ... dạ...
        Ông Đinh hỏi thêm.
    - Cậu biết tôi là ai trong tỉnh nầy không?
        H can đảm nói.
    - Dạ biết, Ông là Hội đồng tỉnh của tỉnh Đồng Xoài.
        Ông Đinh có vẽ hài lòng, hỏi lại.
    - Cậu biết Lan là con gái cưng của tôi không? Tôi chỉ có một đứa con gái thôi, cậu có biết không?
        H chỉ có thể trả lời mà chưa có dịp hỏi lại. Ông Đinh nói tiếp.
    - Tôi cho cậu tiền, đừng có làm quen với Lan nửa.
        H bắt đầu tự vệ.
    - Cháu quen và thực lòng yêu Lan với tình cảm chân thành của mình thôi.
        Ông Đinh không còn kiên nhẫn .
    - Cậu không xứng với con gái tôi đâu, đừng có nằm mơ.
        H đứng thẳng lên, máu tuổi trẻ bừng lên, H không còn ngăn cản lòng mình.
    -  Cháu yêu Lan, thời gian sẽ trả lời, nếu Lan yêu cháu thì thì ... cháu sẽ yêu Lan lại.
        Ông Đinh bây giờ không nhịn được nữa, ông trả lời H với giọng khinh miệt.
    - Hứ...Cậu không xứng đáng để rửa đít con gái tôi, từng có mơ cao sang.
        Ông Đinh bước xô mạnh cửa đi ra, ông giám học đứng nép qua bên.
    - Chào ông Hội đồng về.
        H buồn nói .
         Sau đó chiến tranh, trận Đồng Xoài xóa tên thị trấn, tất cả tiêu điều. Lan và gia đình cũng mất tâm từ đó. Tao thi đậu tú tài vào Học Viện Cảnh Sát cùng khóa K6 với mầy. Câu chuyện tao không xứng đáng rửa đít mầy hứa đừng kể với một người nào khác nghe.
        Tôi thông cảm gật đầu.
    - Tôi hứa với bạn, tôi không kể cho một người nào khác nghe hết...
        Chúng tôi ra trường Học Viên. H chọn về miền trung, tôi về Bộ Tư Lịnh Sài Gòn. Mấy năm sau, biến cố tháng Tư đau buồn xảy ra, chúng tôi lạc bầy không còn biết tin tức từ dạo đó...
    Sáu mươi lăm sinh nhật, cũng là năm tôi có thật nhiều hạnh phúc trên thế gian nầy. Con gái tôi vừa kết hôn đang đi tuần trăng mật cũng dành thơi giờ ghé về và tổ chức sinh nhật cho cha. Bà xã tôi trong một tuần lể chuẩn bị thức ăn và thực đơn mời tất cả bạn bè đến chung vui.
    -  Chúc mừng ba khoẻ mạnh và vui vẽ trong ngày sinh nhật.
    Con gái và chồng đến chúc mừng, một vòng tay mở rộng tôi cũng không ôm hết được, Bà Xã, con gái con rể những người tôi thương nhất trên đời và cũng là những người thương tôi cũng nhất. Bạn bè tôi, con gái tôi, bạn tôi chung quanh. Tôi thật không biết kho tàng thương yêu của tôi và có ở đây thật đầy âm ấp. Con gái hỏi tôi.
    -  Con muốn dành cho ba và má mi một món quà thật đặc biệt.
    Tôi ngạc nhiên hơn hỏi con gái.
    -  Con và chồng con bỏ tuần trăng mật về thăm ba là món quà ba quý và trân trọng nhất rồi.     
    Con gái mĩm cười và nhìn sang mẹ.
    - Con và chồng con muốn mời ba và má mi cùng chung đi tuần trăng mật với hai con, mình sẽ đi Japan. Vậy ba và má mi muốn đi bao lâu.?
    Tôi thật ngạc nhiên về chương trình đi Japan, tôi muốn đi để xem xứ Thái Dương thần nử sống ra sao,nhưng chen vào tuần trăng mật của con gái thì không tiện. Tôi cố ý muốn từ khước nên nói.
    -          Chân ba còn đau, ba chắc đi không nổi với con rồi mất vui.
Con rể chen vào.
    -          Con sẽ mướn xa lăn cho ba đi, con sẽ đẩy và dẫn ba đi dạo.
Con gái chen vào.
    -          Con dắt ba đi nhiều nơi ba sẽ thấy thích thú về lịch sử của nó.
Bà xã tôi nói thêm vào.
    -          Thì anh ừ đi con chuẩn bị hết cho mình, đi cho con vui, mình cũng chung vui, nếu không đi thì không biết chừng nào mình có dịp đi qua xứ đó.
    Tôi đồng ý gật đầu, cả gia đình vui vẻ cho đến tan buổi tiêc. Vợ chồng con gái tôi đi qua Tokyo trước một tuần, tôi đi qua sau, vì đau chân nên tôi phải ngồi xe lăn. Vì không biết đường đi, đổi máy bay xa nên vợ tôi cũng xin xe lăn đẩy hai đứa gìa cho tiện. Con gái gặp hai vợ chồng già ngồi trên xe lăn đẩy ra khỏi kiểm soát hải quan thì muốn khóc.
-          Ba ngồi xe lăn má mi cũng ngồi xe lăn thì chuyện nầy như thế nào đây?
Bà xã bước ra khỏi xe lăn giải thích.
-          Má mi không có đau chân, nhưng ba được người ta đẩy đi lẹ nên má mi cũng xin xe lăn cho nó tiện.
Con gái mĩm cười.
-          À thì ra má mi cũng làm bộ đau đi không được để người ta đẩy...
    Ra đón taxi, tài xế taxi không biết nói tiếng anh, Con gái mở google map ra chỉ vào địa chỉ để taxi đưa đến nhà. Trên đồng hồ chỉ bao nhiêu tiền thì chỉ trả đúng con số. Tôi ngạc nhiên sao không thấy cho tiền tip như bên Mỹ. Biết tôi ngạc nhiên chưa kịp hỏi thì con gái giải thích.
-          Bên nầy, những người phục vụ không có nhận tip. Xã hội của họ quan niệm, làm thì nhận tiền công làm của mình là đủ, trả thiêm tiền tip là mình không hài lòng hoặc không tôn trọng việc phục vụ của họ, làm họ mất tư cách. Trong bất cứ tiệm ăn nhà hàng hoặc bất cứ nơi nào trên đất Nhật không bao giờ nên cho tiền tip.
    Tôi gật đầu đồng ý. Ở Mỹ cho tiền tip thành thói quen, người phục vụ nếu cho tip it trở nên mất lịch sự, vì thói quen xã hội tip là một việc đòi hõi chứ không tự nguyện. Đi ăn xong về nhà trọ tôi ngũ một giấc ngủ thật ngon làm để chuẩn bị ngày mai, một ngày dài sẽ đi chơi tất cả phải đi bộ.
    Tokyo thật đông người, băng ngang đường tại nơi đèn xanh đèn đỏ mổi lần ngang qua đường chắc có hơn vài trăm người. Tôi có dịp đi qua những thành phố nổi tiếng đông đúc, San Francisco, Chicago, New York, Bắc Kinh, Paris, Bangkok, Vennes, Sài Gòn, cũng không so sánh được với Tokyo. dù đông người nhưng không thấy người vội vàng chen lấn tranh nhau qua đường. Lên xe buýt, xe điện tôi cũng được nhường ngồi trên những ghế dành cho người gìà. Mấy lần đi thăm Sài Gòn, qua đường, đi xe, ăn nhà hàng, tôi nhận thấy không biết bao giờ dân nước Việt Nam có học được phép lể độ nơi công cộng  như nước Nhật, dù Việt Nam cùng một vùng Đông Nam Á nầy như nước Nhật không? Một trăm năm? Hai trăm năm? Dăn Việt Nam thường tự hào đã có hơn bốn ngàn năm văn hiến, nhưng lễ độ nơi công cộng thì có được bao nhiêu năm?
Sáng con gái hỏi thăm.
-          Ba với má mi ngủ ngon không?
Tôi mĩm cười khoan khoái.
-          Ngủ rất ngon và nhất là cái bàn ngồi, thật là ấm làm ba thật thích muốn ngồi trong đó lâu hơn để thưởng thức. Không biết ai làm ra và có bao lâu rồi?
    Bà xã cười nói.
-          Thôi đi, mình qua đây đi chơi chứ không phải để ngồi trong cầu tiêu.
    Con gái đưa cho tôi một cái khăn bằng vải hẹp và dài khoảng năm tất. Tôi ngạc nhiên hỏi.
-          Mình cần khăn nầy làm gì hả con.
Con gái dặn dò.
-          Khi ba đi vệ sinh trong cầu, ở trong cầu không có giấy lau tay, ở đây ai cũng phải có khăn để vệ sinh cho mình. Trong cầu vệ sinh không có giấy lau tay và giấy chùi.
-          À thì ra vậy, tôi không có quen và không có kiến thức du lịch nên lần đầu tiên đến nước Nhật tôi không có một khái niệm gì về nếp sống và xã hội.
    Chúng tôi đáp xe điện đến thị trấn Matsumoto, một thị trấn khoảng hai giờ xe điện cao tốc. Xe chạy rất nhanh hơn hai trăm miles một giờ, nhưng tôi cảm thấy xe chạy rất êm, không có tiếng của bánh xe sắt chạm ken két vào nhau như một lần tôi đi thử bằng xe lửa từ San Jose đến Portland Wasinghton. Từ San Jose, CA đi đến Portland khoảng bốn trăm miles, phải mất hai ngày mới tới bến. Có lẻ dân Hoa Kỳ thích chơi xe cổ xưa nên chưa có thay đỗi nếp sống như thế giới bên ngoài. Tôi đi vào phòng vệ sinh của xe điện, nó cũng sạch và thoải mái như ở nhà. Nhớ lúc về Sài Gòn, đi vào nhà vệ sinh là một điều không ai muốn đến, và không khí bên trong thật không bao giờ làm vui lòng khách đến và vui lòng khách đi một chút nào hết. Bao giờ? Cho đến bao giờ???
    Lối vào thị trấn, dọc đường đi tôi ngỡ đi vào sân của nhà riêng người nào đó. Đường đi lót bằng những phiến đá granite phẳng sạch, không thấy thùng rác công công nào như công viên hoặc thành phố của Mỹ. Con đường thật nhỏ hẹp, người thì đi tới lui, không thấy trưng bài hàng bán trước tiệm. Xe đi vào ra khu phố tưởng chừng không lọt vào được, nhưng lối xe chạy vào chung với lối đi của người đi bộ. Khu phố không có đường dành riêng cho xe, cũng không có đường dành riêng cho người đi bộ, người vẫn đi, xe vẫn chạy đều ra vào, nhưng vẩn không có tiếng ồn ào ken bấm inh ỏi như bất cứ con đường nào ở tại chợ An Đông hoặc Chợ Bàn Cờ.
    Tôi và gia đình ghé vào quán ăn, nếu không có con gái dẩn đi thì tôi không dám vào quán, nó không giống như một quán cốc nhỏ, bên ngoài nó giống như nhà riêng của bao nhiêu người khác.  Tôi đói nên bữa ăn trưa thật ngon lành. Đưa thức ăn vào, tôi không cảm thấy run sợ như lần về Việt Nam vào nhà hàng ăn, ruồi từng đàn bám vào lẫu đồ biển, bún, mặt bàn tất cả đều có cả sư đoàn ruồi trấn thủ. Tôi có cảm giác đi qua Nhật là thưởng thức chiếc cầu tiêu bằng điện là mục đích chính của chuyến du lịch nầy. Tôi đang thương món Mì của tiệm thì bổng nhiên Con gái để chiếc muổng trên bàn hỏi.
-          Ba có nhớ chuyến con về Việt Nam hồi mới tốt nghiệp Hardvard không?
-          À, ba nhớ chứ, chuyến đó con đi chung với bạn học ở HBS phải không.
    An gật  khen.
-          Ba nhớ đúng lắm, con gặp lại người quen của Bác Thoại đang làm tại đây.
-          À, con trai hay gái?
-          Thảo, con gái cháu của Bác Thoại. Con có hẹn khi nào Ba với má mi qua thì Thảo sẽ đến cùng đi ăn tối với mình.
-          Vui quá chừng, ba cũng rất mong gặp Thảo. Không ngờ mình lại gặp nhau qua một xứ khác cũng có người quen.
     Thảo vui vẻ, và trẻ hơn con gần mười tuổi.
    Hôm nay đi chơi về hơi mệt, tôi chống gậy và băng hai đầu gối mới có thể kéo dài cả ngày đi bộ. Thành phố Tokyo không có chỗ đậu xe, chỉ có những người có chổ đậu mới mua được xe và xe gía cũng rẻ hơn những nơi khác. Thành phố rất đông người nhưng ít xe. Nhớ lại Bay area, từ nhà tôi lên thành phố San Jose chỉ có năm mươi Miles, nhiều lúc phải đi hai tiếng mới tới. Nếu tính ra thì vận tốc trung bình tôi chỉ chạy được trên dưới hai mươi lăm miles một giờ. Thật là một tốc độ rất chậm trên con đường xa lộ nước Mỹ cho phép chạy bảy mươi lăm miles. Tôi thấy rất vui nên không ngại ngùng hẹn tối với cháu của người bạn tôi chưa một lần biết mặt.
    Đang nằm trên giường thì An cho biết Thảo mười lăm phút sau sẽ đến chơi rồi đi ăn tối luôn.
     Thảo vui trẻ, dễ thương nói chuyện rất hợp với An và bà xã. Tôi chỉ nghe bên lề không có nói câu gì với Thảo.
     Bà xã hỏi Thảo.
-          Con qua đây bao lâu, đi học hay đi làm?
-          Dạ, con qua đây học đại học Tokyo mấy năm, tốt nghiệp Master về thương mại, con xin ở lại làm việc tại đây.
    Thảo tâm sự,
-          Bác với chị An biết không? Ở đại học Tokyo có một ông giáo sư người Việt Nam dạy ở đó.
    Tôi thấy thú vị hỏi tiếp.
-          Ổng bao nhiêu tuổi dạy cái gì đó con?
-          Ông đó tuổi cỡ bác, giáo sư dạy về điện.
    Tôi chép miệng.
-          Chà thế hệ của bác có người đi qua Nhật, dạy đại học ở Nhật thật là hay quá.
-          Chắc có dịp bác làm quen với ổng. Không biết ổng có biết nói tiếng Việt không? Tiếng Nhật thì bác mù.
-          Ổng tên Nhật nhưng họ là Việt Nam.
-          Ông tên gì?
-          Hiroshima Tran.
-          Con có hình của ổng không?
-          Dạ con có hình ổng trên Facebook.
    Thảo mở cell phone ra chỉ hình ông giáo sư Việt Nam cho tôi coi.
-          Chà ổng giống như bạn của bác ngày xưa.
    Bà xã chen vào.
-          Thấy người ta làm quan thì quàn làm họ.
    Tôi chỉ cười.
-          Biết đâu có duyên kỳ ngộ thì sao. Ngày xưa em ở tận cùng nước Việt Nam, anh được làm quen với em rồi hai đứa mình mới đèo với nhau tới bây giờ. Ở đời khó đoán lắm em ơi...
    Bà Xã xí tôi một hơi dài, nhưng cũng nói câu an ủi.
-          Có thể là bạn anh, em thấy anh không có bạn nào ngoài đời, chỉ có bạn K6 mà thôi.
    Thảo chen vào.
-          Con có quen với ông ấy, và ổng cũng dễ nói chuyện và dễ làm quen lắm. Nếu nói người Việt Nam bên Mỹ qua chắc ổng dành thì giờ tiếp mình.
-          Ờ vậy con hỏi ổng có thể gặp bác làm quen được không ? Bác chỉ có mấy ngày du lịch ở đây.
-          À mà quên hỏi con làm nghề gì ở đây? Có gia đình chưa?
    Thảo đỏ mặt khi được hỏi về gia đình.
-          Con làm du lịch agent. Phải biết bác du lịch qua đây con xin nghỉ rồi đi chơi chung với hai bác và chị An. Con chưa có gia đình, chỉ mong gặp người thương con là đủ cho con hạnh phúc.
    Tôi đở lời Thảo.
-          Con hiền dễ thương, có công việc ổn định, bác cũng hy vọng  con sẽ gặp người thương con.
    Thảo trả lời.
-          Khi khác mình cũng có dịp gặp lại. Bác và chị An báo cho con biết trước, con sẽ nghĩ và làm hướng dẫn viên cho.
    Hôm sau, Thảo gọi lại cho biết ông Hiroshima có ý mời đến nhà chơi, tôi mừng quá nói với bà xã.
-          Em thấy chưa, anh không có tài ăn nói, nhưng anh có số hên nhờ vào vợ nên đi đâu cũng được hên.
    Bà xã thấy tôi có vẻ giở bài nịnh xếp nên cho tôi điểm hơi cao.
-          Anh thì nhất rồi, đi đâu anh cũng khen vợ trước mặt người khác mà không biết mắc cở.
    Tôi cười trừ.
-          Nếu anh gặp em mà anh mắc cở thì làm sao có được ngày hôm nay?
Nhà ông Hiroshima bên cạnh bờ sông chạy dọc theo là Đại học Tokyo. Bà xã nói thầm với tôi.
-          Chắc ổng nhà gần trường để đi dạy học cho tiện.
    Xe taxi ghé trước cửa nhà, một người dáng nhỏ gọn, tóc đã bạc màu trắng nhiều hơn đen. Ông nhanh nhẹn bước ra đón tự giới thiệu.
-          Chào ông bà, Tôi là hiroshima. Mời ông bà và mọi người vào.
    Hiroshima  bắt tay mọi người mời vào nhà giới thiệu vợ và hai con.
-          Ông là người Việt Nam qua Mỹ lâu chưa?
-          Dạ tôi qua Mỹ bốn mươi năm.
-          Thật hân hạnh đón tiếp cố hương.
    Tôi ngạc nhiên khi ông dùng tiếng Việt thật đúng. Tôi rất ít gặp người Việt nhắc tiếng cố hương, thường chỉ nói gặp người quen hay nói gặp người Việt.
    Ổng nhắc lại câu chử nho thường nói.
-          Tha hương ngộ cố nhân.
    Tôi khách sáo khen ngợi.
-          Ông ở Nhật lâu mà còn dùng tiếng đúng và thật xuất sắc.
    Sau một tuần trà rồi nói chuyện Mỹ, chuyện Việt Nam chuyện của những năm xưa... bổng nhiên Ông Hiroshima nhìn tôi rồi hỏi.
-          Ông thích chơi nhạc không.
    Tôi lắc đầu.
-          Đã sáu mươi lăm rồi tôi vẫn mù mịt về nhạc.
    Hiroshima nhìn tôi rồi nói.
-          Tôi có người bạn xưa, không biết gì về nhạc nhưng lại thích nghe nhạc. Không biết ông anh có muốn nghe không?
    Thảo chen vào.
-          Giáo sư hát nhạc rất hay, có lần giáo sư trình diễn nhạc Việt Nam trong lớp.
    Tôi trả lời .
-          Nghe thì tôi rất thích, nhưng phê bình nhạc thì tôi chịu thua.
    Hiroshima ca và hát cho tôi nghe một bản nhạc Việt. Khi vừa nghe tôi đã há miệng to lên ngạc nhiên.
- Ngày xưa ai lá ngọc cành vàng.
Ngày xưa ai quyền quý cao sang....
    Tôi không cầm được nước mắt, ôm chầm Hiroshima vào lòng. Tôi nói không ngừng, quên mất Hiroshima là người mới gặp.
-          Có phải ông là H cùng ở Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia trước 1975 ở cùng phòng với Lê Văn Lý không.? Tôi là Lý đây...
    Hiroshima cũng quên mất lối giao thiệp trong xã hội Nhật, ông cũng ôm chặt tôi và la lớn.
-          Lý. Lý năm xưa phải không?. Sao ông gìà quá vậy? Làm tôi nhìn không ra.
-          Thì mình ai cũng già, Ông có trẻ hơn tôi đâu? Ông còn tưởng mình vẫn còn ở trên đồi Tăng Nhơn Phú nữa sao?
    Những giọt nước mắt tao phùng tuôn trào ra. H ôm tôi thật chặt vừa nói.
-          Tôi tưởng chừng không bao giờ gặp lại ông.
-          Tôi thật bất ngờ, chỉ nghe hai câu trong bài nhạc, tôi biết là ông người bạn si tình ôm hận mãi không bao giờ phai.
    Cả hai đứa ngồi nói chuyện năm xưa quên cả trời đã về khuya.
-          Anh nhớ câu chuyện tôi kể cho anh nghe ở Đồng Xoài không? Anh có nhớ câu cha của Lan nói hạ nhục tôi không? “Cậu không xứng đáng để rửa đít con gái tôi”. Tôi nhớ đời câu nầy, mỗi lần nhớ lại tôi thấy đau thấu trong tim, cũng nhờ câu đó tôi đã làm được việc tốt cho thế giới.
    Tôi ngạc nhiên hỏi H.
-          Chuyện gì lớn lao vậy?
-          Chuyện rửa đít.
-          Tôi không hiểu anh muốn nói gì?
-          Anh có đi vòng quanh nước Nhật, anh có thấy gì lạ không?
-          Cái gì cũng lạ.
-          Vậy anh thấy gì lạ nhất mà nơi khác không có được?
-          À tôi nhớ ra rồi cái cầu tiêu xài không cần giấy lau mà nơi đây ai cũng xài.
-          Đúng vậy, anh nói không sai. Câu “Cậu không xứng đáng để rửa đít con gái tôi” đã làm thay đổi bộ mặt của xứ Nhật Bản. Tôi vì tự ái không xứng đáng. Nên tôi qua đây đi học lại, tôi tốt nghiệp và dạy lại ở đại học Tokyo. Tôi đã có bằng sáng chế ra máy rửa đít, không chỉ xứng đáng rửa một mình Lan, mà còn xứng đáng rửa đít cả đân Nhật, và rửa đít hàng triệu người trên thế giới,  từ người sang đến người hèn ai cũng cám ơn tôi rửa đít. Nói khác hơn ai cũng cám ơn sáng chế của tôi. Rồi anh thấy cả thế giới cũng như anh và tôi, ai cũng lớn tuổi khó khăn trong việc tự làm vệ sinh cho mình. Cái máy hữu dụng được làm ra từ sự yêu thương Lan, đến hận tình của tôi. Mối hận tình của tôi sẽ được người đời sau nhắc đến. Một mối tình hận đến thiên thu.
    Hận tình đễ lại cho đời tiếc thương.

Lê-Lý
Lathrop 4/6/2017
Tặng người vợ thương yêu đang trên đường nhiệm vụ với  Ba mình.
Tặng cho con gái cưng Thái An đã đem cho ba nguồn vui và hạnh phúc với yêu thương.

-----------------------------------------------------



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn