K6 - NGUYỄN ĐẮC TRUNG

28/02/20197:30 CH(Xem: 81)
K6 - NGUYỄN ĐẮC TRUNG
K6 Nguyễn Đắc Trung

    Thưa các bạn đây là câu chuyện có thật, anh là một sĩ quan tốt nghiệp khoá 6 Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia. Sau 6 năm tù cộng sản, anh đã vượt biển, được tàu Hoà-Lan vớt vào năm 1981và đến định cư tại Hoà-Lan. Anh tiếp tục cùng đồng bào chiến đấu chống cộng sản không mệt mỏi gần bốn mươi năm ở trời Âu, trong trận chiến mới vũ khí mới, nhưng tinh thần và chủ trương của anh gom gọn trong bốn chữ “ Chống cộng ̣đến cùng”. Tên của nhân vật trong câu chuyện đã được thay đổi, và nếu có sự nhầm lẫn xin tha thứ, đó là ngoài dự đoán của người viết.
Mời đọc câu chuyện...
    Trung đi tới lui trong phòng khách nôn nóng mong tin của Ana con gái đi học từ Singapore gọi về.
Tiếng điện thoại vừa reo, Trung nhắc điện thoại lên.
•    Hello, Hello...
Tiếng của Ana khóc nghẹn bên kia đầu dây. Trung cố trấn an Ana:
•    Hi con, bình tĩnh nói cho daddy biết để coi có thể giúp được gì cho con không?
Một lúc sau, Ana nói trên điện thoại tiếng nghẹn ngào:
•    Tụi nó làm con tức quá đi...
Trung an ủi hỏi:
•    Câu chuyện ra sao, ai làm cho con tức đến khóc? Con gái của Daddy là người mạnh mẽ, luôn tự tin mà...
Ana nói lớn trong điện thoại:
•    Con đang ở phi trường Tân Sơn Nhất nhìn thấy, ông bà ngoại và các bác đợi bên ngoài mà không ra được. Tụi cộng sãn nó không cho con ra, bắt con phải lên phi cơ trở về Singapore lập tức.
Trung hỏi Ana:
•    Con có xin visa của tụi cộng sản nó để vô thăm gia đình không?
Ana nói lớn tiếng không sợ công an đứng bên cạnh nghe:
•    Con có đến tổng lãnh sự cộng sản Việt Nam tại Singapore để xin visa, nó chấp nhận con mới mua vé phi cơ đi, đến đây tui công an không cho con vô thăm nhà.
Trung biết ít nhiều lý do bọn cộng sãn không cho Ana về thăm gia đình, nhưng Trung vẫn hỏi tiếp:
•    Công An...Nó có nói lý do tại sao không cho con vô?
Ana nín khóc trả lời:
•    Tụi công an nói vì lý do an ninh nên không cho con vô thăm gia đình.
Trung biết rõ tại sao nên an ủi con:
•    Xin lỗi con, có lẽ tại vì con là con của Daddy Trung nên con có trong danh sách của những người làm bất lợi cho chế độ cộng sản. Tụi nó sợ Daddy nên nó cũng sợ con của Daddy nữa.
Ana nói lớn như để cho công an gái đứng canh chừng kế bên nghe:
•    Tụi nó tồi quá, tụi nó lấy tiền phí visa cho con đến Việt Nam, khi con đến rồi không cho con vào thăm gia đình. Đúng như Daddy dạy “ Đừng tin lời cộng sản” Cộng sản sợ Daddy không cho Daddy vào Việt Nam, bây giờ nó lại sợ con của Daddy quậy luôn...
Bắt đầu vào ngưỡng cửa Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia, Trung hiểu biết đường lối và bí quyết hành động của cộng sản. Cộng sản lúc nào cũng chủ trương dùng bạo lực và nghi ngờ gieo vào lòng dân, cho dân sợ để cai trị. Việt cộng dùng tâm lý gieo vào lòng dân chúng sợ Việt Cộng, lúc nào cũng làm cho dân nghi ngờ, sợ mọi người chung quanh có thể là Việt Cộng, ở đâu cũng có Việt Cộng trong tâm lý của dân, và lúc nào cũng nghi ngờ những người chung quanh mình. Những năm thụ huấn tại Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia trên đồi Tăng Nhơn Phú Thủ Đức đã thay đổi tâm hồn của người thư sinh đại học. Trung đã học được bài học chiến đấu với cộng sản cần khôn ngoan và luôn áp dụng bí quyết “ Dụng Nhân như Dụng Mộc” một đề tài luận văn thi tuyễn vào khoá sĩ quan cảnh sát lúc nào cũng như kim chỉ nam, một bí quyết để kết hợp tất cả nhân sự. Mọi bàn tay góp lại thành sức mạnh dù không có vũ khí nhưng quyết tâm là vũ khí quan trọng lâu dài trên chiến tuyến chống lại cộng sản mà súng đạn không phải là vũ khí cần tuyệt đối để chiến thắng.
Những năm tháng đầu của cuộc đời tỵ nạn tại Hoà-Lan, ngoài thời gian đi học, cuối tuần Trung và vợ đến làm việc tại nông trại để kiếm tiền thêm phụ giúp cho gia đình còn đang sống tại Việt Nam. Trung quì trên những luống đất cày khô đất, phơi lưng dưới ánh nắng nóng của mùa hè để gom nhặt từng củ tulip để cho xe thu về trang trại, vợ đứng suốt ngày bên cạnh bàn để cắt gọn những rể của củ tulip.
Mỗi cuối ngày, Uyên vợ của Trung trên đường về nhà đã mệt mỏi khóc với chồng:
•    Em mệt và đau cả hai tay, mình làm đến bao giờ hả anh? Cuộc sống mình cả đời dính vào nông trại nầy thì em thà chết sớm hơn là kéo dài cuộc sống như thế nầy.
Trung nắm bàn tay vợ vuốt ve, những ngón tay thon một thời mềm mại, một thời Trung cầm lên hôn và khen tay Uyên đẹp như tay tiên mà bây giờ vì chồng em đi theo anh cho trọn cuộc trời, những ngón tay đã phồng lên chai cứng. Trung ứa nước mắt thương cho vợ mình, thương cho thân phận của những người vợ có chồng lính đã hy sinh cuộc đời của chính mình vì chồng đem thân trai xây dựng cho đất nước, vì yêu chồng phận gái tay yếu mềm cũng chung tay góp phần thuyền quyên cùng chồng cho một lý tưởng chung đánh đuổi Việt Cộng. Chí trai chưa thành, phận gái cùng chia xẻ số phận nghiệt ngã của chồng.
Trung an ủi vổ về:
•    Em có nhớ lời ông Nguyễn Công Trứ nói không? “ Còn trời còn đất còn non nước, có lẽ ta đâu mãi thế nầy?” Mình làm hết sức mình, sẽ có một ngày trời trở lại sáng.
Uyên gật đầu, lấy tay gạt giòng lệ đang rơi rơi. Uyên mím môi trả lời Trung trong cơn thổn thức:
- Em hiểu anh, em thương anh cũng như anh thương đất nước, anh thương thân phận của những anh em đồng đội, nhưng em cũng xin lỗi anh, em chưa quen cực khổ vì em từ khi chào đời, em sống trong vòng tay của mẹ, được mẹ cưng, em chỉ ngoan đi học, bàn tay mềm mại để dành cho anh nắm và thương yêu.
Rồi Uyên nước mắt lại rơi nhiều hơn:
•    Bây giờ bàn tay đã bị giòng đời phá dần...em làm sao đây anh???
Trung ôm vợ, Uyên tựa vào vai anh Cả hai nín lặng nghe nhịp tim đập và đôi trái tim cùng hòa nhịp thổn thức.
Trung đi đón nhiều người được tàu rước vào Hòa Lan và được chấp nhận tỵ nạn, Uyên hướng dẫn giúp những người qua sau làm quen với cuộc sống mới. Người Việt tỵ nạn qua Hòa Lan nhiều thêm hơn, Trung giữ chức chủ tịch Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hòa Lan, với hoài bảo mong muốn đóng góp bàn tay và sức lực nhỏ bé của mình cùng bà con trong nước cũng như những người tỵ nạn yêu nước của Hòa Lan cũng như khắp thế giới trong việc đấu tranh và giải thể bọn cộng sãn đang cai trị đất nước với chính sách tàn độc làm tăm tối cả một tương lai dân tộc Việt Nam. Trung tổ chức buổi họp tất cả người tỵ nạn lại để có tiếng nói chung,thể hiện sự đoàn kết cho tập thể cộng đồng Việt Nam.
Trong cuộc họp có nhiều nhóm người có nhiều anh em quân đội và người ở mọi miền của đất nước và tôn giáo khác nhau. Một tập thể mấy trăm người nhiều ý kiến. Những ý kiến binh vực riêng …
Cựu Trung tá Minh gốc Biệt Động Quân đưa ý kiến:
•    Tôi muốn thành lập hội Biệt Động Quân hải ngoại để nhân danh anh em Biệt Động.
Cựu Giáo sư Hân của trường đại học khoa học Sài Gòn ý kiến khác:
•    Tôi muốn làm hội nhà giáo yêu nước để truyền dạy con em của chúng ta ở đất nước mới nầy không quên nguồn gốc người việt.
Linh mục Qúy địa phận La Vang phát biểu:
•    Tôi muốn thành lập giáo xứ La Vang ở đây thôi.
Hòa thượng Chánh, gốc chùa Việt nam Thống Nhất niệm phật:
•    Mô phật, tôi chỉ muốn phát triển chùa và phật pháp trong lòng người Việt và muốn lập một mái chùa cho mọi ngừơi cùng đến viếng phật trong những lúc cuối tuần.
Trung biết việc góp lại mọi bàn tay tạo sức mạnh và tiếng nói cộng đồng là phải có một người dẫn đầu, phải làm cho tất cả mọi người cùng đồng ý góp bàn tay.
Trung lấy kinh nghiệm từng va chạm khi là một sĩ quan tâm lý chiến tại Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia tại Sài Gòn, mọi lời nói phải hết sức khéo léo để thuyết phục người khác. Trung lần lượt đến gặp riêng từng nhóm nhỏ, trước hết gặp Cựu trung tá Minh. Trung bắt đầu câu chuyện:
•    Chào Trung Tá...
Minh được Trung giúp khi mới nhập cảnh vào Hòa Lan, Minh thường cám ơn vợ chồng Trung giúp nên nhiệt tình đón tiếp. Siết tay nhiệt tình, Minh nói:
•    Chào anh Trung, mời anh vô nhà chơi, làm một chai bia nổi tiếng của xứ mình nghe. Mình qua xứ nầy rồi còn chức vụ gì nữa, hàng ngũ đã tan rã từ ngày buông súng. Kêu bằng anh cho thân mật.
Trung biết từ khi định cư nơi xứ nầy, Minh rất hãnh diện và sung sướng mỗi khi có bạn tới thăm, ông nhìn chai bia Heineken với một niềm vui khi chính mình làm nhân viên của hãng nầy.
Trung vui vẻ đáp lời:
•    Cám ơn anh.
Minh nhìn Trung như biết ý định của Trung đến thăm mình.
•    Sao? Em có chuyện gì bàn với anh không?
Trung lễ phép nói:
•    Thưa anh, em có mấy lời tâm tình cùng anh.
Minh hỏi nhanh:
•    Em cứ nói đi, có chuyện mình nói thẳng ra, đừng ngại.
Trung bắt đầu vào câu chuyện bằng câu hỏi đặt ra cho Minh:
•    Anh thấy mình có thể về Việt Nam và đánh cộng sản bằng vũ khí và quân đội không anh?
Minh lắc đầu mỉm cười:
•    Chuyện đó chắc khó lắm, và cần rất nhiều nhân lực, vào thế hệ mình chỉ là niềm hy vọng thôi em, thế hệ mình đã vào lịch sử rồi. Thế hệ kế tiếp của mình có thể …
Trung gật đầu đồng ý, nhưng đặt câu hỏi tiếp cho Minh:
•    Mình không thể về chiếm lại Việt Nam, nhưng anh có thấy cộng sản vẫn lo sợ và cố tình phá hoại cuộc sống những người tỵ nạn ngoài Việt Nam?
Minh trả lời:
•    Anh thấy Việt Cộng sợ tiếng nói dư luận của quốc tế thì đúng hơn, nó muốn che đậy sự tàn ác và khốn nạn của nó.
Trung gật đầu tán thành:
•    Em đồng ý với anh, mình không thể đánh cộng sản bằng quân đội, cộng sản Việt Nam sợ dư luận quốc tế. Em thấy mình đang ở ngoại quốc, xứ Hòa Lan mình rất gần trụ sở liên hiệp quốc ở Thụy Sĩ. Nó sợ dư luận thì mình đánh bọn cộng sản bằng dư luận quốc tế, bằng tiếng nói của mình. Anh là nhân chứng sống, chúng ta là nhân chứng sống của lịch sử. Những người như anh và em cần nói lên những tiếng nói của lịch sử. Nhưng tiếng nói mình có âm hưởng mạnh trên quốc tế thì mình cần có tổ chức thật đoàn kết và được quốc tế công nhận. Anh nghĩ sao?
Minh vỗ vai Trung tán thành:
•    Em rất đúng và chí lý. Đường lối tiếp xúc và hành động thì anh xin em đứng ra kết hợp tất cả anh em mình, anh sẽ ở phía sau ủng hộ em, và anh sẽ đi gặp nhiều anh em khác vận động ủng hộ em.
Trung đồng ý nêu ý kiến:
•    Cám ơn anh, theo em thì mọi người ai cũng cần góp tay. Đạo Phật, Thiên chúa, giáo viên, nhà sư, ai cũng cùng mục đích nói lên tiếng nói của dân Việt Nam còn bị cộng sãn cai trị tàn bạo. Cộng sản sợ chúng mình và nhiều tiếng nói thì âm hưởng của mình càng lớn thế giới sẽ biết nhiều hơn. Em cần nhiều bàn tay, cần tất cả tiếng nói của thế hệ mình, của thế hệ con cháu sau nầy. Chúng ta cần cho thế giới biết tại sao người Việt có mặt khắp nơi trên thế giới. Tại sao mình bị giết bỏ tù vì tiếng nói của lương tâm con người.
Trung đến thăm giáo sư Hân vào một ngày trời mưa cuối tuần. Uống ngụm trà ấm, giáo sư vào câu chuyện:
•    Thầy bây giờ đã lớn tuổi, thầy không còn sức và ngôn ngữ xứ nầy thầy là trở ngại rất lớn làm thầy không thể viết gì để có mặt trên diễn đàn báo chí. Những học hỏi của thầy phải chôn vùi nơi xứ lạ rồi em ơi.
Trung an ủi, góp ý:
•    Thầy không viết trên diễn đàn báo chí được nhưng tiếng nói và nhiệt tình của thầy em biết, mọi người trong cộng đồng nầy biết. Bàn tay thầy không còn sức như xưa, nhưng tiếng nói của thầy vẫn còn có em hiểu, có nhiều người hiểu. đừng nên để mai một, em rất kính nể trái tim yêu nước của thầy. Em sẽ đi bên thầy.
Giáo sư Hân nhìn Trung một lúc rồi gật đầu.
•    Thầy có thể đặt hy vọng vào em, thầy sẽ ở bên em, chúng mình cần đem tiếng nói để góp vào tiếng nói chúng ta thay lời những anh em còn trong vòng tay tàn ác của cộng sản, nói lên trên diễn đàn quốc tế sự bạo hành không còn nhân tính con người. Em còn trẻ và nhiều nghị lực. Em đứng lên kêu gọi thầy sẽ bên em...
Trung cám ơn thầy Hân ra về lòng thương yêu một người thầy dù không còn trẻ, nhưng sự thương yêu thế hệ sau vẫn còn sôi sục như thanh niên dấn thân đứng lên đáp lời sông núi.
Chúa nhật Trung đến dự lễ do cha Quý làm lễ, dù buổi thánh lễ thật đơn giản và rất ít giáo dân, nhưng cha vẫn cầu nguyện cùng mọi người. Cha Quý cùng mọi người quỳ bên thánh giá cầu nguyện cho mọi người còn ở Việt Nam và cầu nguyện chúa ban phép lành cho những người còn trong gông cùm cộng sản, phải từng ngày trong ngục tù đau thương không biết bao giờ thoát khỏi địa ngục trần gian. Cha mong niềm tin và sức mạnh của thiên chúa cứu rỗi dân Việt Nam còn bị đoạ đày. Cha kêu gọi mọi người cùng nối lại vòng tay, cùng chia xẻ thương đau của những kiếp người Việt Nam còn đang bị hành hạ, chính người cộng sãn mang hình hài của dân tộc Việt, mang giòng máu chính cha mẹ mình lại tàn bạo người thân của mình.
Trung đến gặp cha sau buổi lễ:
•    Chào cha, hôm nay cha khoẻ không? Con có thể hầu chuyện cùng cha không?
Cha Quý ôn tồn hỏi lại:
•    Anh có gì chia xẻ cùng cha không?
Trung gật đầu nói:
•    Con xin hỏi cha mình có thể làm gì cho anh em, cho những người việt còn mắc nạn cộng sản ở Việt Nam không?
Cha Qúy như hiểu ý của Trung nên nói:
•    Cha đồng ý với anh, mình nên có làm gì thực tế hơn, ngoài việc bên cạnh nguyện cầu chúa cứu rổi.
Trung nói lên ý nghĩ của mình:
•    Con muốn nói lên tiếng nói của ngừơi Việt Nam tỵ nạn, nói lên thảm họa cộng sản còn tồn tại trên đất nước thân yêu Việt Nam mình. Con muốn tiếng nói của mình thay cho dân tộc Việt Nam, tiếng than thở cho những người bị cướp đi nhân quyền mà mọi người trên thế giới đều biết sinh ra làm con người thì sẽ có quyền sống của con người. Còn dân Việt Nam dưới sự cai trị của bọn cộng sản, người cùng màu da, cùng ngôn ngữ nhưng chỉ có bọn đảng cộng sản có quyền có tiếng nói, những người dân cùng ngôn ngữ cùng giòng máu dân tộc thì bị cướp mất đi kiếp làm người.
Cha Quý gật đầu chấp tay hướng về thập tự giá:
•    Lạy chúa, xin cứu rỗi linh hồn dân tộc Việt Nam.
Cha quay lại Trung:
•    Anh đi làm theo niềm tin của anh, tôi và anh em sẽ ở bên cạnh anh. Chúa sẽ ở cùng anh.
    Trung bước vào ngôi nhà nhỏ khang trang, nơi tạm làm phật đường của hòa thượng Chánh, mùi hương trầm trên bàn thờ phật tổ thơm thoang thoảng. Trung qùy xuống lễ phật, nhìn về phía tòa sen, trên tòa sen nhìn nét thản nhiên như mĩm cười của phật Trung cảm thấy lòng mình như nhẹ lâng lâng.
Thượng tọa Chánh nhìn Trung mỉm cười hiền hòa hỏi:
•    Anh Trung chắc có gì trong lòng muốn hàn uyên với thầy không?
Trung nhìn thầy Chánh rồi gật đầu.
•    Bẩm thầy con muốn hỏi thầy nơi nầy có nhiều đệ tử đến viếng phật hôm nay không?
Thầy chánh nhìn lên chánh điện.
•    Đệ tử của phật nơi nầy cũng có nhiều, nhưng viếng phật thì cũng đông nhưng không đông như ngày xưa chưa có cộng sản.
Trung thông cảm hỏi lại:
•    Thầy có thấy mái chùa là nơi làm ấm cúng và dịu lòng người như trong nước không?
Thầy Chánh lim dim nói trong không gian:
•    Chùa là mái nhà tranh cho đất nước, mái tranh ấm lòng ngừơi, an lạc thì người đệ tử coi chùa như thầy mới có lòng không xao xuyến việc tụng kinh. Chừng nào mái chùa làm mái nhà êm của thôn làng, cổng chùa là nơi thường xuyên nơi thăm viếng của mọi người thì cảnh chùa mới êm đềm, thầy mỗi chiều tụng niệm cũng không an tâm khi nghĩ đến cảnh đau xót của hàng ngàn hàng vạn đệ tử trong cảnh nóng bỏng của thế sự.
Trung cảm ơn thầy Chánh, và hỏi ý kiến:
•    Dạ tiếng kinh của thầy có làm thức tỉnh được thế nhân của những người không tin vào lời phật dạy, không tin vào kiếp luân hồi thì phải làm sao hả thầy?
Thầy Chánh hỏi lại:
•    Anh có biế̉t Việt Nam có tục ngữ “ Đi với phật mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy không?”
    Phật pháp cảm hóa những con người còn lại tính người, còn con thú đội lốt người thì cần nhốt lại cho nó nghe kinh, mãi mãi cho đến bao giờ nó ngộ được phật hạnh không làm hại người thì mới thôi. Dân Việt Nam mình còn trong vòng đọa đày, mình nên có tiếng kinh nguyện cầu và tiếng nói để cứu vớt họ ra khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng.
Trung hỏi thêm:
•    Mong thầy chỉ đường cho con. Con đường nào nói lên sự lầm than và đau đớn cho thế giới hiểu sự đọa đày của dân mình ở tại Việt Nam.
Thầy Chánh hỏi lại Trung:
•    Anh có muốn làm tiếng mõ, tiếng chuông đem nó lên để thế giới hiểu và chia xẽ nỗi thống khổ cuả dân Việt mình không?
Trung gật đầu:
•    Mong thầy chỉ cho.
Thầy Chánh cho Trung biết, thầy sẽ đi cùng Trung để hộ độ công việc chung cho dân tộc Việt còn trong vòng đọa đày của cộng sãn tại Việt Nam.
Trung đi thăm dò nhiều ý kiến, và biết được lòng người việt tỵ nạn ai cũng muốn mang tiếng nói của mình thay tiếng thở than của dân tộc, mang lòng thương yêu cho người còn kẹt lại trong ngục tù cộng sản nói lên cho thế giới biết, trên trái đất nầy, địa ngục của nhân loại vẫn còn dưới sự cai trị độc ác của bọn cộng sản Việt Nam. Người Việt tỵ nạn muốn kêu gọi lương tâm cuả thế giới. “ Cứu rỗi linh hồn dân Việt còn bị dưới gông cùm cộng sản”. Trong suốt thời gian làm chủ tịch Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hòa Lan, một cộng đồng có tiếng nói chung được chính phủ Hòa Lan công nhận; Trung nhận thấy cộng đồng có đủ tư cách pháp lý và có sự và sự ủng hộ cũng như đoàn kết của tập thể Việt Nam. Dụng nhân như dụng mộc, là chính sách cũng như hành động để đem đến hiệu lực nhiều hơn trong cộng đồng, Trung thăm dò ý của nhân sự trong đoàn thể mình.
Trung điện thoại cho Minh để gợi ý:
•    Hello anh Minh, anh có thì giờ không? em có thể nói chuyện với anh một vấn đề được không?
Tiếng Minh vui vẻ trả lời.
•    Chào em, buổi sáng thức dậy uống chút cà phê. Anh nhớ đến em chưa gọi thì đã nhận điện thoại của em. Có gì không em?
Trung nghe tiếng thân mật của Minh, Trung thấy an lòng đi vào câu chuyện.
•    Em trình bày với anh những việc em đã làm, em muốn hỏi ý kiến anh làm cố vấn cho em về chuyện cộng đồng của mình.
Minh lên tiếng.
•    Anh sẵn sàng, anh hứa lúc nào cũng bên cạnh và làm hậu thuẫn cho em.
Trung nói rõ hơn:
•    Cộng Đồng chúng ta được  chính phủ Hòa Lan công nhận về mặt pháp lý, bây giờ mình cần có tiếng nói với báo chí và truyền thanh để đem tiếng nói của mình lớn hơn trong các cộng đồng khác ở Âu Châu.
Minh mừng rỡ trả lời:
•    Em làm chuyện rất chu toàn, mình không đánh cộng sản Việt Nam bằng súng đạn được, chiến trường đã thay đổi, mình sẽ đánh với việt cộng trong chiến trường mới.
Trung cảm thấy mình có một bàn tay đắc lực, và nhiều bàn tay đắc lực sẽ góp thêm. Trung muốn tổ chức cuộc vận động và biểu tình rộng lớn trước toà đại sứ việt cộng trong ngày quốc hận 30 tháng 4 năm nay. Mục đích cho việt cộng biết sự đoàn kết của cộng đồng tỵ nạn lúc nào cũng kết hợp và chống cộng dù ở bên kia bờ của Thái Bình Dương.
Minh vỗ tay tán thưởng:
•    Anh đồng ý, anh sẽ liên lạc với tất cả anh em cựu quân nhân, chúng ta sẽ diễn hành và biểu tình trước tòa đại sứ việt cộng, cho chúng biết, dù quân lực mình không còn, nhưng ý chí của anh em quân nhân mình vẫn còn, chúng ta nắm tay nhau đánh với chúng trên chiến trường khác.
Cha Qúy vừa làm lễ xong, mọi người sắp đi ra, cha lên tiếng:
•    Cha có vài lời với với các anh chị.
Tất cả mọi người ngưng lại lắng nghe cha nói:
•    Các anh chị biết Anh Trung không?
Tất cả mọi người lắng nghe. Cụ năm Phương lên tiếng:
•    Dạ thưa cha, gia đình con mới qua nhờ anh chị Trung hướng dẫn giúp đở về thủ tục định cư cho người tỵ nạn. Tất cả mọi người ở đây ai cũng biết gia đình của anh Trung lúc nào cũng giúp đở rất nhiều người việt tỵ nạn mới đến.
Cha Quý nói thêm:
•    Anh Trung có nói chuyện với cha, vào ngày thứ bảy tuần tới, chúng ta đi biểu tình trước sứ quán việt cộng đòi nhân quyền cho những người còn bị việt cộng giam cầm, cho những người trong nước bị chế độ cộng sãn cưỡng đoạt đất đai tài sản và lên án sự tàn ác việt cộng cho thế giới biết. Nếu các anh chị có muốn cùng đi với Trung tranh đấu cho đồng bào dân tộc mình thì thứ bảy tới ra trước tòa nhà của quốc hội Hoà-Lan, chúng ta sẽ bắt đầu diễn hành từ nơi đó. Mười giờ sáng nhé.
Mọi người nhốn nháo:
•    Chúng con sẽ đi, con sẽ gọi những người Việt Nam ở mấy nước kế bên cùng đi qua biểu tình.
Trung về đến nhà thì Ana con gái cuả Trung cũng vừa được xe của trường chở về. Ana bước vào gặp Trung. Ana lễ phép chào cha:
•    Chào Daddy, hôm nay Daddy đi trong làm có gì vui không?
Trung ôm Ana hôn rồi trả lời:
•    Daddy đi nói chuyện với những người Việt Nam để nói chuyện cho ngày mai đi biểu tình đem tiếng nói cho người Hòa Lan biết cái xấu của cộng sản đang cai trị dân Việt Nam.
Trung hỏi Ana:
•    Con muốn đi với Daddy ngày mai không?
Ana nắm tay Trung nháy mắt nhìn:
•    Con là con của Daddy Trung, nơi nào Daddy tới là con sẽ tới.
Trung hỏi lại:
•    Khi người Hoà Lan hỏi con về đất nước của mình con có biết nói sao và trả lời về nước Việt Nam mì̀nh không?
Ana hỏi lại Trung:
•    Daddy biết con là ai không?
Trung ngạc nhiên nhưng cũng trả lời:
•    Con là Ana, con của Trung và Uyên, phải không?
Ana hảnh diện trả lời không nghĩ ngợi:
•    Con là người Việt Nam, thuyền nhân đi vượt biển Thái bình Dương đến Hòa Lan bằng con chiếc thuyền con nhỏ và được tàu Hòa Lan cứu về.
Trung hỏi lại:
•    Sao Ana biết nhiều vậy? Daddy chưa có dạy con mà. Nếu người ta có đến hỏi con dám trả lời không? Con có sợ người lạ đến hỏi chuyện với con không?
Ana mĩm cười nói:
•    Daddy có biết con là người trưởng lớp và nói trước mọi người mỗi ngày không?
Trung nhìn Ana với thật nhiều ngạc nhiên:
- Ana nói chuyện rất giỏi, ngày mai đi với Daddy chắc con có dịp nói thay cho những trẻ em đáng thương còn ở tại Việt Nam.
Trung đi đến hành động tổ chức cuộc biểu tình ngày quốc hận 30 tháng 4. Trung cùng cộng đồng Việt Nam có những cuộc biểu tình bất ngờ và đặc biệt khi nghe tin có phái đoàn của cộng sãn Việt Nam đến kéo theo đoàn văn công việt cộng mục đích muốn lũng đọan , chia rẽ và xâm nhập cộng đồng người việt với bọn ca sĩ, cán bộ tuyên vận khi đến trình diễn tại Hòa Lan. Việt cộng bị thất bại cho chương trình trình diễn và thất thu, chúng cho bọn nằm vùng đem Trung và cộng đồng ra toà án tại Hòa Lan để đòi bồi thường thiệt hại. Trung và cộng đồng Việt Nam với sự đoàn kết chặt chẽ đã làm Việt cộng bị thất bại trước phiên toà công khai, và phải tránh né phóng viên của đài truyền hình Amsterdam. Trung đại diện cộng đồng Việt Nam tiếp xúc với bộ ngoại giao Hòa Lan nhiều lần, nêu lên việc vi phạm nhân quyền của bọn cộng sản tại Việt Nam. Do những việc làm chống cộng, bọn cộng sản coi Trung và gia đình là phần tử nguy hiểm cho chế độ.
•    Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 đã đến, buổi sáng thứ bảy, trời mùa xuân nắng ấm và ánh sáng trải sáng tại công trường trước quốc hội Hoà Lan, Trung đứng nói chuyện với tóan hầu kỳ cờ vàng ba sọc đỏ, và cờ Hòa Lan. Anh Minh cùng một số anh em mặt đồ quân phục nghiêm chỉnh đứng thành hàng. Cờ vàng phất phới trên tay mọi người ai cũng sắn sàng cho cuộc tuần hành. Phóng viên và ký giả cuả báo chí tại Hòa Lan và nhiều ống kính của các đài truyền hình đang làm việc. Bé Ana, trên lưng mang hai lá cờ vàng, tung tăng phát truyền đơn và những bài nhạc sẽ được hát trong lúc tuần hành. Bắt đầu khai mạc buổi biểu tình, Trung cất tiếng hát bài quốc ca việt nam cộng hòa, tiếng Trung với âm thanh hùng hồn vang vội.
•    Nầy công dân ơi...quốc gia đến ngày giải phóng...
Mọi người cùng hòa ca, bài quốc ca đã bao nhiêu năm đau đớn im lặng từ ngày tháng tư đau thương, trên ánh mắt của anh Minh, đôi mắt đỏ lên sáng quắc. mọi người cảm động. Trung xúc động với những lời ca. Tiếng ca vang dội lẫn trong đâu đây, tiếng nghẹn ngào xúc cảm bi thương.
•    Việt nam ơi, hơn đã bao năm thầm lặng đi qua, bài ca chìm sâu tưởng như đã mất vĩnh viễn, lá cờ xếp lại không còn tung bay. Giờ đây... bài ca và tiếng hát dậy sống giữa bầu trời tự do ở trời tây , lá cờ mang anh linh của hằng triệu con tim yêu Việt Nam Cộng Hòa đã bừng dậy phất phới dưới ánh nắng ấm không khí an lạc hòa bình của nhân loại. Trung cảm thấy một bàn tay của anh đưa lên, hàng vạn cánh tay của người Việt tỵ nạn cộng sản cùng hoà nhịp đưa lên, biểu lộ sự đoàn kết chống lại cộng sản. Dù chiếm được đất nước, nhưng lòng người, lòng của những con người yêu nước yêu quê hương cộng sãn không bao giờ chiến thắng được.
Bé Ana đi trước đoàn người biểu tình, toán hầu kỳ và đoàn người tiến theo dọc theo công trường của quốc hội Hòa Lan, cờ vàng tràn ngập tung bay trước gió. Ana vừa đi vừa đem theo truyền đơn phát cho dân Hòa Lan và giải thích tại sao có cuộc biểu tình nầy. Một phóng viên truyền hình đến phỏng vấn Ana:
•    Hi, Tôi là Maria phóng viên của đài truyền hình số 3, Cô bé dễ thương, Cô là ai? Tên gì trên lưng cô có hai lá cờ vàng đẹp quá. Cô có thể cho biết tại sao cô lại mang lá cờ màu vàng đi trước đoàn người biểu tình vậy?
Ana với tiếng trong trẻo và nói tiếng Hòa Lan rất hay:

•    Chào mọi người. Thưa bà, tôi tên là Ana, Cha tôi là người đi đầu trong đoàn người biểu tình, lá cờ tôi mang là cờ của Việt Nam Cộng Hòa, mang lý tưởng của thế hệ cha tôi và chính cha tôi là người chống lại sự bạo tàn của cộng sãn. Cha tôi và nhiều thuyền nhân, người Việt Nam tỵ nạn cộng sản khắp nơi trên thế giới cùng lên tiếng cho thế giới biết sự thật độc ác cuả cộng sản đối với nhân loại . Lá cờ nầy nó cho thế giới biết tại sao người Việt chúng tôi bỏ đất nước thân yêu trốn chạy cộng sãn và có mặt hiện diện trên đất nước nầy. Chúng tôi đã phải trả giá bằng những sự khỗ đau và chết chóc, hàng trăm, hàng triệu ngàn người đã hy sinh tất cả kể cả đời sống để bảo vệ nó.
Nhìn đoàn người đang tuần hành trên công trường, người phóng viên của đài truyền hình bên đường hỏi Ana:
•    Tôi có được phép phỏng vấn và chụp hình ảnh cô lên truyền hình không?
Ana lịch sự trả lời:
•    Được chứ. Rất vui lòng sự giúp đỡ đài truyền hình của bà.
Phóng viên truyền hình nói tiếp:
•    Thế giới cần biết sự thật nầy, tại sao thuyền nhân Việt Nam can đảm, hy sinh mạng sống và hy sinh tất cả để trốn chạy cộng sản.
Phóng viên hỏi Ana:
•    Cô có thể cho biết tại sao cô đi biểu tình cùng với những người lớn?
Ana đứng trước ống kính và nhìn thẳng nói chuyện:
- Tôi tên Ana, tôi muốn nói cám ơn đất nước Hòa Lan cho gia đình tôi và nhiều người Việt Nam được định cư nơi nầy. Vừa mới sinh ra đời, tôi được chính phủ Hòa Lan cấp dưỡng cho tôi đi đến trường học, có xe đưa đón tôi, tất cả tập sách và vật dụng đều được cho miễn phí, bạn ở trường rất tốt. Tôi không phải mỗi ngày đi làm việc của người lớn để có thực phẩm ăn hàng ngày. Tôi xem sách thấy những người bạn nhỏ, có người bị cha mẹ bỏ rơi ngoài đường, phải đi xin hoặc đi tìm thức ăn nơi thùng rác dơ để sống thua những con chó nơi Hoà Lan. Tôi thấy rất thương những bạn Việt Nam khốn khổ nầy. Tại chính quyền cộng sản không được khôn và nhân từ chăm sóc trẻ như chính phủ Hòa Lan. Tôi nói thay cho những người bạn trẻ Việt Nam của tôi còn ở lại Việt Nam. Yêu cầu chính phủ cộng sãn phải đối xử với những bạn trẻ còn ở Việt Nam như là con người được quyền sống và được chăm sóc như tôi được chính phủ Hòa Lan chăm sóc. Đừng có tàn ác và xử tệ đối với trẻ con. Chúng tôi đều thơ ngây và vô tội. Mong chúa thương xót cho tuổi trẻ còn lại ở Việt Nam.
Phóng viên hỏi Ana:
- Ana còn gì nói nữa không?
Ana nói:
•    Cám ơn bà cho tôi có dịp bày tỏ quan niệm của mình cho mọi người trên thế giới biết rõ thảm cảnh của các bạn trẻ Việt Nam và xã hội chính quyền cộng sản Việt Nam đối xử với người dân của mình.
Phóng viên nói thêm:
•    Đây là mục đích của cuộc biểu tình của những cựu thuyền nhân, nói lên chính sách của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đối với người dân của họ, và cho thế giới biết tại sao những thuyền nhân nầy có mặt tại nhiều nước trên thế giới. Cám ơn Ana giải thích chuyện lịch sử của đất nước cô.
•    Chúng tôi sẽ ủng hộ tinh thần yêu nước của dân tộc Việt Nam tỵ nạn của cô. Cố gắng lên Ana. Hình cô đi biểu tình với cha cô sẽ có khắp nơi trên thế giới.
    Trung bắt tiếng ca bài “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghể”
    Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn...
    Ta khuyên cháu con ta còn tiếp tục làm người,
    Làm người huy hoàng phải chọn làm người dân Nam
    Làm người ngang tàng điểm mặt mày của trần gian
    Hỡi những ai gục xuống ngoi dậy hùng cường đi lên.
Đoàn người biểu tình vừa nhịp bước chân đi chan hòa trong tiếng hát. Lá cờ vàng phất phới ngợp trời tung bay, trong lòng mọi người cảm thấy tìm lại được Tự Do thực sự khi được la lên, được nói lên, được ca bài quốc ca thân yêu, được nhìn lá cờ vàng ba sọc thiêng liêng bay bay dưới nền trời tự do của thế giới. Mắt Trung đỏ và rưng rưng. Trung không khóc nhưng những xúc cảm, rung động của Trung lộ trên khuôn mặt hơi đậm màu. Minh cùng các bạn trong toán hầu kỳ, đánh tay mạnh bước trong đoàn người, Minh với dáng đi mạnh mẽ như một lần bước đi trong đoàn quân diễn hành qua khán đài danh dự lúc duyệt quân.
Trung khai chiến với cộng sản Việt Nam tại Hòa Lan, các bạn Gia Đình Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà tại Hoà-Lan chọn ngày 19 tháng 6 là ngày kỷ niệm Quân Lực của Việt Nam Cộng Hòa. Quân Dân Việt Nam Cộng Hòa vẫn chiến đấu cho lý tưởng chung, đuổi bọn cộng sãn ra khỏi đất nước. Nhiệm vụ chưa thành, còn người Việt quốc gia còn chiến đấu với chánh nghĩa bảo vệ đất nước ta. Dù trận chiến có thay đổi, nhân sự thay đổi nhưng mục đích của người Việt không bao giờ thay đổi là chiến đấu với cộng sản dành tự do cho toàn dân Việt Nam.
Trung đã qui tụ được tất cả hội đoàn của người Việt Nam tỵ nạn cộng sản tại Hoà-Lan. Ai cũng được tham dự, chủ trương và đường lối đấu tranh với cộng sản của người Việt tỵ nạn cộng sản tại Hoà-Lan là “ mọi người mọi hội đoàn đều được mời đến tham dự, nếu cùng quan điểm là đoàn kết chống lại cộng sãn, đặt quyền lợi cuả tổ quốc Việt Nam trên hết, tôn trọng và thương yêu giúp lẫn nhau ”
Đêm đốt nến cầu nguyện cho đất nước và những chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa còn đang bị đoạ đày trong lao tù cộng sản đã được tổ chức trước tòa đại sứ việt cộng tại Hòa Lan. Một cây nến được cháy lên, nhiều cây nến được thấp sáng lên, ngọn lửa bùng sáng tràn lan khắp nẻo đường. Cha Qúy cầm nến đứng trên bục cao vang vang cất tiếng nguyện cầu.
- Lạy chúa, chúng con xin cha ở trên trời, nước cha cả sáng, đem những ngọn nến được cháy lên bằng những con tim yêu nước Việt, bằng những con tim thay lửa bùng cháy trong lòng của đất nước tự do Hoà Lan nầy, đem hòa bình và yêu thương tràn ngập về quê hương việt nam của chúng con.
Nhiều lần Trung đến Bộ Ngoại Giao Hoà Lan và văn phòng của liên hiệp quốc đệ trình đòi hỏi cộng sản Việt Nam trả nhân quyền cho những anh em còn bị bắt giữ trong ngục tù của chúng. Hình ảnh và chi tiết gia đình anh đã bị tụi gián điệp cộng sản ghi vào hồ sơ của những người chống phá chế độ cộng sản.
Có những người bạn hỏi:
•    Trung không sợ gián điệp cộng sản theo dõi và có thể làm hại đến anh và gia đình anh sao?
Trung mỉm cười trả lời với ánh mắt hào hùng:
•    Khi ở việt nam, còn trong tù tôi không sợ tụi nó, tôi không bao giờ sợ việt cộng. Qua đến xứ tự do thì tiếng sợ việt cộng không bao giờ có trong người tôi.
Trung đã nhóm lên ngọn lửa chống cộng, ngọn lửa thiêng bùng cháy lên cao ngút trong lòng người việt tỵ nạn tại Hòa Lan. Từng trái tim từng người việt tỵ nạn đã đi theo Trung vẫy tung ngọn cờ vàng ba sọc đỏ, một lịch sử bi hùng ngắn ngủi nhưng ngọn cờ vẫn hảnh diện phất phới bay. Đất nước không còn hiện diện trên pháp lý quốc tế, nhưng lá cờ thiêng vẫn được chấp nhận, tiếng nói của những người bất khuất như Trung, như anh em binh sĩ, anh chú bác trong đoàn người Việt tỵ nạn tại Hòa Lan được chính thức công nhận tại Hòa Lan và nhiều lần Trung đã thay mặt cộng đồng người việt tỵ nạn, cũng như thay mặt những anh em đồng đội, đồng bào tại việt nam với những hình ảnh sống, nhân chứng sống. Ngày Quốc Tế Nhân Quyền 10 tháng 12 đến. Trung và Cộng Đồng Việt Nam lên tận trụ sở Liên Hiệp Quốc ở Geneva đệ trình đòi hỏi cộng sản Việt Nam tôn trọng nhân quyền và kêu gọi sự hổ trợ của thế giới cho một Việt Nam Tự Do.
•    Đả đảo cộng sản, Đả đảo bọn bán nước. Đả đảo cộng sản vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.
Hàng ngàn tiếng đả đảo vang dội trên quãng đường, âm hưởng tinh thần yêu mến quê hương của những người Việt tỵ nạn tại Hòa Lan làm bọn cộng sản trong sứ quán của chúng run sợ không dám lộ mặt, biểu ngữ của đoàn biểu tình đi theo sau Trung tiến về trụ sở cùa đại sứ cộng sản tại Hoà Lan. Phóng viên của nhiều đài truyền hình và nhật báo tại Hòa Lan chụp hình Trung và bé Ana với dáng nhỏ mang cờ vàng ba sọc đỏ trên lưng đã tải đi trên khắp các nước Âu Châu. Cộng sãn Việt Nam đã run sợ khi nhìn thấy hình ảnh của Ana, của Trung, của những người Việt tỵ nạn một thời là thuyền nhân với khí thế hào hùng công khai đối mặt với bọn chúng , dù vũ khí của Trung và Ana của đoàn biểu tình mang theo chỉ là tinh thần yêu nước chống lại cộng sản Việt Nam, và trên tay chỉ là lá cờ vàng tung bay trước gió.
Trung, một sĩ quan khoá 6 của Học Viện Cảnh Sát Quốc Gia đã làm cho bọn cộng sản sợ tiếng tăm và lối hành động lập trường chống cộng khôn ngoan biết kết hợp tất cả hội đoàn cùng đứng chung danh nghĩa cộng đồng Việt Nam tỵ nạn cộng sản khi đấu tranh đối kháng với cộng sản tại Hòa Lan. Trung đã đem về cho hàng ngàn thuyền nhân trên đất nước Hòa Lan đứng cùng chung mái nhà “Cộng Đồng Việt Nam Tỵ Nạn Cộng Sản tại Hoà-Lan” một sức mạnh khiến việt cộng không thể len lỏi vào. Đó là sức mạnh của “yêu tự do, yêu quê hương Việt Nam, bất khuất và không sợ cộng sản đã thấm trong tim”

California, Lathrop Oct,30 2018
Tặng Trung người em Út của K6.
         Lê văn Lý K6


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn