MẮM RUỐC VŨNG TÀU

28/02/20197:35 CH(Xem: 684)
MẮM RUỐC VŨNG TÀU
   BBT: Câu chuyện diễn đạt gần hết tấm lòng của người Sĩ Quan Cảnh Sát Quốc Gia trẻ đối với trách nhiệm phục vụ Tổ Quốc và nỗi đau khi phải ly hương trước lệnh đầu hàng của Dương Văn Minh. Một tâm trạng, nhưng của cả trăm ngàn người, dù sau 44 năm rời xa quê hương kể từ tháng Tư oan nghiệt năm 1975. Kính mời theo dõi.
 
Mắm Ruốc Vũng Tàu

    Lương xuống xe đò tại ngả ba cây xăng lúc trời sắp lặn. Uốn mình mấy cái cho  giản lưng, buổi chiều của thành phố Bạc Liêu thật êm đềm, không khí dịu lại, gió từ biển thổi vào làm Lương có cảm giác thật dễ chịu  không như cái ồn ào nhộn nhịp đèn muôn màu của đô thị lớn thành phố Saì Gòn mỗi khi chiều xuống. Cầm giỏ tay nặng trĩu chứa đầy những bao mấm ruốc thơm phức đặc biệt đem từ Vũng Tàu Bà Rịa sau chuyến công tác tại trung tâm Huấn Luyện Cảnh Sát tại Rạch Dừa.
    Tiếng cô em gái thứ Tám mừng rỡ.
    - Anh Tư về, anh Tư về.
Cô em gái đở lấy giỏ tay vừa nói.
    - Mùi mấm ruốc Vũng Tàu thơm qúa, mấy hôm nay ba thấy thèm mấm ruốc sào ba rọi xã ớt. Anh Tư đem về thật đúng lúc. Đáng khen cho mười điểm.
    Hồng bà xã mới cưới của Lương từ trong nhà bước ra.
    - Anh...
    Không nói gì nữa, mắt long lanh sung sướng, Hồng chạy đến ôm chầm Lương mừng rỡ. Lương không cho Hồng nói gì thêm hôn lên má mát mịnh màng của vợ rồi nói để Hồng chưa kịp hết ngạc nhiên.
    - Định cuối tuần nầy về thăm em. Khi anh đi công tác ở Vũng Tàu, vẫn còn thời gian nên nói với ông xếp anh đi thẳng về đây thăm em muốn dành cho em ngạc nhiên,  anh không báo trước, anh có đem ít mấm ruốc Vũng Tàu cho ba.
    - Chà bắt đầu lo lót cho nhạc gia phải không? Ừ em cũng thích mấm ruốc nầy lắm, xào với xã ớt và thịt ba rọi là ăn cơm quên thôi. Anh đi tắm cho mát rồi ăn cơm, em làm vài món thật nóng cho anh.
    Hôn nhẹ lên má Hồng, Lương nói:
    - Anh đi tắm ...
    Lương đến bàn ăn thì thức ăn dọn lên nóng bốc hơi với mùi mấm ruốc thơm đưa lên làm cho bụng anh càng đói thêm. Ba giờ sáng Lương dậy ra bến xe xa cảng miền Tây để kịp chuyến xe sớm nhất về Bạc Liêu. Đi trên xe Lương ngủ dài để dưỡng sức vì đêm qua, về phải làm báo cáo cho xong trước thời gian mới có dư hai ngày về thăm gia đình. Hồng ngồi bên bàn gắp thức ăn bỏ vào chén Lương nói:
    - Ăn đi anh, ăn xong rồi em cho anh thấy một ngạc nhiên lớn.
    Lương cười thật tươi vừa trêu trọc Hồng.
    - Em có bầu.???
    Hồng lấy tay đập nhẹ trên vai Lương.
    - Anh nầy...
    Hồng đỏ mặt bỏ lững câu nguýt Lương.
    - Đố anh đó, anh đoán được em sẽ khen anh là thánh.
    - Anh không muốn làm thánh, làm thánh cũng không được vì anh có vợ rồi, mà có vợ vui hơn làm thánh. Thôi anh chịu thua. Cái gì có vẽ bí mật dữ vậy?
    Hồng đưa cho Lương mấy tờ giấy còn đậm mùi mấm ruốc.
    - Đây anh đọc coi, trong giấy gói mấm ruốc có tên anh, lý lịch anh đơn vị, nhiệm sở, chức vụ...Lý lịch anh bây giờ là lý lịch từ hãng mấm ruốc.  Anh có quen cô nào rồi tặng lý lịch của anh cho người ta để khoe hàng không vậy?
    Hồng trêu chọc:
    - Lúc nầy thiếu úy định bỏ nghề cảnh sát đi làm quảng cáo cho hảng mấm ruốc chắc đắt hàng lắm đó. Cảnh sát bán mấm đây mại dô, mại dô... kha kha...
    Lương bỏ đủa xuống và ngạc nhiên đọc.
    - Rõ ràng là hồ sơ cá nhân khi anh tốt nghiệp thụ huấn tại Rạch Dừa, hồ sơ nầy đáng lý được bảo mật sao lại đi lọt ra giữa chợ làm giấy gói mấm ruốc? Chuyện nầy thật quan trọng nhưng từ đâu mà ra???
    Lương mở thêm mấy bao mấm ruốc thì tìm thấy lý lịch của mấy bạn cùng khoá. Hồ sơ văn khố của Phòng Quản Trị Nhân Viên bị công khai và lý lịch nhân viên được đem ra ngoài chợ Vũng Tàu đem ra gói mấm ruốc. Lương nhủ thầm.
    - Không được, thật là không ngờ hồ sơ đáng được bảo mật lại ...đi bán mấm ruốc.
--- 0 ---
    Mạng lưới điều tra từ phòng Khai Thác của Nha ANCL được giám đốc chấp thuận và tiến hành nhanh chóng. Lương được lịnh đi thăm trung tâm huấn luyện Rạch Dừa lần nữa với công văn thanh tra hàng năm. Trung tá Hân Trung Tâm Trưởng, sau khi đọc công văn xong trầm ngâm vài phút rồi nói với  Lương.
    -Anh đến làm nhiệnm vụ, có gì cần giúp thì gọi chúng tôi. Chúng tôi sẽ giúp mọi phương tiện để anh thi hành nhiệm vụ.
    - Cám ơn Trung Tá.
     Lương đi về Phòng Quản Trị để xem nhân viên phòng văn khố làm việc. Chỉ nhìn chung quanh quan sát nhưng chưa có đầu mối. Người tài xế của trung tâm đưa Lương đi đến nhà bếp xem họat động trong nhà ăn. Xe chở hàng đem tiếp liệu và đem lên những vật liệu được nhà ăn hoán đổi.
    Lương hỏi Minh người tài xế có nhiệm vụ đưa Lương đi thăm viếng trung tâm.
    - Trung Sĩ Minh, xe hàng đem đồ thực phẩm vào cung cấp cho trung tâm mấy ngày một chuyến vậy?
    - Xe hàng nầy đi ra vô trong mỗi ngày hai lần đó thiếu uý. Lần vô thì đem thực phẩm và những gì trung tâm và câu lạc bộ cần. Đi ra thì đem những đồ của khoá sinh giặt ủi và đồ của câu lạc bộ trung tâm muốn bỏ đi.
    - Người lái xe hàng là nhân viên của Trung tâm hay của nhà thầu?
    - Tài xế là nhân viên của nhà thầu.
    - Anh biết tên tài xế không?
    - Dạ biết, ảnh tên Hiếu.
    - Gia cảnh của Hiếu trung sĩ biết không?
    - Ông nầy lè phè ăn nhậu lắm, Ổng nhậu mỗi tuần, nhưng rất tốt với anh em, tui có đến nhà ổng nhậu mấy lần, ổng chưa có vợ, có cô bồ coi đẹp lắm đó thiếu úy.
    - Cám ơn anh, nhà ổng ở đâu vậy?
    - Dạ trong xóm cũng gần chợ Vũng Tàu.
    -Vậy trung sĩ biết cô nầy?
    - Dạ biết, cổ tên là Thiên Hương, tui rành cô nầy lắm, gặp cổ nhiều lần tại nhà, có khi gặp tại chợ, gia đình cổ làm lò mấm ruốc, khi nào thiếu úy về tui dẫn thiếu úy đến tiệm cổ bán mua vài ký về Saì Gòn cho bà con. Mấm ruốc của gia đình cô nầy làm thì khỏi chê.
    - Mai trung sĩ có rảnh không dẫn tui đến tiệm mua được không?
    - Dạ được, mai sẽ đón thiếu úy.
    - Nhưng ra ngoài thì đừng gọi tui là thiếu úy. Tui nhỏ hơn trung sĩ gọi tên tui là được rồi, gọi tui là Lương.
    - Dạ biết.
    Lương ghé thăm những nhân viên nhà bếp quen lúc trước khi còn là khoá sinh  để tìm hiểu và thăm dò.
    - Cô Oanh, mạnh giỏi không? Lâu quá không gặp cô. Cho gởi lời thăm gia đình.
    - Anh Lương, à không chào thiếu úy. Ngọn gió nào đưa ra đây ghé thăm nhà bếp vậy?
    - Sẵn đi công tác rồi có dịp ghé thăm mấy cô. Hạnh còn làm đây không?
    - Hạnh có chồng rồi, đợi chờ người đến rước đi nhưng khóa nầy xong rồi đi khóa khác đến rồi đợi chờ biến thành chờ đợi, . Tuị em như là người đưa đò. Bản nhạc Ông Lái Đò chắc phải đổi tên là Cô Nhà Bàn mới đúng với tụi em, mấy anh đi qua hờ hững quá, có anh đi rồi không để lại gì cho mấy em mà chỉ để lại đứa con trong bụng. Gặp anh nói chuyện cho vui.
    - Rồi bây giờ Oanh ra sao?
    - Anh hỏi ra sao là ý gì vậy? Anh hỏi em có gia đình chưa ? Đợi anh làm mai cho em đó. Còn em thì cũng đến đây làm mỗi ngày, gặp mấy anh cho vui cuộc đời.
    - Cám ơn mấy cô chăm sóc cho anh em khoá sinh.
    - Cô đi làm bằng xe đò?
    - Có xe hàng của Trung Tâm sáng đến leo lên xe đi làm chiều về thì cũng leo lên xe hàng đi về khỏi phải đi bộ ra đón xe.
    - Có chổ ngồi phía sau?
    - Làm gì mà có chổ ngồi, tụi em đứng chung với mấy thùng chứa đồ.
Lương ngạc nhiên hỏi.
    - Anh biết không, có khi quần áo đem giặt, có khi giấy tờ đầy nhóc luôn. Thây kệ, em ngồi đại lên mấy thùng đó.
    - Giấy tờ gì vậy?
    - Nghe nói giấy tờ bỏ từ trung tâm, anh Hiếu đem về cho bà xã bao gói mấm ruốc. Ổng khỏi phải mua giấy báo, Anh Huy bán rẻ cho ổng khỏi phải đi bỏ. Ai cũng làm ra tiền thì ai cũng vui vẽ.
    Lương về phòng hồ sơ văn khố của trung tâm.
    - Chào đại Uý Huân, đại úy lấy hồ sơ khóa sinh của Học Viện năm 1972 cho tui coi được không?
    - Hồ sơ cá nhân mỗi năm đều thiêu hủy hết, chỉ còn danh sách thụ huấn thôi.
    - Vậy ai có trách nhiệm thiêu hủy?  Hồ sơ giữ bao lâu mới thiêu hủy?
    - Trung Sĩ Huy là người phụ trách việc nầy. Cứ ba tháng là thiêu hủy một lần, tùy theo có nhiều khóa sinh không, có khi nhiều quá thiêu hủy sớm hơn.
    - Bây giờ khóa sinh học viện của khóa mười, Đại Úy cho mượn coi hồ sơ cá nhân của khoá nầy.
    Lương về đến Nha ANCL sưu tra lý lịch của trung sỉ Huy, Hiếu và Thiên Hương. Lương đọc hồ sơ sưu tra Trung Sĩ Huy, có hai tên, Nguyễn văn Huy và tên Nguyễn văn Huỳnh, Hiếu có hai tên Huỳnh trung Hiếu và tên Lê trung Hiền đều có cùng một chỉ bản cho hai căn cước. Thiên Hương có anh đi theo cộng sản. Lương đến Sở Căn Cước bí mật theo dỏi và tìm manh mối. Lương đến văn phòng đại Úy Nghĩa trưởng phòng ANCL tại sở căn cước.
    - Chào thiếu Úy  Lương có việc gì cần không?
     Lương xuống thấp giọng và đưa sự vụ lịnh đều tra cho Đại Úy Nghĩa xem, và tiếp tục nói chuyện để tránh bên ngoài lắng tai nghe.
    - Đến gặp Đại Úy để thi hành sự vụ lịnh điều tra.
    Trong lúc chờ Đại Úy Nghĩa đọc sự vụ lịnh, Lương nói lớn hơn như câu chuyện xã giao bình thường cho bên ngoài không nghe được nội dung của câu chuyện.
Chào Đại Úy, em qua câu lạc bộ ăn trưa. Ở đây thức ăn ngon hơn ngoài kia.
    - Đúng rồi, thôi hôm nay tui cũng muốn ăn trong nầy với anh cho vui.
    - Mấy cô giờ ăn trưa cũng ở trong nầy nhộn nhịp vui vẻ quá.
    - Ờ, thì mọi ngày như mọi ngày. Trưa là như vầy đó, kẻ ra người vào tấp nập.
    - Mấy cô vậy mà sướng hơn tụi mình, đeo túi xách đẹp làm dáng, trong đó có đủ thứ son phấn, đồ xài riêng và đem  theo thức ăn nữa để chổ khóa riêng. Đàn ông mình không có chổ khoá riêng mà không ai muốn đem theo thức ăn kệ nệ.
    Tiếng chuông reo báo giờ ăn trưa, mọi người ngừng tay đứng dậy đi vào phòng ăn câu lạc bộ. Đại Úy Nghĩa và Lương ở lại bàn thêm chi tiết. Phòng của Đại Úy Nghĩa có phim chụp danh bản và chỉ bản, tất cả danh bản và chỉ bản được chụp và giữ lại trong máy và phim thu nhỏ, còn bản chính thì được lưu trong văn khố của phòng căn cước. Máy phim nầy chỉ có thể sử dụng khi có sự vụ lịnh ký từ cấp bậc giám đốc sở hoặc cấp bậc trưởng phòng văn khố căn cước và phòng sưu tra mà thôi. Lương cùng Đại Úy Nghĩa đến tủ văn khố của phòng chỉ bản, chỉ có một chỉ bản mang tên Nguyễn văn Huy, tên Nguyễn văn Huỳnh thì không có chỉ bản. Huỳnh trung Hiếu và tên Lê trung Hiền chỉ có một chỉ bản trong văn khố mang tên Huỳnh trung Hiếu. Đại Úy Nghĩa kết luận.
    Như vậy có kẻ địch xâm nhập hủy bỏ một chỉ bản, khi sưu tra thì thấy một chỉ bản nên không tìm ra người nầy có hai căn cước. Vì chỉ bản không có tên, chỉ có số mã thôi.
Nếu không có lịnh thì không ai có thể tìm ra người có hai căn cước khi chỉ bản gốc bị hủy bỏ một bản. Không có lịnh sưu tra thì không ai có thể vào máy phim coi được để xác định người có một căn cước tên thiệt và một căn cước tên giả.
    Đại Úy Nghĩa thông báo cho phòng ANCL sở căn cước ra lịnh báo động cho phòng bảo vệ Bộ Tư Lệnh khám xét tất cả nhân viên các cấp ra vào có túi xách. Lương và Đại Úy Nghĩa vẫn đi như bình thường vòng quanh những phòng trong khu danh bản và chỉ bản xem xét. Nhân viên đặc biệt gài trong sở căn cước mật báo cho Đại Úy Nghĩa coi chừng túi xách màu tím và màu vàng. Lương hồi hộp chờ đợi kết quả trong im lặng. Màn lưới của Nha ANCL lần nầy được tung ra lớn hơn tại Sở Căn Cước đơn vị danh bản và chỉ bản. Nhân viên thấy Kim là người có túi xách màu tím, Lương đi theo sau Kim, phía sau nữa là hai nhân viên ANCL bí mật bảo vệ cho Lương.
    - Chào cô Kim. Hôm nay mời cô Kim đi ăn tối với tôi.
    - Cám ơn anh, em có hẹn chiều nay đi với nhỏ bạn đón ở bên ngoài.
    - Có phải cô bạn thường chạy Vespa màu trắng phải không? Bạn cô tên gì?
    - Dạ đúng rồi, tên Liễu, nó thường chạy xe Vespa màu trắng đến đón em.
    Đến ngay bức tường khuất vắng người thì hai nhân viên bảo vệ bước ra. Thấy có vẻ không bình thường, Kim tái mặt chưa kịp nói lời nào thì Lương ra lịnh.
    - Anh Minh dẫn cô Kim vào phòng khai thác.
    - Dạ thiếu Úy.
    - Anh Thân ra ngoài cổng dẫn cô Liễu đang ngồi trên Vespa màu trắng vào phòng khai thác gấp. Nếu trễ mình sẽ mất con mồi, nhớ nhanh lên nhờ tuần cảnh Tổng hành Dinh áp giải bằng xe vào.
    Đại Úy Nghĩa và Minh đón Lương trong phòng khai thác.
Mình bắt quả tang,  trong giỏ cũa cô Kim có sáu chỉ bảng. Hiện Kim đang đi tạm giam và đang điều tra.
    Thân hối hả chạy vào.
    - Em bắt kịp Liễu, em vừa chạy ra thì Liễu định phóng xe chạy đi, nhưng Tuần cảnh chận lại được.
    - Như vậy là tốt lắm rồi, mình phải làm ngay đêm nay. Tôi sẽ trình Thiếu Tá Tài đợi chỉ thị.
    Lương bắt tay Nghĩa.
    - Cám ơn Đại Úy, Cám ơn Minh.
    Lương đến phòng  thẩm vấn Kim.
    - Cô Kim, Tôi muốn cô hợp tác và cho biết tại sao cô làm việc cho việt cộng? Chúng tôi muốn biết sự thật. Cô đã công tác cho cộng sãn bao lâu? Cấp bậc? Chức vụ? Đơn vị.?
    Kim run sợ trả lời. Rồi oà khóc. Lương nín lặng để cho Kim dịu xuống. Anh Đưa cho Kim giấy lau mắt. Kim thở dài hít một hơi trong lòng ngực, rồi bắt đầu.
    - Dạ, em biết em đã làm sai, nhưng em bị bắt buộc không làm cho việt cộng thì không được. Nếu em không làm thì mẹ em , bà cụ ở quê sẽ bị tụi nó giết chết. Ở quê em, nó bắt mẹ em làm con tin. Nhiều lần em về dẫn mẹ trốn đi nhưng không thoát được. Tụi nó canh nhà em ngày đêm rất kỹ.
    - Vậy quê của em ở đâu?
    - Dạ quê em ở Củ Chi.
    - Ai đưa cho em tên để em lấy hồ sơ hủy bỏ?
    - Dạ cái đó là do Liễu cung cấp cho.
    -Vậy Liễu là cán bộ hướng dẫn?
    -Dạ đúng vậy, Liễu là cán bộ công tác thành hướng dẫn một tổ liên lạc.
    -Em có biết Liễu ở đâu không?
    -Dạ em không biết, Liễu chỉ đưa và đón em ở góc đường Trần Hưng Đạo, Nguyễn Cư Trinh.
    -Khi nào muốn gặp thì em làm sao?
    -Lại quán Hải Ký góc đường, mua một ly chanh đá và một ly cà phê đen để trước mặt. Đợi mười lăm phút thì có người mặt aó trắng đội nón đỏ đi ngang qua ba lần thì ra ngoài sẽ có người lái xe Vespa trắng đón đến điểm hẹn.
    -Mật khẩu gặp nhận nhau là gì?
    -Đi coi cọp sở thú.
Người lái xe trả lời.
    -Đi Gò Vấp trước được không?
Lương hỏi tiếp.
    - Làm sao em giao hàng?
    - Khi em giao hàng thì giỏ đựng phải là màu tím và họ sẽ đưa cho giỏ màu trắng đem về, trong đó có mật lịnh và danh sách lấy chỉ bản tiếp tục.
    - Cô đã đánh cấp chỉ bản bao lâu?
    -Dạ khoảng sáu tháng…. Em muốn khai thiệt nhưng không biết có ai cứu mẹ em được không? Kim ngập ngừng… nên em không dám thú tội. Tụi nó theo em rất kỹ. Em sợ, nếu có gì xảy ra mẹ em không sống nổi. Em chỉ có mẹ gìa bị quản thúc ở quê. Em không nghe lời nó thì em phải làm sao cứu mẹ đây?
    Kim lạc giọng, nói trong nước mắt.
    - Thiếu Úy Cứu em, em không muốn phản bội quốc gia, em không muốn làm cho việt cộng. Em sẽ làm...
    Lương nhấn mạnh.
    - Em sẽ làm bất cứ đều gì anh muốn phải không?
    - Dạ... em sẽ làm.
    - Em cho biết trong bao lâu nếu không liên lạc được em thì em sẽ bị cháy?
    - .. một tháng.
    - Ai cho em biết vấn đề nầy?
    - Dạ, Liễu.
    - Em có biết Liễu làm việc cho ai không?
    - Dạ, em không biết, nhưng em được Liễu cho tiền mỗi lần em đem được chỉ bảng ra ngoài.
    - Bao nhiêu tiền một chuyến?
    - Dạ mười ngàn.
    - Mười ngàn? Thật nhiều đó...
    - Ngoài Liễu ra còn có ai tiếp xúc với em nữa?
    - Dạ... có ngừơi khác nữa có hai cô gái khác em không rõ tên chỉ biết mặt, chưa bao giờ nói chuyện.
    - Làm sao em biết?
    - Dạ, ở quán cà phê, khi Liễu bước ra thì có người chạy xe đến, có khi thay phiên nhau chở Liễu.
    - Chừng bao nhiêu tuổi?
    - Dạ... một cô chừng hai mươi có vẻ là sinh viên, còn cô kia khoảng ba mươi có vẻ đi làm.
    - Còn chi tiết nào để nhận dạng hai cô nầy không?
    - Cô trẻ tóc dài mặt trắng, cô lớn hơn thì uốn tóc mặt hơi đen hơn nhưng ăn mặt thì diện lắm.
    Lương nhấn chuông, Minh mở cửa bước vào.
    - Anh Minh đem cô Kim vào tạm giam, tôi sẽ trình thượng cấp quyết định.
    Kim đi theo Minh và quay lại nói với Lương.
    - Em đợi Thiếu úy.
    Thiếu Tá Tài trình với Trung tá giám đốc và chương trình phản gián cũng như sự phối hợp với khối đặc biệt, tư pháp đang ráo riết giăng lưới.
    Kim đến quán Hải Ký đúng bốn giờ chiều, ly cà phê và ly đá chanh để trước mặt, người đội nón đỏ đi qua ba lần thì chiếc xe vespa trắng ghé tới. Kim hồi hộp để giỏ màu tím trên bàn, người con gái trẻ tóc dài mặt áo ngắn màu hồng bước vào để giỏ trắng dưới bàn lấy giỏ tím không nói lời nào, bước ra vừa lên xe Vespa thì chiếc xe Honda 90 chở hai thanh niên chạy ngang đâm vào chiếc Vespa ngã xuống, Cô gái trên xe Vespa ngã xuống nhưng tay vẫn nắm chặt giỏ màu tím. Hai thanh niên không giật được giỏ phóng ga chạy mất dạng. Mọi chuyện xảy ra chỉ trong mấy phút bỏ lại cô gái aó màu hồng đang cố gắng đứng dậy thanh niên đeo kính mát bên đường bước nhanh đến đở cô gái thì xe jeep cảnh sát công lộ chạy đến. Người hiếu kỳ đứng đên đường nhìn ra trong lúc cảnh sát công lộ đang hỏi nhân chứng chung quanh.
Thanh niên đeo kính mát đở cô gái nạn nhân dậy.
    - Cô có sao không? Đầu gối bị rách rồi.
    - Dạ... chỉ hơi đau đầu gối.
    - Tôi tên Phúc, còn cô tên gì?
    -Dạ... em tên Thu.
    -Cảnh sát công lộ bước tới.
    - Cô lái xe Vespa phải không?
    - Dạ...
    - Cô cho tôi coi chủ quyền của xe và bằng lái.
    - Dạ... chủ quyền và bằng lái em để ở nhà không có đem theo.
    - Tôi đem xe về cảnh sát giao thông đường Trần Hưng Đạo. Gọi người nhà đem giấy chủ quyền, giấy lưu hành và bằng lái đến văn phòng nhận xe lại. Chúng tôi chở cô về lập biên bản tai nạn và điều tra chiếc xe đụng cô.
    - Cô có nhận rõ người chạy xe đụng cô không?
    - Dạ... không, xảy ra nhanh quá tôi không kịp thấy thì xe Honda đã chạy mất.
    - Cô nhận thấy xe màu gì không?
    - Dạ... màu đỏ.
    - Người chạy xe đó đàn ông? Hay đàn bà? Mấy người trên xe đó?
    - Dạ hai người, hai thanh niên.
    - Cô có mất gì không?
    - Dạ... không.
    - Cô có thương tích gì không?
    - Dạ... không chỉ bị trầy và rách đầu gối.
Thu bước ra khỏi phòng cảnh sát công lộ định đón xe thì Phúc ngừng xe Honda kế bên.
    -Cô Thu đón xe đi về phải không?
    - Dạ...
    - Tôi đang chạy xe ôm. Ngoài giờ đi học tôi chạy xe kiếm thêm để trả tiền nhà trọ, và tiền học. Tôi đưa cô về...đi một chuyến làm quen.
    - Em không có mang tiền theo.
    - Khi nào trả cũng được, coi như làm quen cô thôi.
Thu lên xe Phúc chạy nhanh về phía trước.
    - Cô đi đâu?
    - Em đi Phú Nhuận.
Phúc vừa chạy vừa hỏi.
    - Thu vẫn còn đi học?
    - Dạ... em vẫn còn đi học. Em học đại học Vạn Hạnh.
    - Ban gì?
    - Kinh doanh. - Còn anh học trường nào? Học ban gì?
    - Tôi học luật đại học luật Sàigòn.
    - Hân hạnh làm quen với cô. Khi nào cần cô gọi tôi sẽ đến đưa cô đi.
    - Hân hạnh quen anh.
    - Mấy thằng công lộ nầy làm khó muốn ăn tiền mình. Đã bị đụng xe còn bị giữ xe nữa. Thiệt là phiền.
    - Anh có quen ai trong cảnh sát công lộ không?
    -Tôi...
Phúc hơi ngập ngừng… Thu nói nhanh.
    - Anh không quen thì em cũng chịu.
Phúc trả lời.
    - Có quen, nhưng không biết giúp gì cho Thu không? Anh ta làm chức cũng nhỏ lắm.
    - Có quen thì được, em sẽ đưa tiền lo nếu anh nầy nhận tiền lo.
    - Ừ, như vậy có lẽ được.
    - Sao Thu không đem giấy tờ đến cho cảnh sát công lộ coi thì mình lấy xe lại có gì trỡ ngại.
    - Xe Thu mua của người ta cầm thế, nên chưa có giấy chủ quyền. Người bán xe hứa sẽ đưa cho Thu sau ba tháng, nhưng chưa tới ngày Thu đã lấy chạy.
    - Ừ được rồi, mình sẽ nói với anh bạn lo chạy đem xe ra cho Thu.
    - Mai gặp anh, cho Thu xuống tại đây.
    - Sao vậy? Mình đưa Thu tới nhà.
    - Không được đâu anh, ba mẹ Thu sẽ la.
    - Thì nói là Thu đi xe ôm. Hay bạn cùng trường đưa về.
    - Thu không quen nói dối ba mẹ. Xe bị kéo rồi còn đi về thông thả vui vẻ thật thấy không ổn.
    - Mai gặp Thu tại quán nầy. Chín giờ Thu có lớp. Hai giờ chiều sẽ gặp anh.
    - Ừ, mai gặp lại Thu. Cho anh số điện thoại, Có gì Anh có thể gọi Thu không?
    - Không được đâu, Thu sẽ gặp anh sau.
    - Anh hỏi bạn anh hay người quen làm ở Cảnh sát công lộ, Thu cần bao nhiêu tiền để chuộc xe ra ngày mai.
    - Ừ, để anh cho Thu biết ngày mai.
    - Mai gặp.
    - Ừ mai gặp. Hai giờ chiều.
--- o ---
    
    Liễu ngồi đối diện với Lương tại phòng điều tra của Sở Khai Thác.
    - Cô Liểu tôi đã có bằng chứng và lời khai về cô. Chúng tôi muốn cô hợp tác.
    - Mấy anh muốn tôi làm sao?
    - Chúng tôi muốn cô trả lời để chúng tôi rõ ràng.
    - Tôi đã bị bắt vô đây, thì tôi sẽ khai những gì tôi biết.
    - Cô cho biết tên và những người cộng tác với cô.
    - Tôi tên là Phan kim Liễu.
    - Tên thật?
    - Dạ... tên trong giấy.
    - Tên thật, tên mẹ đẻ, bí danh? Bao nhiêu tuổi? Gia đình?
    - Tên thật Lượm, bí danh Lượm Sài Gòn. Hai mươi sáu tuổi. Chưa có gia đình.
    - Tôi muốn có danh sách cô đã lấy những chỉ bản dấu tay trong sở căn cước.
    - Tôi không có giữ tại đây. Tổ trưỡng của tôi giữ chỉ cho tôi biết khi nào cần lấy.
    - Làm sao gặp tổ trưởng của cô? Mật khẩu khi nhận nhau?
    - Đến nhà tại Phú Nhuận. Số 425 hẽm 5, phường 8. Bấm chuông hai ngắn một dài. Mật khẩu cộng mười.
    - Tổ trưởng là đàn ông?
    - Tổ trưởng là đàn bà.
    - Bí danh? Bao nhiêu tuổi?
    - Cô Út Nhuận, khoảng ba mươi tuổi, người dáng thon đẹp.
    Lương đưa lời khai của Liễu cho Thiếu Tá Tài nhận xét. Nha ANCL trong ba mươi ngày phải khám phá cho hết hệ thống xâm nhập của việt cộng có đường dây đi khá sâu vào trong nội bộ của cảnh sát. Chương trình xâm nhập phát ra từ Trung Tâm Huấn Luyện Rạch Dừa, đến sở Căn Cước Bộ Tư Lịnh. Đến khám phá nội tuyến đi vào các cuộc địa phương. Để tránh và làm lạc hướng của báo chí và bọn nằm vùng còn bên ngoài vòng. Bộ Tư Lịnh cho sở Tư Pháp loan tin, bắt được qủa tang ăn cắp chỉ bản cho thanh niên trốn quân dịch và con các nhà buôn người tàu tại Sài Gòn Chợ Lớn. Cuộc chạy đua thời gian ba mươi ngày làm cho toán khai thác và Nha ANCL cùng các nhân viên của các cơ quan khác thuộc Bộ Tư Lịnh Cảnh Sát hoạt động trong vòng bí mật không ngừng.
    - Anh cho khối đặc biệt thông báo trưởng G tại cuộc Phú Nhuận xác định địa chỉ và cơ sở địa hình tại đó. Mình sẽ đi đêm một chuyến tại đó.
    Thiếu Tá Tài im lặng một lúc rồi nhìn Thiếu Úy Lương.
    - Có tin gì về Trung Sĩ Huy, Tài Xế Hiếu và Thiên Hương Mấm ruốc không?
    - Dạ... có báo cáo Trung Sĩ Huy , tài xế Hiếu và Thiên Hương là một tổ cùng họat động tại địa bàn Trung Tâm Rạch Dừa. Phòng ANCL tại Trung tâm đang theo dỏi chờ ngày tóm trọn khi có lịnh. Trưởng G tại Vũng Tàu được baó động đỏ. Màn lưới đang thu gọn chờ ngày kéo lên.
    - Còn tin gì về phòng Chỉ bản?
    - Thưa Thiếu Tá, có mấy nhân viên cảnh sát mình tại địa phương có hai căn cước và đang làm nội tuyến cho việt cộng. F và G đặc biệt đang bỏ lưới chờ lịnh từ trung ương.
    - Vậy mình cần làm nhanh hơn, cho người mua chuộc và biến hai người bị bắt làm gián điệp lại cho mình.
    - Người nào có thể làm cán bộ điều khiển cho nhiệm vụ nầy?
    - Đã có người tìm ra đầu mối từ cảnh sát giao thông.
    - Người chạy xe Vespa trắng không phải là chủ nhân của chiếc xe. Một người khác, và tên chủ quyền là tên giả. Chủ tên thật là một quân nhân cấp đại uý của không đoàn 5 tại Tân Sơn Nhứt.
--- o ---

    Người chạy xe tên Thu đang học đại học Vạn Hạnh, làm trong ban Đại Diện sinh viên của trường nầy.
    Phúc ghé xe vào bên lề đường, Thu nhanh nhẹn phóng xuống xe và bước về phía trước nói lời từ giả Phúc.
    - Cám ơn anh đưa em về.
Phúc cầm tay Thu, ánh mắt thật âu yếm nhìn Thu.
    - Ừ thôi Thu về. Mai hẹn gặp ở đâu?
Thu cũng âu yếm nhìn Phúc, đôi mắt chớp long lanh
    - Hai giờ chiều, Quán sinh tố T bình Phương. Anh hỏi bạn anh  rồi cho em biết để em có thể lo liệu.
    - Quán tên lạ quá. Ở đâu vậy? Chuyện bạn anh thì anh sẽ lo giúp em
    - Quán gốc đường Nguyễn Cư Trinh và Trần hưng Đạo Quận hai,  tên quán Thanh Thanh gọi tắc là T bình Phương. Khi anh vào quán Hải Ký có người đưa giấy báo của em viết 2.4.TB. Thì hiểu số đầu là ngày trong tuần, số kế là giờ hẹn, TB là T bình phương là quán Thanh Thanh. Đọc là thứ hai, bốn giờ quán Thanh Thanh.
    -  À anh hiểu rồi. Chắc em có đọc tiểu thuyết trinh thám nhiều nên viết hẹn cũng thấy thích thú.
    Phúc gọi ly sinh tố mãn cầu và ly nước đá ngồi nhìn ra đường. Trời Sàigòn mưa đang rơi nặng hột, gió lành lạnh mang theo những giọt mưa tạt vào. Cô bán hàng sinh tố nhìn Phúc mĩm cười tủm tỉm, anh chàng hẹn hò trời mưa lạnh mà uống nước đá sinh tố, thật là không hợp lý, nhưng có ai biết Phúc vì điểm hẹn là quán sinh tố thì không có gì khác hơn là đồ uống lạnh. Phúc vừa run vừa uống từng ngụm nước lạnh vào chờ đợi giờ hẹn hò. Đúng hai giờ chiều, xe xích lô ghé vào trước quán. Thu bước ra thóang thấy Phúc, Thu bước nhanh đi về phía trước. Phúc trả tiền và bước nhanh theo dấu chân Thu. Sài Gòn lên đèn sớm, Quán cà phê Vĩa Hè đã chớp đèn màu, Thu bước vào ngồi ghế. Phúc dừng trước quán nhìn quanh rồi bước vào ngồi cạnh bên thu.
    - Cho ly cà phê đen nhiều đường.
Thu gọi.
    - Cho ly cà phê sữa nóng.
    - Trời lạnh uống cà phê cho ấm lòng.
    - Hôm nay trời mưa lớn và lạnh không anh? Sáng đến giờ anh chạy xe được không?
    - Cũng được vài chuyến.
    - Em học xong hai lớp định nhờ nhỏ bạn đưa đến, nhưng trời mưa phải đi xích lô.
Thu quậy muỗng cho sữa trộn đều, đưa muỗng vào miệng nhấp cà phê ngọt hơi đăng đắng.
    - Cà phê quán nầy pha ngon quá phải không anh?
    - Ừ, em sành cà phê lắm đó. Lần đầu vào quán nầy vừa đẹp, cà phê ngon và bên cạnh có...
    - Sao anh, có em cảm tưởng anh ra sao?
Phúc nhìn Thu, rồi nhìn mông lung phía ngoài đường.
    - Thật hạnh phúc bên em. Nếu mãi hẹn hò với em thì anh...
    - Sao anh? Có thích lắm không?
Phúc kề bên tai Thu nói nhỏ.
    - Thật là thú vị nhất trên trần đời. Nếu em là người yêu của anh, và em yêu anh...
Thu đỏ mặt, liếc nhanh qua Phúc.
    - Thật là ham...
Thu quay qua đề tài khác.
    - Sao, bạn anh giúp em được không?
    - Được, sẵn sàng, với yêu cầu.
    - Điều kiện gì vậy anh?
    - Một chầu tiệc bốn người.
    - Bốn người? Ai vậy anh?
    - Thu, anh, và hai người làm trong Cảnh sát công lộ đô thành.
    - Anh có thể trả tiền rượu, Thu trả tiền nhậu. Được không?
    - Anh khõi lo, em có khả năng lo đủ.
    - Như vậy là tốt rồi. Như vậy chừng nào mình có thể hẹn.
    - Càng sớm càng tốt, mai được không anh?
    - Vậy được, mai sáu giờ chiều đến quán nhậu chú Hõn, đường Tôn Thọ Tường Quận mười một, sau khi nhậu sẽ đưa cho em giấy tờ trả xe, rồi sáng anh sẽ chở em đến chổ lấy xe ra.
    - Em thật mừng, ba mẹ em khỏi lo cho em. Mất xe là em không có phương tiện đi học.
Thu chia tay với Phúc lên xe chạy về hướng Phú Nhuận. Phúc chạy xe thật xa theo dấu, xe chở Thu chạy về hướng Phú Nhuận rồi quanh về quận năm đường Hồng Bàn rồi chạy ngược về Trần Hưng Đạo quận hai. Thu ghé vào hẻm đi vào khu giử xe trước BTL cảnh sát. Thì ra Thu ở ngay phía trước BTL gần nơi căn nhà trọ của Phúc ở lúc trước. Trước cổng BTL là những cặp mắt bí mật thầm kín không ai có thể nghi ngờ nơi trung tâm của BTL cảnh sát lại có một ổ giám sát của địch chen vào. Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Phúc lặng lẽ chạy xe đi về báo cáo những khám phá mới.
Phúc cầm ly rượu nếp than đưa lên mời.
    -   Ly nầy mời anh năm, anh bảy và mời Thu chào mừng ngày mình gặp nhau. Bốn bể là anh em.
    - Ừ mời chú và cô Thu một ly đầy.
    - Em không uống được nhiều lắm, nhưng cũng chia vui cùng mấy anh.
    Thu cầm ly đưa lên.
    - Ly nầy hân hạnh gặp được anh Phúc.
Phúc nâng ly lên.
    - Uống Ly nầy vào thì  tất cả rượu chứa tình cảm của Thu đi vào thấm vào máu vào tim của Phúc.
    -Chú mầy bữa nay nói chuyện có duyên và tình cảm lãng mạn quá. Không biết cô Thu có nhận không?
    Thu chỉ mĩm cười, không trả lời, chỉ nói.
    -Thời gian sẽ trả lời cho Phúc. Bây giờ vui là hạnh phúc rồi, phải không mấy anh?
    - Ừ, uống đi, có cô Thu bên cạnh là chú Phúc của tui uống ngàn ly cũng không say.
    Phúc nhìn Thu đắm đuối.
    - Uống ngàn ly không say, gọi tên em ngàn lần không quên. Trong giấc mơ cũng gọi tên Thu.
    Thu đỏ mặt nói chống trả.
    - Mấy anh chỉ nói trong ly rượu, tàn tiệc rồi anh quên mất mình là ai thì làm sao nhớ đến người khác?
    - Máu anh có chứa hình bóng Thu trong từng giọt, từng tế bào. Khi nào trong thân thể cạn khô thì còn khối óc cũng có tên của Thu.
    Phúc cầm ly rượu đưa lên.
    - Ly nầy là ly thề nguyền, uống cạn ly nầy nhớ mãi em trong tim.
    Nhìn qua Thu, Phúc tha thiết gọi tên.
    - Thu ơi, anh yêu em... Yêu em mãi mãi.
    Phúc chỉ vào tim mình.
    - Em ở đây, em chiếm trọn trong trái tim nầy, không còn một chỗ trống cho một bóng hình nào khác.
    Phúc cầm tay Thu,  Thu không rút tay lại, cũng không từ chối.
    -Nói yêu anh đi Thu, Nói cho lòng anh nghe , nói cho trái tim anh đón chờ như đón chờ mùa xuân của anh.
Anh năm cạn ly khà một tiếng khoan khoái.
    -Rượu ngon, khung cảnh hữu tình, trai tài gái sắc không còn gì diễn tả thêm được. Một đôi trai tài gái sắc trước mặt tôi thật là hạnh phúc. Hạnh phúc đời người là ở đây.
    Thu nhìn anh năm.
    - Anh năm chọc em hoài.
Phúc chạy xe về hướng Phú  Nhuận, một tay nắm chặc tay Thu.
    - Tay Thu mềm và đẹp quá. Bàn tay dễ thương...
    - Anh thương bàn tay em?
    - Anh thương bàn tay em và thương người chủ của bàn tay nữa. Cái gì của em anh cũng yêu.
    - Anh nói thật lòng?
    - Không một chút dối dang. Những lời nói toàn là lời thật từ đáy lòng.
    - Anh nói hơi nhiều làm em hơi lo.
    - Anh không nói hết lòng anh thì sợ em hiểu không hết.
    - Ừ, hiểu hết rồi... Anh có hiểu em không? Anh có sợ em nói dối anh không?
    - Lúc nào, lời nào của em anh cũng tin là lời thật.
    -  Em hỏi anh nếu em có nói dối, anh có trách em không?
    - Không bao giờ, anh yêu em, thì tất cả gì của em anh cũng yêu. Xấu cũng yêu, tốt cũng yêu.
    - Tới rồi anh ơi, cho em xuống đây. Đến gần nhà, em sợ ba mẹ thấy rầy em.
    - Ờ, anh ngừng để em xuống.
    Phúc ngừng bên lề đường, nắm tay Thu đặt nụ hôn nhẹ trên tay. Thu không rút lại chỉ vuốt nhẹ trên má Phúc.
    - Anh làm người ta thấy sẽ cười anh si tình đó, không thấy mắc cở sao?
    - Ừ anh không cảm thấy gì hết, yêu em anh quên hết tất cả chung quanh, chỉ có em là quan trọng với anh mà thôi.
    - Thôi em đi. Hẹn gặp anh sau.
    - Chúc em đêm nay ngủ ngon.
    Phúc chạy xe đi xa cuối con đường,khi Thu không còn nhìn thấy bóng của Phúc, Thu đón xe lên một chiếc khác. Bên hẻm trong bóng tối có hai thanh niên chạy xe Honda chạy theo sau đàng xa. Xe xích lô ngừng bên đường Trần hưng Đạo, Thu bước xuống đi bộ đến đường Vỏ Tánh. Dừng một lúc nhìn chung quanh không thấy ai lạ, Thu đón xe Taxi chạy vòng quanh khu Nguyễn Cư Trinh, Vỏ Tánh, xong trở về đường Trần Hưng Đạo. Thu xuống xe Taxi rôì đi bộ dọc theo lề đường đi vào hẽm nhỏ phía trước BTL cảnh sát.
Con hẽm Năm, Phường Tám Phú Nhuận, khách nhậu đến tấp nập xe gắn máy phải dắt bộ không di chuyển được, mấy cô gái trẻ tiếp khách, nét son phấn tô đậm trên mặt, miệng cười thật tươi mời  khách, nét mặt trẻ với những cử chỉ có vẻ sành điệu của giới gái giang hồ. Sáu Chẩn dừng trước căn nhà sơn màu xanh, cửa kính có ánh sáng màu đưa ra lẫn tiếng nhạc át lẩn tiếng ồn của quán nhậu kế bên. Sáu Chẩn gỏ cửa không có trả lời bên trong, anh bấm chuông hai dài một ngắn. Cửa mở một khuôn mặt trẻ, mặc đồ thật đẹp và hở hang phía trước ngực mở cửa bước ra.
    - Ông tìm cô Tư ?
    Sáu Chẩn trả lời đúng mật khẩu cộng mười.
    - Không phải cô Tư, tôi muốn gặp em sáu.
    Có tiếng bên trong nói vọng ra.
    - Cho khách vô.
    Cô gái chừng ba mươi có vẻ là chủ nhà bước ra.
    - Anh tìm em út? Ở đây có mấy em dưới quê mới tới. Anh được giới thiệu của bạn?
    - Anh bạn cùng phòng nói tới đây gặp cô Út Nhuận sẽ được giới thiệu một em thật vừa ý. Xin lổi, cô là Út Nhuận?
    - Anh là ai? Ai giới thiệu anh đến?
    - Lượm Sài Gòn.
    - À như vậy là người quen.
    - Mời anh vô phòng nói chuyện.
    Hồng, người bưng nước phía sau rèm nói nhỏ Nhuận vài câu. Nhuận gật đầu chỉ cho Chuẩn lên lầu. Bước theo Nhuận qua căn phòng để lên lầu. Vừa bước vô phòng Chẩn bị chận lại, thấy bên hông mình có dao nhỏ kề đụng bên sườn.
    - Lượm Sài Gòn gởi anh đến?
    - Anh thứ Tư?
    - Không tôi thứ sáu.
    Út Nhuận khoát tay.
    - Người của mình, phía ngoài có người vây, anh em thoát ra ngoài, mấy em khác vẩn ở lại đối phó bọn công an chìm.
    Chuẩn bước nhanh theo Nhuận lên cầu thang lên nóc nhà và bước sang căn nhà bên cạnh ẩn núp...
    Tiếng nói từ bên ngoài.
    - Cảnh sát đến kiểm soát giấy tờ cư trú.
    Hồng bước ra nói với viên thiếu úy trưởng toán.
    - Mấy anh thông cảm, mấy em mới ở quê lên nên chưa kịp trình cho phường.
    - Mời anh vào uống một ly.
    -  Chúng tôi đang thi hành nhiệm vụ không thể uống bia.
    - Vậy Khi nào anh rảnh, mời mấy anh đến chơi với mấy em.
    -Khi khác sẽ đến…
--- o ---
    Thu dẫn Phúc đến giới thiệu với thầy giáo sư trong ban đại diện trường đại học Vạn Hạnh.
    - Thưa thầy, Phúc bạn con, học ở trường luật Sài Gòn.
Phúc gật đầu chào.
    - Chào thầy...
    -Chào em, em học năm thứ mấy. Em học triết với thầy nào?
    - Dạ thầy, em học năm thứ hai,em có học triết với thầy Nguyên Sa.
    -  À, thầy Nguyên Sa là bạn của thầy.
    - Thu dẫn bạn giới thiệu với mấy anh em trong ban đại diện cho biết.
    Phúc bắt tay với những bạn của Thu trong ban đại diện, những sinh viên từng họp biểu tình chống đối chính quyền và chọc phá cảnh sát. Những sinh viên được đi học vì nhiều lý do miễn dịch, không lo đến chiến tranh ngoài biên giới, không lo cho cuộc chiến chống cộng của miền nam. Hành động chống đối với chính quyền là những trò chơi chọc phá vô tư của những người trai vô trách nhiệm, thích mộng mơ muốn xây dựng một nền dân chủ trí thức dưới sự khuyến khích tài trợ hoặc che chở của một số chính trị gia tốt nghiệp từ những trường đại học ngoại quốc về và được chính quyền quốc gia đãi ngộ.
    -Anh sắp tới tuổi bị bắt đi chưa?
Phúc trả lời.
    - Năm nay không đậu thì có lẻ phải vào Thủ Đức.
Năm Thiện khuyên Phúc.
    - Đừng có lo, nếu anh muốn ở lại học và  chơi thì nói với thầy giám đốc. Thầy sẽ cho anh thỉnh bùa ở lại.
Phúc ngạc nhiên.
    - Sao? Ở lại không đi lính có bùa nửa à?
    - Ừ, thầy làm bùa cho mình thì mình cúng dường cho xứng với công đức thầy.
    Phúc càng thêm ngạc nhiên.
    - Làm sao cho xứng?
    - Nếu căn bản thì tám thẻ, công đức cao thì mười thẻ, đó là đệ tử ruột. Còn đệ tử mới nhập môn thì cần mười lăm thẻ.
Phúc có vẻ thơ ngây.
    - Thẻ nhang?
    Năm Thiện cười bí mật.
    -  Ông bạn mới nhập môn ơi, Thẻ nhang là chỉ phương tiện nói với người không có trên đời. Còn những người trên thế gian thì phải xài phương tiện của thế gian.
    - Có nghĩa là...
    -  Một thẻ tương đương mười ngàn đồng.
    -  À thì ra vậy.
    - Chưa kể rau quả đi chung với những thẻ.
    - Rau quả?
    -  Cúng nhang đèn thì phải có rau quả mới đúng lể.
    -  Phải tốn bao nhiêu?
    -  Cái đó tuỳ duyên và tùy theo thầy.
    - Anh Năm coi em phải chi ra bao nhiêu thì mới đủ lể?
Năm Thiện suy nghỉ một lúc rồi nói.
    - Theo hoàn cảnh của chú anh đoán chừng hai chục xấp là đủ chi cho rau quả.
Thu bên ngoài bước vào.
    - Sao? Anh Năm nói hù dọa người bạn của em tới đâu rồi? Anh hù nhiều quá Phúc đi mất Thu không tìm lại được thì anh phải đền em. Không có gì quí hơn người bạn thân tri kỷ, em chắc là anh không có đủ khả năng đền bù đâu nha.
Thu bước đến nắm tay của Phúc đưa lên cao.
     - Phúc là Thu, Thu cũng là Phúc. Anh năm đối với Thu như thế nào thì Thu cũng mong anh dành tình cảm cho Phúc cũng như vậy.
Phúc thật ngạc nhiên, không biết Thu đã dành cho mình nhiều tình yêu như vậy bao giờ. Thu không nói trực tiếp với Phúc nhưng đã mượn cuộc nói chuyện nầy đem cho Phúc một hạnh phúc bất chợt. Phúc muốn ôm Thu thật chặc, muốn hôn tặng Thu một nụ hôn đầu tiên trong cuộc đời. Dù Phúc đã học và làm hơn ba năm, nhưng Phúc chưa lần nào được một người con gái nói thương yêu bằng chân tình như Thu...

--- 0 ---
    Thiếu Tá Tài hỏi Lương.
    -  Chuyện mẹ của Kim ra sao rồi? Chú có chương trình kế hoạch giải quyết chuyện rắc rối nầy chưa?
    -  Dạ... trình thiếu tá. Mình cần đưa mẹ cô Kim ra khỏi vùng phong tỏa.
    -  Ừ, mình phải làm gấp rút, nếu bị bể sẽ nguy hiểm đến tánh mạng bà cụ, và Kim sẽ không hết lòng với mình. Mất uy tín thì khó làm cho người khác tin vào cảnh sát quốc gia. Cái uy tín rất quan trọng đối với dân chúng.
    -Dạ... em có chương trình đem mẹ cô Kim ra khỏi vùng đó, cần lịnh của thiếu tá chấp thuận và sự vụ lịnh điều động nhân lực của địa phương.
    -Vậy được, tôi sẽ ký sự vụ lịnh. Anh cần thi hành cẩn thận để tránh sự đáng tiếc xảy ra.
    - Trong tuần nầy phải giải quyết vấn đề nầy cho thật chu tòan.
    -  Dạ... cám ơn thiếu tá.
    -Chúc anh may mắn, báo cáo lập tức khi có biến chuyển mới.
    Lương chào thiếu tá Tài bước ra khỏi phòng và đi nhanh vào phòng tổng vụ nhận sự vụ lịnh mới.
    Chiếc xe Falcon màu đen chạy thật nhanh trên con đường đất trải đá sơ sài. Bụi cát bay tung lên phía sau xe mù mịt. Lương nhìn hai bên đường được khai hoang trống trải, mấy căn nhà lá tiêu điều xa xa phía trong mấy lùm cây um tùm. Lương nắm chặc cây súng M mười sáu trên tay sẵn sàng lên nòng đề phòng bất trắc. Con đường độc đạo về quận Củ Chi một thời  vang bóng bị phục kích ngày lẩn đêm. Bây giờ cường độ phục kích đã giảm, nhưng quận ven đô vẫn là những điểm phục kích khó tránh.  Chuẩn bị đối với Lương vẫn là những thói quen trong thời chinh chiến, địch có thể xuất hiện bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu.
    Cô gái mặc áo đen quần tây thon gọn, đến gỏ cửa căn nhà ngói có cánh cữa xanh củ đã bạt màu. Bà cụ già mở cửa bước ra.
    - Cô tìm ai?
    -  Dạ, bà có phải là bà Hai Hương không?
    - Dạ... đúng rồi...
    - Dạ... cậu Năm Thi ở Phú Nhuận bịnh nặng đang nằm nhà thương chợ Rẩy nhắn bà Hai Hương ra thăm.
    Bà Hai Hương nhìn chung quanh và nhìn cô gái mặc đồ đen đúng là người ở Sài Gòn xuống và đúng là mật hiệu của Kim dặn mẹ, khi có người đến nói cậu Năm Thi bị bịnh nằm nhà thương chợ rẩy thì đó là người Kim muốn nhờ để đem mẹ ra khỏi vùng việt cộng kềm kẹp. Cậu Năm em của bà Hai Hương đã qua đời từ lâu. Trong chòm xóm không ai biết Năm Thi em của bà lúc ba tuổi đã chết từ hơn năm mươi năm qua. Chỉ có Kim và bà mới hiểu được mật hiệu nầy hoặc người do Kim gởi đến. Đã nhiều lần Kim định đem mẹ đi khỏi nhưng không tránh khỏi bị việt cộng chận lại. Nhìn chung quanh không thấy ai cũng như không thấy bóng dáng của mắt theo dỏi. Bà Hai Hương lẹ tay nắm cô gái vào nhà.
    - Con Kim khoẻ không cô.
    - Dạ... cháu là Oanh, là bạn làm chung với Kim. Kim nhờ cháu đến lo cho bác. Hôm nay ông xếp của Kim cho người đến đón bác đi. Bác sữa sọan lẹ lên, chiều mặt trời vừa lặn sẽ đến đón bác.
    - Làm sao đi? Chiều không có xe đò đi qua. Bác lo quá, đi xe đò là bị tụi nó chận liền. Bác với con Kim đi mấy lần mà không đựơc phải trở về chịu trận. Tụi nó chỉ có hai thằng có súng.
    - Không sao đâu. Mọi chuyện đã sắp xếp cho bác an tâm. Tụi con đã sẵn sàng. Hai thằng đó thường tới hướng nào vậy bác?
    - Tụi nó thường đi phía sau vườn tới. Khi đón xe nó thường treo một miếng vải đỏ  trên cây trúc tại khúc quẹo. Tụi xe đò thấy dấu hiệu đó là ngừng xe ngay không cần tụi nó ra đón.
    - Như vậy dân ở đây ai cũng biết dấu hiệu đó. Có ai đi báo cho chính quyền quốc gia không?
    - Đâu có ai dám. Đi báo mà nó biết được thì khó sống, nó tàn sát cả nhà, chỉ có nước dọn đi nơi khác ở. Nhà cửa ở đây thì đi đâu mà sống? Mình đi báo rồi không ai bảo vệ, thật mới khổ.
    - Bác có cần đem gì theo không, mình sẵn sàng đi nghe bác.
    - Ừ, bác không cần đem theo gì cho nặng, chỉ có mấy bộ đồ mặc là đủ rồi. Mọi chuyện tính sau.
    Bác Hai yên lặng trong nhà hồi hộp chờ đợi mặt trời lặn. Oanh dặn dò bác Hai Hương rồi đón xe ra về. Thời gian im lìm trôi qua, sự im lặng đáng sợ cho người chờ đợi như bà Hai Hương. Tay bà lạnh đi dù thời tiết đang xuân sắp sang hè, cái nóng oi bức của khí hậu nhiệt đới cũng không làm giảm cơn lạnh đợi chờ trong lòng của bà. Bao nhiêu năm bà mong đợi giây phút nầy. Dù biết nó sẽ mang đến nguy hiểm nhưng bà cũng muốn ra đi , bỏ lại vườn tược, ruộng nương, nếp sống thanh tịnh trong làng xa, nhưng bà muốn lựa chọn mà bà cho là dù chỉ vài năm ngắn trước khi theo ông bà, bà muốn cho Kim không bị vướng vào vòng vì bà mà Kim phải làm điều phản lại quốc gia. Mặt trời lặn, màn đêm xuống, bóng đen của đêm ba mươi thật tối, nếu không có ánh đèn dầu đốt lên, có lẻ không thể nhìn bàn tay trước mặt. Tiếng chân xột xạt bước trên lá, như quen thuộc bao ngày của hai tên du kích đến kiểm soát điểm danh bà Hai vào mổi tối.  Rồi bổng dưng tiếng chân im lìm, bà lắng tay nghe nhưng không nghe được tiếng nào khác nửa. Tiếng gỏ cửa nhẹ, giọng cô Oanh phía ngoài vọng vào.
    - Bà Hai ơi, êm rồi, bà mau mau ra khỏi nhà  lên xe.
    Bà Hai bước ra, Oanh đở bà lên xe du lịch màu đen trong bóng đêm.  Trên xe có ba người ngồi súng ống chỉa hai bên với tư thế sẵn sàng. Chiếc xe rồ máy chạy vút nhanh về phía trước...
--- 0 ---
     Kim bước ra khỏi phòng tạm giam, thấy bà hai, Kim ôm chầm mẹ. Bà Hai cũng ôm Kim...bà khóc thành tiếng, nước mắt đoàn viên rơi rơi chạy dài trên má già nua. Bà lấy khăn choàng trên vai chậm nước mắt cho mình và cho con gái. Kim gục đầu vào lòng mẹ khóc thổn thức như trẻ lên ba.
    - Mẹ...
    Kim ôm mẹ nghẹn ngào không nói được thêm lời nào. Bà Hai Hương nức nở.
    - Con... mẹ tưởng không bao giờ nghĩ là mẹ con mình gặp ở đây. Con bị ép buộc làm chuyện phản bội vì mẹ...
    Bà Hương khóc và quay lại Thiếu Tá Tài.
    - Mấy ông nhốt tù tui đi, con Kim không có tội, vì tui nên bị tụi việt cộng ép buộc làm chuyện phản bội nầy. Tui chịu tội thế cho con gái tui. Mọi tội lổi là do tụi ác ôn việt cộng mà ra. Không có tui thì con tui không có làm chuyện nầy.
    Thiếu Tá Tài ra dấu, mọi người ra ngoài để hai mẹ con tâm sự...
    - Bây giờ bà tạm thời ở chổ khác, không được về chổ của cô Kim. Còn cô Kim trở vô phòng tạm giam đợi thượng cấp quyết định.
--- o ---
    Phúc ghé vào Cảnh Sát Công Lộ Đô Thành, Thu nhanh nhẹn bước xuống thì anh Năm từ trong phòng tạm giữ xe tang vật dẩn chiếc Vepas trắng đi ra. Thu mừng gặp lại xe, cám ơn anh Năm và lên xe chạy ra ngoài. Phúc chạy xe đi theo Thu đến trường Đại Học Vạn Hạnh để gặp anh em trong ban Đại Diện báo tin mừng đã đem được xe về không bị rắc rối.
Chính trưởng ban Đại Diện mừng cho Thu.
    - Thu hay quá, có Phúc giúp nên lãnh xe về được mà không bị mất mát, xe không bị làm thịt. Khỏi làm phiền đến Thầy viện trưởng, và anh em khỏi phải ra tay biểu tình ồn ào.
    - Cám ơn anh Chính lo cho em, cũng nhờ anh Phúc nên em mới mau có xe về. Nếu không thì bị khó khăn.
    Quay sang Phúc.
    -  Cám ơn anh. À anh có dịp nọi chyện với Thầy chưa?
    - Thầy là ai vậy?
    - Thầy Thích Minh Châu viện trưởng đó. Thầy cũng là trụ trì chùa Ấn Quang nữa đó.
    -  Anh là vô danh thì làm sao có dịp gặp thầy được?
    - Thì anh là bạn của Thu, thì anh cũng là bạn của các anh trong ban Đại Diện. Thầy thường gặp anh em trong ban Đại Diện để bàn bạc chuyện trong trường và nói về tương lai và hướng đi của đất nước, của anh em sinh viên sau nầy. Gặp thầy một lần anh sẽ mến thầy, và hiểu rõ hơn con đường tương lai mình sẽ đi.
    - Anh ngại...mình không có dịp học hỏi nhiều như vậy.
    Thu an ủi.
    - Có em thì anh khỏi lo, anh sẽ được vào đoàn sinh viên đô thành, miễn anh tích cực hành động sát bên em.
Phúc nói giọng ổm ờ.
    - Sát bên em thì anh sẵn sàng...
    - Anh nầy...
    Thu đánh nhẹ vào vai Phúc.
    - Em nói là cùng làm cùng với em, chứ sát bên em là... anh nghĩ lệch lạc rồi đó.
Phúc cười âu yếm nhìn Thu.
    - Ừ... làm gì cũng được, sát bên nhau là sát bên nhau thì đủ ấm, khỏi phải uống nước đá lạnh giữa trời mưa là được rồi.
    Tất cả vào quỳ xuống trước bàn thờ phật, sau mấy lần lễ lạy phật, thầy Thích Minh Châu với âm thanh trầm ấm:
     “ Đất nước Việt Nam bị xâm chiếm công khai, quyền tự do của nhân dân mình biết bao giờ được trả lại nếu mình làm người thanh niên trí thức của thế hệ không đứng lên dành lại từ tay của bọn tôi tớ tay sai Mỹ, nguỵ quyền Thiệu, thì mình không xứng đáng là dân Việt. Tiền nhân đã đổ bao nhiêu máu đào đem cho mình một giải sơn hà quý báo, thì mình đành lòng nào đem giao lại cho bọn tay sai không hổ thẹn với lương tâm sao? Đừng thấy một chút lợi lộc mưa mốc bọn tay sai đem ra nhử làm mồi mà mình ngu muội nhận rồi cho là được tự do. Dân việt yêu chuộng hoà bình, chúng bắt dân mình vào quân đội của chúng để cầm súng giết lại anh em ruột thịt miền bắc. Tất cả nước tự do trên thế giới, quân đội thành lập do lòng tự nguyện, còn miền nam dân, học sinh là tài nguyên, là nhân trí lại bị bắt buộc đi vào quân đội như đi vào lò sát sanh để rồi chết cho chúng, làm bền vững chế độ cho tay sai. Là những người thanh niên trí thức, ta không thể nào ngu muội nghe lời của bọn chuyên mua bán máu xương đồng bào nhân dân mình. Đứng dậy lên thay mặt cho nhân dân, chúng ta hành động, chúng ta đợi thời cơ. Không lâu thời cơ sẽ chín mùi. Chúng ta phải hành động làm suy yếu thế lực của chúng, gậm mòn mỗi ngày, chồng chất hận thù mỗi ngày sẽ có ngày...
    Thầy Viện trưởng ngưng giây lát, nhìn vào đám học trò với nét mặt say sưa hận thù hiện lên,  với ánh mắt thỏa mãn, thầy nói tiếp.
    …Hởi các thanh niên trí thức của nhân dân, của dân tộc việt nam anh hùng. Các anh là tương lai của dân tộc, cùng nhau đoàn kết, phá hoại nền tản của bọn xâm lược, phá hoại xã hội ô nhục của chúng để nhân dân chúng ta mau chống lật đổ chế độ thối nát hiện tại, chúng ta sẽ xây dựng một xã hội hoàn mỹ với một chủ nghĩa xã hội tiến bộ và văn minh hòa bình nhất nhân loại. Vậy chúng ta cùng đưa tay lên thề một lòng trung thành, cùng nhau đập tan lủ tay sai. Đập tan bọn tay sai phản quốc.”
    Chính đưa tay lên cao và la lớn.
    - Đã đảo bọn tay sai Mỹ, Thiệu.
    Chính liên tục la lên.
    - Đã đảo, đã đảo.
    Tất cả trong phòng đồng loạt nắm chắc tay đưa lên và theo.
    - Đã đảo. Đã đảo.
    Anh Sáu Quân trong ban đại diện chạy vào kề tai nói nhỏ với thầy Viện Trưởng. Thầy quay lại đưa tay lên đánh nhịp, không khí trong phòng dịu lại và đồng hát.
    - Việt nam, việt nam nghe từ vào đời,... Việt nam hai câu nói trên vành môi...
Phúc ngạc nhiên hỏi nhỏ Thu.
    - Sao... thầy viện trưởng không nói tiếp?
    - Có tụi công an chìm vô trường nên thầy đổi đề tài để khỏi phải bị tụi nầy làm khó dễ. Bên ngoài có người của mình canh chừng báo động, nên tụi công an chìm không làm gì được. Anh chờ cho đến hết giờ, bọn công an chìm đi, em sẽ giới thiệu để anh được gia nhập Đoàn Thanh Niên Xung Phong Thành Phố của Đại Học Vạn Hạnh.
    - Làm sao anh vô được?    
    - Anh đừng lo, lấy uy tín của em thì anh sẽ vô được. Anh đã giúp em, thì em sẽ giúp lại anh. Anh sẽ được thầy giúp anh ở lại học không lo gì phải bị vô Thủ Đức. Đây cũng là mối làm ăn kiếm tiền quỹ cho nhóm đoàn công tác.
    - Làm sao kiếm được nhiều tiền vậy?
    - Bọn tàu chợ lớn nhờ mình, thì nó có nhiều tiền cung cấp cho mình. Ngoài việc trả tiền cúng dường còn có tiền đền ơn, chúng nó tặng vào qủy rất lớn. Bọn nó nhờ vào mình, mình nhờ vào tụi nó như vậy là bình đẳng.
    - Nó nhờ mình làm gì?
    - Thì nó nhờ mình làm căn cước nhỏ tuổi, nhờ mình làm hoản dịch gia cảnh, hoản dịch tôn giáo. Miễn làm sao con nó không đi lính chết là được. Anh có biết tụi nó trốn tránh trách nhiệm lắm, ai làm, ai đổ máu xương, ai có trách nhiệm đấu tranh thì mặc kệ, chúng nó chỉ muốn sống bên lề xã hội, muốn làm tiền, muốn đầu cơ, lũng đoạn thị trường, chúng làm ra tiền trên sự đau khổ của nhân dân, đồng tiền đó thật sự không phải là của nó nên nó không tiếc, bao nhiêu tiền nó cũng trả. Anh Chính là đầu mối làm ra tiền. Thầy là người có âm binh làm cho.
    - Âm binh? Quyền phép?
    - Là bọn có quyền trong bộ máy ngụy quyền làm tiền âm thầm cho thầy nên thầy gọi tụi nó là âm binh. Còn tụi nó muốn bôi mặt với nhau nhờ mình quậy biểu tình thì anh em trong ban đại diện đi hô hào một hai ngày là xong. Cái trò tụi nó nhờ mình quậy dùm là chuyện thường.
    - Ai muốn làm vậy?
    - Thì Kỳ quậy Thiệu. Mấy đứa vô giáo dục trong bọn quốc hội vô liêm sĩ của bọn nó quậy nhau cho nát cái xã hội tham lam của nó. Mình làm để dọn đường cho thế hệ trí thức tương lai của mình sớm thay thế bọn nó. Anh thấy việc làm mình rất có ý nghĩa cho tương lai cho dân tộc việt nam. Chúng ta dùng trí và dũng chống lại tụi nó, dù không có vũ khí, nhưng nhân dân là vũ khí. Nhân dân và ý chí kiên quyết dù tay không chúng ta sẽ thắng. Thế giới sẽ cúi đầu bái phục dân tộc việt nam anh hùng, tay không sẽ đánh đuổi được bọn Mỹ và tay sai Thiệu. Thầy Thích Minh Châu sẽ là chỉ đạo của Đoàn Thanh Niên Thành Phố, sẽ chiếm lại đất nước và thành phố thân yêu trong một ngày gần đây.
    - Em tin tưởng như vậy?
    - Chắc chắn là như vậy, thầy viện trưởng nói không bao giờ sai. Bọn chúng sẽ bị tiêu diệt, tự tiêu diệt trước lòng căm hận cũa nhân dân.
--- o ---
    Thu và Phúc cùng đi dọc theo bờ sông Sàigòn, gió buổi chiều dưới sông đưa lên làm dịu bớt cái nóng hừng hực nung thành phố đông người chen chút nhộn nhịp. Nhà hàng nổi trên sông lấp lánh ánh đèn màu phản chiếu sớm trên sông trước khi mặt trời che dấu nắng vàng đỏ phía chân trời. Thu cầm tay Phúc với tương lai trước mặt, hai đứa cùng học đại học, khi ra trường sẽ là những người trí thức trong xã hội của quốc gia phát triển đang cần những khối kiến thức để giúp ích cho xã hội. Phúc nhìn Thu, hai đứa cùng trẻ, cùng nghỉ về tương lai xa của đất, nhưng rồi phải làm sao? Phúc đang tìm hiểu con đường trước mặt của mình và Thu. Hai đứa cùng chung lối, cùng chung chuyến tuyến? Hay là hai kẻ đối nghịch nhau vì quan niệm ý thức hệ khác nhau? Có dịp Phúc sẽ nói với Thu những gì mình nghĩ. Bây giờ nhiệm vụ trên vai của Phúc, tình yêu đi đến trong một hoàn cảnh hết sức ngang trái. Thu đang hăng say trong ý nghĩ, vì những buổi họp nói chuyện của Thích Minh Châu làm cho Thu như người nghiện thuốc phiện. Thu mơ màng, Thu quên hết ngoài kia sự thật khác hẵn trong mơ, bao nhiêu thanh niên những trai trẻ bảo vệ cho miền nam tự do hy sinh máu đào thì Thu cho là những hy sinh nầy chỉ là giúp cho bọn tay sai. Bọn cộng sãn và bọn đại học Vạn Hạnh đang phá hoại nền hoà bình của quân dân miền nam thì Thu cho là Xã Hội miền Nam là một xã hội phân hoại cần phá hũy. Những buổi nói chuyện đầu độc của Thích Minh Châu làm những người có tâm hồn yêu mến thương quê hương biến thành những con ác qủy theo mệnh lệnh ma vương đội lốt aí quốc...
    Ầm... Ầm... tiếng nổ thật lớn làm rung chuyển sự yên tỉnh của buổi chiều mùa thu. Tiếng pháo bên kia bờ sông Thủ Thiêm dội vào thành phố. Quán sữa đậu nành với hai cha con bán hàng đêm kiếm sống cho gia đình bên cạnh công viên bị nổ tan nát. Nồi sữa đậu nành thơm nóng mới đó đã bị pháo nổ tung, người cha đang pha sữa bán phút chốc gục ngã chết bên cạnh nồi sữa còn bốc khói nghi nghút. Mùi sữa thơm tho pha lẫn với mùi máu người tanh tưởi văng chung quanh với mùi thịt người cháy khét. Một tiếng nổ khát chát chúa văng ngã cột đèn cũa quầy sinh tố cách đó không xa nơi Phúc và Thu đang nằm trốn pháo. Xe cảnh sát và xe cứu thương chạy đến để giúp nạn nhân dù pháo của cộng quân bên kia bờ sông vẫn chưa dứt tiếng. Phúc nằm trên người dùng thân mình che chở cho Thu. Thu run rẩy nằm yên lặng, chợt thấy ươn ướt trên mặt, nhìn lên thấy giòng máu trên vai Phúc chảy nhanh xuống người mình.
    - Anh Phúc, anh bị thương rồi. Mau đến xe cứu thương nhờ cứu băng bó.
    - Em nằm yên, pháo kích còn, đợi cho yên rồi hãy đến nhờ chăm sóc vết thương. Em coi chừng bị trúng đạn pháo.
    - Em không sao.
    Thu la lớn.
    - Bớ người ta Cứu... cứu, bạn tôi bị trúng đạn.
    Anh binh sĩ y tá chạy nhanh đến không kể tiếng pháo kích nổ gần bên, anh lau vết thương cho Phúc và băng bó cầm máu.
    - Anh, chị đừng chạy, việt cộng còn pháo. Ở yên một chổ, hết pháo chúng tôi sẽ đem xe đến đưa anh chị vào bịnh viện.
    Phúc chưa kịp nói cám ơn thì anh y tá quân y đã đi chạy cứu người bị thương khác. Chung quanh Thu, pháo của việt cộng liên tục nổ phá sập mấy căn phố tại ven sông, tiệm ăn, quán bán thực phẫm, dân chúng bị thương và chết nằm rải rác thật nhiều trên lề đường. Không có một người lính hay một người Mỹ nào bị thương hay chết trong trận pháo kích buổi chiều. Xe cứu thương và y tá đến cứu nạn nhân bị thương trong cuộc tấn công thường dân trong chợ, không có một nơi nào là cơ quan quân sự của quân đội miền nam. Thu đi theo Phúc trên xe cứu thương  được chở về bịnh viện tiếp tục săn sóc.
    - Anh Phúc ráng lên, em ở bên anh, thức dậy đừng ngủ mê, Em... yêu anh...
    Phúc thiều thào, nắm chặt tay Thu.
    - Cám ơn em... Anh mệt quá...Anh yêu em...
    Thu nhận thấy, việt cộng đã nổ pháo giết dân mình không có một bóng quân thù, không có thiệt hại một ngươì nào đáng bị giết và lên án như thầy Thích Minh Châu nói. Việt cộng yêu nước hay phá nước? Cứu dân hay giết dân? Không thấy một bóng quân thù trong trận tấn công. Tại sao? Buổi chiều về trường Đại Học Vạn Hạnh, Thu nghe ra dô lén phát thanh từ Hà Nội, tiếng nói vang vang báo tin quân đội nhân dân miền nam đã chiến thắng trong trận đại pháo của buổi chiều bên sông Sàigòn.  Phát ngôn viên loan tin đã tiêu diệt được hàng trăm tên đế quốc Mỹ và tay sai, quân ta chiếm được thành phố và bắt sống được mấy chiếc tăng làm qùa dâng lên bác. Quân đội nhân dân anh hùng chỉ một trung đội với một khẩu pháo, mỗi viên là tiêu diệt một xe tang của ngụy quyền. Quân hèn nhát miền nam đã bỏ chạy khi gặp khí thế hùng dũng của quân đội nhân dân anh hùng của ta...
    - Anh Phúc, em đến thăm anh.
    Phúc mở mắt nhìn Thu nét đau còn trên mặt nhưng mừng rỡ.
    -  Anh đợi em cả một ngày, mong gặp em coi em có sao không?
    -  Cám ơn anh che chở cho em, không có anh thì người nằm trên giường nầy là em chứ không phải là anh.
    -Anh làm và che chở cho em là việc của anh. Chỉ mong em còn nguyên vẹn thì anh ra sao anh cũng bằng lòng.
    - Em không đồng ý với anh. Em là người bằng xương thịt, anh cũng là người bằng xương thịt, thân thể anh cũng qúy như thân thể em. Em còn nguyên vẹn đành lòng để anh bị thương mất mát hay sao?
    - Anh yêu em...
    -Thì em cũng yêu anh vậy. Em còn yêu anh nhiều hơn anh đã yêu em.
Phúc thở dài không nói, nhìn nơi xa xa.
    - Phải đừng có chiến tranh, phải không có cộng sản thì đôi mình vui cùng niềm vui của mọi người.
Thu nhìn Phúc ngạc nhiên.
    -  Anh nói gì vậy? Anh có tâm sự riêng hả? Có gì chia xẽ với em không?
    -Phải chi nước mình đừng có phân chia đôi bờ, ước gì nước mình không có cộng sản...em thấy không? Pháo đạn chỉ giết dân mình, pháo đạn tấn công vào xương thịt anh em... Chỉ thiệt hại dân nghèo kiếm sống bên lề đường. Không có chạm tới một người lính của miền Nam...
    - Em biết rồi, em thấy rồi, có lẽ bắn lầm...
    - Nhưng em không thấy lầm. Phải không?
    Thu rưng rưng nước mắt gật đầu không nói…..
--- 0 ---
    Kế hoạch hành quân của của BTL cảnh sảt được bắt đầu khai triển. Chung quanh Đại Học Vạn Hạnh được những nút chận của toán cảnh sát E. Đặc biệt Đô Thành phối hợp với toán G. Đặc biệt địa phương định vào bắt tên Chính trưởng ban Đại Diện cũng là tên kinh tài cũa toán việt cộng công tác thành với bí số ĐT36. Ba ngày canh chừng không thấy tên Chính xuất hiện, đại uý Hiền trưởng G đặc biệt nhận được tin Chính sẽ trốn ra khỏi khu vực của trường đại học trong đêm tối. Hai xe Harleys của cảnh sát công lộ đô thành túc trực chờ tại hai ngã tư đường Trương minh Giảng. Bốn xe mô tô một ngàn phân khối do tám nhân viên đặc biệt trong khối phản gián đã sẵn sàng chiến đấu. Mười hai giờ khi còi giới nghiêm vừa hụ lên, hai chiếc Jeep vỏ trang đại liên mang bảng số không quân từ Bộ Tư Lịnh Không Quân Tân Sơn Nhất chạy nhanh vào sân trường Đại Học Vạn Hạnh. Khi xe vừa chạy ra khỏi cổng trường, hai xe Harleys màu cảnh sát hụ còi báo động chận ngang chiếc Jeep của không quân.
    - Chúng tôi có lịnh của Tướng Tư Lịnh đưa yếu nhân lên phi cơ.
    - Tôi là Đại Úy Hiền, trưởng toán điều hành an ninh nơi đây, có lịnh kiểm soát người ra vào của Đại Học Vạn Hạnh.
    -Tôi có lịnh của quân đội thi hành gấp.
    -  Chúng tôi là lịnh bảo vệ an ninh nơi nầy, tất cả các anh phải trình giấy tờ trước khi rời khỏi.
    Đại Úy Hiền ra lịnh:
    - Anh em lục xoát, không có lịnh của tôi,  không ai có thể rời nơi đây.
    Đại Úy Minh trưởng toán không quân nói lớn:
    - Tôi có lịnh của Tư Lịnh Không Quân.
    Đại Úy Hiền trả lời:
    - Đây không phải là không quân, nơi đây không phải là quân đội. Trong thành phố là nhiệm vụ an ninh của lực lượng cảnh sát. Anh em phải để chúng tôi thi hành nhiệm vụ. Chúng ta không nên để sự hiểu lầm đáng tiếc xảy ra.
    Đại Úy Minh đuối lý, không thể thóat được vòng vây đông người của cảnh sát vây phũ. Minh ra lịnh tất cả người xuống xe cho nhóm của Đại Uý Hiền thi hành nhiệm vụ. Toán nhân viên G và F đặc biệt áp giải những người không phải là quân đội lên xe của cảnh sát chạy trờ tới. Hai xe vỏ trang của không quân chạy đi không mang được người nào từ trong Đại Học Vạn Hạnh rời khỏi mạng lưới của F đặc biệt Đô Thành….
    … Lương nghe tiếng gõ cửa và tiếng bấm chuông reo hai ngắn một dài ám hiệu nhận diện cửa trước nhà của Kim. Lương khoát tay cho mọi người trong nhà im lặng tư thế sẵn sàng, núp hai bên cửa trước và bên trong cửa phòng. Thiên Em gái của Kim bình tỉnh bước ra mở cửa và hỏi mật khẫu.
    - Ông tìm cô tám Thương?
    -  Không, có lẻ lộn nhà, tôi tìm cô hai Tý.
    - À... hai ông không có lộn nhà, đúng là nhà nầy.
    Vừa nói Thiên mở cửa ra bước nhanh lui về phía sau, hai thanh niên bước vào nhà gặp ngay bốn họng súng ngắn chỉa vào sẵn sàng nhả đạn. Tiếng nói lớn của Lương, ra hiệu bốn nhân viên bên ngoài và hai nhân viên phía sau ghìm súng xuất hiện. Hai tên nầy thấy không thể chống cự nên nghe lịnh đưa tay lên đầu hàng.
    - Đưa tay lên, quay mặt vô vách.
    Nhân viên của G đặc biệt bước tới còng tay và lục xoát lưng của thanh niên aó trắng lấy được khấu súng nhỏ và băng đạn. Thanh niên áo rằn xanh lấy được một dao ngắn và trái lựu đạn. Xe falcon màu đen chạy đến, cả hai bị bịt mắt, còng tay lại đưa lên xe đi đến cơ quan D.6 thẩm vấn.
    Lương vừa bước vô phòng làm việc , thư ký của thiếu tá Tài  đến gặp.
    -  Chào thiếu Úy.
    - Chào cô Thuỳ Nhiên.
    - Sáng gặp cô là tôi thấy tỉnh ngủ và cảm thấy yêu ngay.
    - Anh đừng có nói vòng quanh. Không ai tin mấy ông thiếu Úy trẻ mới ra trường. Bao nhiêu cô đã rơi nước mắt vì mấy ông rồi.
    Lương đi vòng quanh Thùy Nhiên ngắm nghía rồi chắc lưởi.
    - Chà... chà...Hôm nay cô định đi ra ngoài hẹn hò sao mà diện đẹp thế.  Cô diện đẹp quá làm trái tim tôi đập nhanh không vâng lời tui và không đập đúng nhịp ngày xưa.
    -  Chà... Anh chọc em hoài... Thôi không nói nữa, Thiếu Tá có lịnh mời anh qua phòng có lịnh mới cần bàn.
    -  Sớm vậy, chưa có cà phê cà pháo gì hết.
    -  Anh đi nhanh lên, không thì em bị trách...
    - Vâng lịnh cô.
    Lương đứng nghiêm chào Thùy Nhiên theo kiễu nhà binh rồi bước nhanh ra ngoài. Thiếu Tá Tài dặn dò Lương đưa sự vụ lịnh công tác.
    - Anh cần đi ngay lập tức, xe đã sẵn sàng. Hai nhân viên của đặc biệt đang chờ anh lên đường. Đêm nay là phải kéo lưới ngay. Con cá nầy là nguồn gốc của những gai gốc cần phải bẻ gảy và nhổ đi sớm càng tốt.
    -  Dạ Thiếu Tá, tuân lịnh.
    Chiếc xe du lịch mang ẩn số đi nhanh về hướng Bà Rịa Long Thành, Lương hỏi hai sĩ quan đặc biệt công tác tháp tùng.
    - Thiếu Úy Chiến có hồ sơ của G Bà Rịa báo cáo tình hình của địa phương không?
    - Dạ có thiếu Úy.
    - Mình có cần lực lượng yểm trợ của cảnh sát dã chiến không?
    -  Có hai trung đội võ trang sẵn sàng đi đêm với mình. Bộ chỉ Huy quận Bà Rịa có pháo binh sẵn sàng khi cần.
    - Hy vọng không ồn ào tới pháo binh.
    - Còn tại trung tâm Huấn luyện Rạch Dừa đã hốt ổ chưa?
    - Đêm nay là đêm sẽ hốt ổ một lần với lò mấm ruốc Bà Rịa.
    - Anh em có gì thắc mắc cho chuyến công tác đêm nay không?
Trạm kiểm soát trước khi vào tỉnh lỵ Vũng Tàu được tăng cường thêm nhân viên của F đặc biệt và biệt đội cảnh sát dã chiến của tỉnh lỵ cũng góp phần vào cuộc thu hẹp vòng đai của chiến dịch MRVT. Trung Sĩ Thành, trưởng toán kiểm soát trạm hỏi.
    - Anh lơ, ai là chủ của giỏ nầy?
    -  Dạ... thầy, là giỏ bánh tráng của bà cụ mặc aó màu nâu.
     - Anh đem vào trạm cho tôi kiểm soát và mời bà cụ theo tôi muốn hỏi vài câu.
    - Dạ...
    Thiếu Úy Sang hỏi bà cụ.
    -  Bà tên gì? Giỏ nầy là của bà? Bà đem giỏ nầy vô Vủng Tàu làm gì?
    - Dạ... tên Lê thị Gấm, giỏ nầy của tui, Tui đem giỏ nầy vô Vũng Tàu cho cháu tui.
    - Cháu bà ở đâu?
Bà Gấm có vẻ run sợ lấp bấp, ngập ngừng.
    -  Dạ... dạ...cháu tui ở tại chợ.
    - Cháu bà làm nghề gì?
Bà Gấm mặt thay đổi sắc mặt.
    - Dạ... không biết.
    -Bà đem cái gì cho cháu bà vậy?
    - Dạ... bánh tráng nhúng.
    - Nhà bà làm bánh tráng nhúng?
    - Dạ... không.
    - Bà mua đem cho cháu?
    - Dạ ... không...
    - Vậy, bánh tráng từ đâu có?
    - Đứa cháu làm, nó kêu tui đem cho.
    - Cháu bà con trai hay gái? Bao nhiêu tuổi?
    - Dạ con trai, nó chừng hai mươi bốn. Tui cũng không nhớ tuổi của nó.
    - Cháu ruột mà bà không nhớ tuổi? Nó làm gì mà ở nhà? Có đi học hành gì không?
Bà Gấm mặt xanh  giọng thấp lại
    - Dạ...dạ... không phải... là cháu ruột. Cháu cùng xóm. Nó không có đi học gì hết, ở nhà làm mướn, làm rẩy... không hà.
    - Nhà bà ở đâu?
    -  Dạ... ở Long Điền.
Trung Sĩ Thành thấy lời cũa bà Gấm khác bình thường nên trình Thiếu Uý Sang trưởng trạm.
    - Trình Thiếu Úy, theo lờ khai của bà cụ thì thấy có vẻ không thật, có dấu diếm điều gì. Long Điền là xã xôi đậu. Cháu trai hai mươi bốn tuổi không đi học, không đi lính mà chỉ làm rẩy, làm mướn thì có điểm nghi ngờ. Trong xã nầy không có lò bánh tráng, phần đông dân xã nầy làm nghề biển hoặc mấm ruốc.
    -  Mình mở giỏ bánh ra xem coi có gì lạ không? Có nghi vấn tại sao lại đem bánh tráng vô chợ Vũng Tàu, làm rẫy không gởi cho cái gì qúy như nhãn, bưởi, trái cây ngon? Mà gởi cho bánh tráng nhúng?
    - Thử mở giỏ  bánh tráng nhúng coi có gì lạ không?
    - Mỗi xấp mười cái bánh tráng lại có một tờ giấy trắng học trò lót ngăn ra.
    - Bà Cụ, bà cho biết tại sao lấy giấy trắng học trò lót? Sao không như bình thường ở quê dùng lá chuối để lót ?
    Bà Gấm không trả lời được, im lặng không nói lời nào.
    Trung Sĩ Thành đem giấy trắng trong xấp bánh tráng nhúng vào nước, một loạt chữ hiện ra...
    -  Thiếu Uý coi nè, có chữ và mật tin trên giấy hiện ra, và  khi đem hơ lửa, chữ hiện ra rõ ràng.
    Thiếu Úy sang giải thích.
    - Đó là loại mực vô hình làm bằng nước tỏi xay trong những lớp dạy về gián điệp. Khi còn ướt, chữ được viết lên giấy khi mực khô thì  không còn thấy chữ trên giấy trắng. Với trình độ của bà cụ quê thì không thể nào làm những công việc nầy.
    Thiếu Úy Sang ra lịnh cho trung sĩ Thành.
    - Dẫn bà cụ vào, đem về tỉnh trình cho F đặc biệt khai khác lấy thêm tin lập tức. Cho xe đò đi, tránh cho hành khách nghi ngờ bàn tán.
    Cuộc hành quân chia làm hai toán, toán một vào trung tâm huấn luyện cảnh sát quốc gia Rạch Dừa do thiếu tá Hân chỉ huy trưởng trung tâm chỉ huy vây bắt trung sĩ Huy, Tài Xế Hiếu và Thiên Hương tiệm bán Mấm ruốc tại chợ Vũng Tàu.
    Để tạo bất ngờ, CSQG tỉnh Vũng Tàu cho nhân viên F đặc biết ban ngày giả vào mua mấm ruốc.
    -  Chào cô Thiên Hương...
    - Dạ... Chào cô, cô mua mấm ruốc?
    - Tôi ở Sài Gòn, xuất nhập cảng khô mấm sang Đài Loan, nghe cô có mấm ruốc ngon nổi tiếng ở đây. Tôi muốn mua số lượng lớn.
    -  Cô mua chừng bao nhiêu ký.
    -  Trong tiệm cô hiện có bao nhiêu?
    -   Dạ... có chừng một tấn, phần lớn chứa ở kho phía sau nhà.
    -   Cô có thể cho tôi coi được không?
    -   Được, cô theo tôi.
    -  Cô có thể cho hai người làm của tôi đi theo coi được không?
    -  Dạ được.
    -  Để tôi ra xe kêu hai người đó vô.
    Hai nhân viên đặc biệt giả dạng được gọi vào theo người làm của Thiên Hương. Đi ra phía sau nhà, nhân viên F đặc biệt khám phá ra dây điện thoại và mạng lưới bắt sóng cho máy truyền tin.  Loan trưởng tóan lục soát thình lình rút súng dấu sau lưng chỉa về Thiên Hương ra lịnh.
    -  Thiên Hương đưa tay lên đầu hàng ngay.
    Thiên Hương chưa kịp phản ứng, Loan quay qua Phú nhân viên phụ tá ra lịnh.
    -  Anh Phú bắt còng tên nữ cán bộ cộng sản Thiên Hương ngay.
    Thiên Hương trợn mắt trả lời.
    - Tôi có làm tội gì cô bắt tôi?
    Loan nói nhanh:
    - Cô là cán bộ cộng sản, Cô làm phản gián cho việt cộng. Tôi có lịnh bắt tất cả người tại đây về điều tra. Anh Đông bắt hết người làm tại đây.
    Loan la lớn ra lịnh.
    - Tất cả anh em vô lục soát tìm hệ thống truyền tin của việt cộng trong phòng nầy.
    Toán nhân viên F đặc biệt và toán nhân viên sắc phục áp giải bốn người tại tiệm mấm ruốc lên xe. Loan và nhân viên còn lại lục soát căn phòng của Thiên Hương , bên trong phòng phía dưới giường ngủ có đường xuống hầm, bên trong hầm dưới ánh đèn điện nhỏ nhân viên F đặc biệt tìm thấy máy truyền tin và mật lịnh truyền tin. Toán nhân viên đặc biệt khám phá hồ sơ ghi nhận những tin nghe được, từ tín hiệu của đài truyền tin từ Vũng Tàu cũng được toán gián điệp của Thiên Hương nghe lén và truyền đi những tín hiệu mật cho đài tiếp vận việt cộng vùng Bà Rịa.
    Thiếu Tá Hoan và thiếu uý Lương cùng trung đội dã chiến đột nhập đêm tại lò mấm ruốc của cô Thiên Hương cách tỉnh lỵ Vũng Tàu ba mươi cây số. Thiếu Tá Hoan gọi về báo tình hình cho Trung Tá giám đốc.
    - Trình trung tá, trưa F Vũng Tàu khám phá ổ truyền tin tại chợ Vũng Tàu.
    - Anh em làm tốt lắm. Phải tóm gọn nhanh để cho tụi nó không kịp trốn thoát.
    - Tụi em đang gần tới mục tiêu.
    - Mấy em cẩn thận, chúc mấy em thành công.
    - Cám ơn Trung Tá.
    - Chúc may mắn.
    Đêm gió Vũng Tàu lành lạnh, Lương ngồi trước với tài xế xe. Nghe tiếng pháo từ Vũng Tàu bắn lạc hướng việt cộng nổ chung quanh mục tiêu. Lương thấy hồi hộp, lần đầu tiên đi trực tiếp hành quân xâm nhập chiếm mục tiêu như những lính tác chiến chuyên nghiệp. Thiếu Tá Hoan gọi Lương.
    - Hiền Lương...Hiền Lương đây Minh Hoàng nghe rõ trả lời.
Lương trả lời.
    - Hiền Lương nhận rõ năm trên năm.
    - Anh cho mấy em sẵn sàng đi gặp thằng MT. Sau khi gió VT một ngưng thổi . Ám ngữ MT là Mục Tiêu, gió VT là pháo. Sau khi pháo từ Vũng Tàu ngừng một phút.
    -  Sẵn sàng Minh Hòang
    Lương trong lòng hồi hộp im lặng ngồi cạnh tài xế, mở mắt to nhìn trong bóng tối phía trước, tay ôm súng với tư thế sẵn sàng. Dù cố trấn an nhưng lòng ngực đánh mạnh, hai mạch máu bên trán Lương có thể cảm nhận nhịp độ chạy mạnh thêm. Xe dừng lại bên đường, tắt máy và tắt đèn. Tiếng pháo 105 đã rời rạt thưa dần, trung đội Cảnh Sát Dã Chiến đã nhanh nhẹn theo đội hình bước nhanh đến mục tiêu. Tiếng pháo 105 vừa vứt, tất cả đi nhanh như chạy trong im lặng tiến vô lò mấm ruốc Thiên Hương.  Bên trong lò mấm ruốc chỉ có ngọn đèn bão nhỏ lung lơ trước gió. Tất cả chung quanh đều im lặng, một im lặng trong bầu không khí căn thẳng. Lương bước nhẹ và cẩn thận theo chân của thiếu uý trung đội trưởng Cảnh Sát Dã Chiến. Bên trong lò mấm ruốc không có bóng người. Hai tiểu đội nằm phía ngoài án ngữ canh chừng, hai tiểu đội vào bên trong lục soát. Không có một bóng người, những đống giấy trong thùng và những khạp đầy mấm ruốc đang đợi đóng gói...
    - Trình Minh Hoàng, lưới không có cá.
    - Tất cả anh em mau chạy ra mau, coi chừng sập bẩy.
    Lương và hai tiểu đội phóng nhanh ra ngoài nằm xuống, tiếng nổ lớn trong các khạp mấm ruốc nổ tung ánh lửa chớp nhanh như tia sét, tiếp theo tiếng nổ từ bên trong nhà, vách nhà văng lên cao bốc khói...
--- 0 ---
    Phúc được xuất viện sau một đêm nằm tại phòng cứu cấp của bịnh viện Chợ Rẩy, Thu bên cạnh dìu Phúc lên xe taxi. Chưa kịp nói một câu thì Thu đóng cửa xe.
    Tài xế taxi hỏi.
    - Cô cậu đi đâu?
    - Đi chợ Thiết Trần Hoàng Quân quận mười một.
    Xe chạy đi, Phúc ngạc nhiên hỏi Thu.
    - Nhà ai ở chợ Thiết?
    - Nhà bạn em, nhà anh em trong ban đại diện của trường Vạn Hạnh.
    Thấy Phúc ngạc nhiên Thu giải thích.
    - Em xin lổi không đưa anh về nhà em được, ba mẹ sẽ rầy. Nhà bạn em không có người lớn, anh ở tự nhiên em sẽ đến chăm sóc anh mỗi ngày.
    - Không có em là anh buồn lắm đó.
    - Ừ, em không để anh một mình đâu. Em sẽ ở kề bên anh cho đến khi anh hết đau.
    - Vậy anh không mong mình khỏi, để em ở bên anh mãi.
    - Anh phải đi làm và trở lại học nữa chớ bộ.
    - Đi thì đi, nhưng đi với em thì anh chọn em, vừa vui lại vừa ấm...
    Thu không trả lời, chỉ đưa mắt nhìn vào Phúc và má Thu trở ững hồng lên rất tình tứ. Đọc ánh mắt long lanh của Thu chứa đựng nhiều thương yêu, Phúc cảm thấy mình thật nhiều hạnh phúc dù hạnh phúc chỉ tạm bợ. Rồi ngày mai sau? Phúc không dám nghĩ đến, và khi cần đến nhiệm vụ, thì Phúc sẽ đem nhiệm vụ, trách nhiệm và tổ quốc của mình trên hết...
    - Anh biết đánh vần không?
     Nghe Thu hỏi, Phúc ngạc nhiên trả lời.
    - Anh học đánh vần hồi anh được bốn tuổi.
    - À, Há. Vậy em đố anh tên em nếu đổi ra thứ tự của mẩu tự thì tên em sẽ đổi như thế nào?
    Phúc ngạc nhiên hỏi lại.
    - Đây là trò chơi gì vậy?
    Thu nhìn Phúc cười bí mật.
    - Như vậy anh tìm ra đáp số chưa?
    - Chử T số thứ tự trong mẩu tự là 19. Chử H là 8 và chử U là 20. Nếu viết bằng số thì tên em sẽ đọc là 19,8,20 phải không?
    - Anh thông minh lắm, như vậy khi nào anh thấy người nào đưa thư cho anh với con số 19,8,20 là chữ ký hiệu của em, nhưng đặc biệt số 9 có một gạch đậm ở phịa dưới mới là em, còn số mà không có gạch đậm là coi chừng hàng giả.
    Phúc cũng vui lây với trò chơi mới nầy.
    - Như vậy tên anh sẽ là 15,8,20,3 và dưới số 3 có gạch đậm thì đó là thư anh gởi cho em. Nhớ chưa?
    Thu và Phúc cùng nghéo tay giữ lời thề sẽ không bao giờ quên nhau dù sao nầy có ra sao. Phúc có linh cảm một chuyện gì sẽ xảy ra, trong tâm tư Phúc nhận thấy Thu đã biết sự thật về mình, và mình cũng biết sự thật về Thu nhưng cả hai vẫn giữa trong im lặng.  Phúc biết Thu đang phân vân về những câu chuyện Phúc đã nói về sự giả dối của thầy Nhất Hạnh với những bài giảng thật hay nhưng không đúng sự thật, và sự thật xảy ra vào chiều hôm đó làm cho Phúc bị thương. Thu đã thay đổi không còn nói về tương lai và tranh lý luận của thế hệ trẻ phải đi về đâu trong cuộc chiến giữa việt cộng và quốc gia. Nhiệt tình bênh vực cho một lý tưởng bình đẳng vô hình xây dựng đất nước vào tương lai đã không còn là đề tài của hai đứa. Thu chỉ nói nếu mình lạc nhautrong cuộc chiến thì làm sao tìm lại.  Thu chỉ tâm tình cùng Phúc, tương lai sẽ đi về đâu nếu có sự chia ly. Một cảm giác rợn người, có lẽ Phúc đã bị bể, vai trò của Phúc không còn ăn khách nên đã bị người trong ban đại diện của trường Vạn Hạnh phát giác. Phúc đặt câu hỏi và cố gắng tìm câu trả lời. Phúc thầm nhũ:
    Nếu???... Thu và ban đại diện đã không để mình yên và Thu sẽ không đến với mình? Nhiệm vụ mình chưa xong, thượng cấp chưa cho mình rút lui, mình vẫn phải chờ đợi. Phúc tin tưởng vào cán bộ điều khiển của anh sẽ sáng suốt nhận định tình hình trước khi anh bị bể.
    Tiếng của Thu kéo Phúc về hiện tại.
    - Em đi sớm về trể hoài nên mẹ nghi ngờ em đi chơi, anh phải về nhà anh, em không còn dịp đến thăm anh thường như mấy tuần qua. Em xin lổi anh...
    Phúc kéo Thu vào lòng, hôn thật nhanh lên môi cũa Thu. Vòng tay rắn chắc của Phúc làm Thu run rẩy, người mềm đi...
    Thu yếu ớt chống trả lại, thân hình trắng mịnh màng của Thu làm Phúc mạnh hơn và...
    - Anh...anh đừng đi xa nữa em ngại... ba mẹ sẽ rầy...
    Phúc không còn nghe gì nữa, Thu cũng không còn nói thêm gì được nữa, chỉ còn tiếng thở mạnh dồn dập của Phúc, của tiếng nói nho nhỏ thì thào của Thu rồi thay vào đó chỉ còn tiếng động càng lúc dồn dập hơn...
    - Anh... Anh.....
--- 0 ---
    Năm Thiện trưởng ban đại diện trường Vạn Hạnh sa lưới F Đặc Biệt của BTL Cảnh Sát. Thích Nhất Hạnh đi Pháp, Ban Đại Diện trường Vạn Hạnh chuyên biểu tình chống đối phá rối trật tự tan rã, Thu không có bị bắt trong nhóm, hình bóng Thu không còn xuất hiện, Phúc trở về đơn vị, Kim và mẹ được đặc biệt ân xá và thay đổi tên họ định cư vào một tỉnh nào đó không ai biết...Nhóm xâm nhập ăn cắp chỉ bản của sở căn cước bị phá vở, tổ chức nằm vùng len lỏi của việt cộng bị phá tan...
--- 0 ----
    Ba mươi tháng Tư một chín bảy mươi lăm... tất cả đã tan hàng, BTL Cảnh Sát người ra vào tấp nập như đi chợ. Phúc chán chường cho cảnh bất chiến tự nhiên thành, Phúc không còn cảm giác gì nửa, không ai biết đến anh, anh mặc kệ, nhưng vẩn can đảm ngồi uống cà phê tại tiệm Hải Ký để lắng nghe tình hình cho định hướng đi của mình, lần đầu Phúc gặp Thu tại đây nhớ lại mới hôm nào... Một bàn tay nhỏ khều nhẹ và nhét nhanh một miếng giấy nhỏ vào tay của Phúc có những con số kỳ lạ không ai biết 2.8.TB.19.8.20. Phúc nhận ra ngay.
    - Thu???...Thứ hai, tám giờ sáng, quán Thanh Thanh, Ký tên Thu. Đúng là ký hiệu của Thu có dấu gạch đậm dưới số 20.
    Bước vào quán Thanh Thanh buổi sáng trời lành lạnh, Phúc vừa ngồi xuống nhìn bên kia bàn đã có người ngồi trước mình, bên hông có đeo khẩu súng ngắn K54 và hai tên cận vệ ôm AK47 ngồi hai bên. Người đàn bà đang ngồi bổng đứng dậy bước đến bàn của Phúc.
    - Anh đưa giấy tờ cho tôi coi.
    Phúc nhìn thấy hai tên cầm AK đã sẵn sàng với tư thế chiến đấu. Anh bình tỉnh đưa giấy căn cước ra. Chỉ liết qua, người đàn bà nầy liền ra lịnh.
    - Bắt tên phản động nầy ngay. Trói,  bịt mắt hắn lại, dẫn lên xe mau. Có lịnh bắt hắn về cho Đại Tá Thủ Trưởng.
    Phúc chưa kịp nói và cũng chưa kịp chống cự thì hai tên cầm AK đã trói anh lại và bịt mắt dẫn đi.  Ngồi giữa hai tên cầm AK Phúc nghĩ thầm.
    Chắc chắn là bị thủ tiêu vì tụi nó biết mình là Cảnh Sát Đặt Biệt. Nhưng đây là ký hiệu của Thu. Phúc biết Thu hoạt động cho việt cộng từ lâu, không có lịnh bắt nên Phúc không có dịp ra tay. Bây giờ chắc không thoát khỏi... Chắc Thu muốn lập công hay bị bắt buộc viết ký hiệu để dụ Phúc vào lưới. Nhưng rõ ràng Thu có tình yêu với mình? Phúc không ngờ. Mình lại thua cuộc vào giây phút chót của cuộc chiến, mình có lẽ sẽ bị tụi nó làm thịt trước đêm nay.
    Xe ngừng lại một chỗ nào đó trong thành phố Sài Gòn, vì bên tai của Phúc vẫn nghe tiếng xe chạy và tiếng ồn ào của đô thị. Phúc bị dẫn vào một ngôi nhà và bị buộc ngồi trên ghế. Tay bị trói lại phía sau tê cóng, mắt vẫn chưa được mở ra. Phúc ngồi đó thật lâu không biết thời gian sáng hay tối. Có tiếng đàn bà lạnh lùng ra lịnh.
    - Dẫn nó ra xe, cột chặt trên ghế để tôi đem nó đi xử lý.
    - Tuân lịnh Thủ Trưởng. Dạ... đồng chí thủ trưởng có cần chúng tôi đi theo không?
    - Tôi có thói quen hành xử một mình, thời Mỹ Thiệu tôi còn làm một mình được, bây giờ thì cũng vậy, khi nào cần tôi sẽ ra lịnh cho các đồng chí.
    Phúc nghe tiếng gió đập vào tai, rồi không nghe tiếng ồn ào cũng như tiếng còi xe in ỏi. Phúc đóan đã ra khỏi thành phố. Tiếng xe thắng gấp làm Phúc có cảm tưởng dây cột như xiết chặt lại, đầu nhũi về phía trước. Không có nghe tiếng gió, dây bịt mắt được mở ra, Phúc nheo mắt cố nhìn chung quanh xem địa điểm mình đang dừng lại. Chung quanh vẫn là bóng đen, Phúc chưa kịp nói câu nào thì có tiếng nghe quen.
    - Anh xuống đây, có chiếc ghe máy cột ở dưới bến, trên ghe có sẵn một ba lô trong có bộ đồ, cái aó lạnh. Anh xuống chạy nhanh không thì tôi đổi ý. Anh chạy thẳng ra khơi, nơi đó có tàu đón anh.
    - Cám ơn ...
    Bên sườn anh cảm thấy mũi súng lành lạnh đụng vào sườn mình. Phúc biết người nầy không ác ý nhưng tại sao mình được đưa xuống đây? Thủ tiêu? Nếu thủ tiêu thì không cần phải đưa đi xa như vậy? Phúc không nói thêm lời nào nữa bước nhanh xuống ghe cho máy nổ. Tiếng AK nổ giòn trên bờ, Phúc không nhìn lại nổ máy cho ghe chạy ra khơi trong bóng đêm...
Trời sáng, xa xa bóng đảo Phú Quốc phía trước hiện rõ ra. Từng đoàn tàu nối đuôi nhau như con rắn biển thật dài đang trườn lướt sóng biển. Phúc cho ghe chạy thật nhanh, tiếng máy nổ mạnh, khói đen phía sau máy phun ra cuộn theo gió một mùi dầu khen khét. Đoàn tàu của hải quân Việt Nam mang cờ vàng ba sọc đỏ phất phơ trên chót cột an ten. Nước mắt Phúc rưng rưng, Phúc gào thét  lớn giữa biển như muốn trút tất cả câm hờn mình trong lòng đại dương…
    - Tại sao? Tại sao??. Trời ơi...Việt Nam ơi...Miền Nam mình thua chạy như vậy sao?...
    Người lính hải quân trên tàu đưa tay kéo Phúc lên cả hai ôm nhau mừng ứa nước mắt, anh vổ vai Phúc như người bạn xa lâu năm vừa gặp lại.
    - Mừng cho anh... sao ...anh ra khơi chậm vậy?
    - Tôi vừa thoát ra lên ghe chạy theo, may mắn vẫn còn kịp.
    - Tàu quân mình đi đâu vậy?
    Nghe nói mình đi Phi, phía trước có hải quân Mỹ dẩn đường. Chắc anh đói lắm rồi, vô đây làm chén cơm cho vững bụng nghi ngơi rồi mọi chuyện tính sau.
    Phúc đón chén cơm trên tay trung sĩ Nghĩa, tình cảm tương trợ huynh đệ chi binh làm Phúc cảm động, Phúc quay mặt không muốn Nghĩa nhìn mình đang khóc, nhưng Phúc không cầm được  nước mắt lăn dài trên má. Người chiến binh, thà máu rơi không để nước mắt rơi, bây giờ Phúc để nước mắt rơi vì cảm động với tình với tình huynh đệ, trong cơn binh biến nghiệt ngã, phải bỏ súng đầu hàng không phải do sức mạnh của địch, không phải sợ pháo của cộng quân, không phải vì ít quân, không quản ngại hiểm nguy dù hy sinh tính mạng, bởi vì...là chiến binh nhiệm vụ phải tuyệt đối tuân hành theo quân lịnh. Kỷ luật nhà binh, thi hành trước khiếu nại sau. Kỷ luật là sức mạnh của quân đội, đau đớn cho những người chiến binh anh hùng, bây giờ chính kỷ luật đó đã giết chết đi sức mạnh của chính quân đội, lịnh đó tự giết đời lính của mình. Phúc cảm thấy đau nhói trong tim, tại sao lại ban ra một lịnh quái ác nầy?...
    Đoàn tàu lặng lẽ lướt sóng về phía trước, những giọt nước biển phất vào mặt và làm mặn môi, Phúc cảm thấy vị mặn đắng của đại dương đi vào tâm hồn mình, rồi mai sao? Cuộc đời mình sẽ trôi đến nơi nào? Làm người không tổ quốc và chính mình phải chạy bỏ đi ra khỏi đất nước của mình...??? Nhìn trên bầu trời đen mù sâu thẩm, Phúc mang tâm hồn nặng nề rối loạn...Tại sao, tên nữ cán bộ đó lại thả mình đi? Nó là ai?... Ba lô vẫn còn trên vai khi bỏ chiếc ghe máy lên tàu. Phúc lấy ra một áo lạnh nhà binh bốn túi một cái quần lính, bình nước và mấy gói mì khô...Phúc dựa vào thành tàu, im lặng nghe tiếng máy nổ đều đều rồi lặng mình vào giấc ngủ...
    …. Phúc nhìn bên kia đường Trần Hưng Đạo, thấy Thu đi giữa hai tên mặt còn non với vẻ học trò, mặc aó sơ mi dài tay trắng, trên tay cầm AK có mang băng màu đỏ trên tay áo, quần bỏ vào trong là một thứ đồng phục của học sinh trung học. Thu chỉ tay ra lịnh cho hai tên nầy nầy vào lục soát căn tiệm bán hàng. Phúc nhìn chăm chăm vào Thu, hình như Thu không để ý cũng như không thấy Phúc cầm ly nước đá chanh ngồi trong tiệm Thanh Thanh nhìn mình. Phúc biết từ lâu, Thu là cán bộ công tác thành cho việt cộng, nhưng vì chưa có lịnh của trưởng D. nên Phúc vẫn theo Thu để báo cáo về hoạt động của Thu. Phúc cũng biết Thu đã biết mình làm cho BTL Cảnh Sát, nhưng Thu vẫn không nói gì vẫn làm như ngây thơ chưa nói gì về Phúc, cả hai như những tình nhân quen biết bình thường của trai gái sinh viên Sài Gòn. Một trạng thái nửa thật nửa giả, hư thực trong sự tiếp xúc hàng ngày với cập nhân tình qua nhiệm vụ, đôi lúc Phúc cũng như Thu có cảm giác thích thú trong thật thật giả giả này...Đang nghĩ miên man, Thu xuất hiện trước mặt Phúc ra dấu hai tên cầm AK mang băng đỏ trên tay ghìm súng chỉa thẳng về Phúc. Thu rút súng ngắn nhắm về Phúc bắn liên tục, chưa kịp phản ứng thì tiếng nổ từ họng súng của Thu phát ra. Viên đạn xuyên qua lồng ngực Phúc.
    - Thu... Em bắn anh? Tại sao???... Thu...
    Trung sĩ Nghĩa lắc vai Phúc.
    - Nằm thấy ác mộng hả?...
    Phúc còn ú ớ kêu tên Thu.. Thu, nhưng trong cơn mơ mơ tỉnh tỉnh Phúc cũng gật đầu.
    - Ừ... ác mộng... mấy hôm nay cứ ngủ là thấy đánh nhau với việt cộng. Ban ngày thì biết mình lênh đênh trên biển, ban đêm ngủ thì thấy đánh nhau như chưa có lịnh buông súng.
    Trung sĩ Nghĩa cũng đồng tình.
    - Tui cũng vậy, trong giấc ngũ cứ nằm chiêm bao thấy mình còn trong căn cứ chuẩn bị tàu ra khơi chuẩn bị hành quân.
    Cả hai cùng im lặng nhìn ngược về hướng Việt Nam cùng mang tâm trạng với nhiều uẩn khúc. Sống ban ngày cứ tưởng là mơ, chỉ có trong ác mộng mới nhận diện được một sụp đổ của quân đội mình mất tất cả miền nam trong mấy tháng. Rút về, di tản chiến thuật, thật sự không có chiến thuật gì cả, lịnh rút quân lại bị kẹt giữa hàng vạn người miền nam cùng bỏ chạy. Làm sao bỏ hết dân để lại cho cộng sản? Chuyện rút quân như thời Tam Quốc, Lưu Bị rút quân phải mang theo hàng triệu dân, rồi cuối cùng phải thua quân cho Tào Tháo. Câu chuyện Tam Quốc bên tàu gần ngàn năm trước lại xuất hiện cùng chung hoàn cảnh phân tranh trong chiến trận của miền nam với cộng sãn. Tưởng Giới Thạch còn Đài Loan để mưu toan cho tương lai, còn Việt Nam, Côn Sơn và Phú Quốc không đủ lớn để lập lại cuộc chiến phản công, quân đã đổ vở trước khi tái lập tập trung. Tưởng Giới Thạch không ra lịnh đầu hàng buông súng nên quân đội còn. Dương văn Minh đã ra lịnh buông súng, chỉ một hiệu lịnh nghiệt ngã làm tan vở hết quân đội của miền Nam. Phải chăng đó là lòng người hay định mệnh đen tối của lịch sử dân tộc Việt?
    Phúc không cần biết rõ định mệnh hay không chỉ biết lịnh đó làm chết của quân đội miền nam và miền nam tiếp tục sống trong những ngày đen tối thật dài trong lịch sử. Ai còn, ai mất không còn quan trọng với Phúc, cả chính mình Phúc cũng không tha thiết, nếu tái lập lại quân đội, Phúc sẵn sàng quay lại, sẵn sàng đi đầu trên chuyến tuyến.
    Trên tàu đông nghẹt người,đủ màu sắc lính, đủ hạng tuổi cùng tha hương về phương trời vô định. Về đâu? Không ai biết mình sẽ về đâu, nhưng đi ra khỏi nơi cộng sãn chiếm là mục tiêu đầu tiên. Mọi việc sau đó, tương lai cuộc đời dù biết là mù mịt nhưng ai cũng không cần biết đến. Hơn một triệu quân, tay trong tay cầm chắc vủ khí, còn đang chiến đấu khắp nơi của mấy tháng trước đây. Bây giờ tất cả binh chủng của miền nam còn lại chỉ là đoàn tàu sắp không còn khiển dụng. Ai cũng nhìn nhau đau thương uất hận chán nãn.
    Đòan tàu không được vào nước Phi nếu vẩn còn mang cờ vàng quốc gia, một quốc gia đã bị xoá tên trên bản đồ thế giới. Thật đau lòng khi nghe cờ trên chiến hạm phải hạ xuống mới được ghé bến. Buổi lể hạ cờ vàng ba sọc đỏ trên chiến hạm của hải quân Việt NamCộng Hòa, và bản quốc ca hơn ba mươi ngàn người cùng ca rồi cùng khóc, tay chào quốc kỳ thương yêu mà nước mắt chảy tuôn trào mặn đắng như nước biển đại dương. Sinh ly tử biệt là giây phút đau lòng nhất trong kiếp làm con người, nhưng đây không phải chỉ đơn thuần cho một kiếp làm người, mà nó khai tử đi một quốc gia trong đó có thật nhiều, và thật nhiều tất cả lòng can trường phải nuốt hận đau thương để sống lưu vong mang hoài bảo để lại cho nhiều thế hệ. Lịch sử sẽ ghi lại cơn đau của người hiện tại và sẽ ghi lại cơn đau còn mãi không nguôi, một trang sữ bi hùng ngắn ngủi đẩm nhiều máu và nước mắt của những người trai, người dân của miền nam đã dành cuộc đời mình bảo vệ tự do cho miền nam dù trong giai đoạn sơ khai dân chủ tự do. Hai tuần tại trạm tiếp người tỵ nạn được lập trên căn cứ Mỹ trên đảo Guam của Phi, Phúc được định cư tiểu bang Texas thành phố Antonio.
    Phúc được đưa định cư tiểu bang Texas sau hai tuần lể tại trại tỵ nạn trên  đảo Guam. Ngày đầu về sống với gia đình người Mỹ bảo trợ Phúc sáng phải dậy thật sớm ra đồng đóng cột làm hàng rào trên cánh đồng cỏ khô mênh mông thật xa khu nhà ở, chừng bốn giờ chạy xe. Tối Phúc được chở về ngủ trên gác cây trong căn nhà kho chứa dụng cụ. Giường ngủ là một tấm nệm cũ lò xo gẩy mủi nhọn nhô lên xuyên qua lớp vải bao niệm củ kỷ hôi hám. Chỉ trong vòng ba mươi ngày trong cuộc đời, Phúc phải trải qua thật nhiều thay đổi với nhiều đắng cay chua xót. Thay đổi của cuộc đời chính mình, đất nước bị việt cộng chiếm, tiếng nói cũng không nói được ngôn ngữ mình, thời tiết cũng thách đố với cuộc sống của Phúc, trời thật nóng như thiêu vào ban trưa, giữa đồng khô không một bóng cây che, chung quanh toàn cỏ dại và xương rồng của sa mạc. Chỉ có người đàn ông lái xe đưa Phúc tới cánh đồng bỏ thùng đồ ăn, nước uống, dụng cụ và kẽm gai xong người nầy lái xe đi mãi đến chiều mới đến rước Phúc về nơi tắm ngũ. Người bảo trợ không có nói gì đến Phúc, chỉ có công việc Phúc  phải làm , chỉ mấy câu chào mừng đến Mỹ. Hai ngày đầu đi làm, Phúc tưởng mình là một tù binh mới của chiến tranh vào thời kỳ chiến tranh thứ hai của đồng minh và Đức tại Âu Châu. Tù binh phải đi lao động nặng rồi chết mất xác trong nơi nào hoang vu không ai biết. Phúc cảm nhận mình có cái số phận như vậy hàng ngày. Phúc tự hỏi.
    Tại sao mình được đưa đến đây để làm gì? Có ai biết mình hiện diện nơi nầy không? Hơn ba mươi ngàn người may mắn tránh khỏi bàn cộng sản. Rồi tất cả sẽ đi về đâu? Cùng chung số phận như mình không? Thời gian bao lâu mình sẽ ở tại đây làm công việc nầy? Rồi mai sao sẽ ra sao?
    Phúc la lớn giữa cảnh sa mạc mênh mông cho trút tất cả cơn uất hờn của mình đi vào không gian, vào sa mạc, Phúc chỉ nghe tiếng mình vang lại rồi chìm vào hư vô. Mấy ngày phơi nắng cháy ngoài trời, da của Phúc cháy đỏ đen rám nắng. Môi khô nức vành môi ngã màu xám trắng, mắt đỏ, mặt nóng hừng hực vào đêm. Đứng giữa vùng đất khô cằn hoang vu, chỉ một mình dưới ánh nắng thiêu đốt cháy da, bụi rậm trơ cành khô, xương rồng của sa mạc xa xa đưa hai nhánh như những cánh tay của thổ dân da đỏ dang ra cầu thần linh cho trời mưa xuống đem nước mát xoa dịu địa cầu. Trưa nhiệt độ lên cao, Phúc đào một hố cá nhân như từng đào làm lổ trốn mưa pháo việt cộng. Phúc uống từng ngụm nước nhỏ cho đở khát và chịu đựng cho đến cuối ngày, nếu không thì sẽ chết trước khi có người đến rước mình vào buổi chiều. Nóng, cái nóng như trong một cái lò thật rộng. Gió, cát bụi cùng mang theo tất cả nóng của vũ trụ ập vào Phúc như đe dọa người lạc lỏng cô đơn. Mới tháng trước đây, bên cạnh còn bạn cùng sát bên nhau trên chuyến tuyến đánh với việt cộng, tiếng máy liên lạc của cấp chỉ huy chỉ thị kêu anh em cẩn thận. Nguy hiểm, sống và chết chỉ trong giây phút, nhưng không chết trong cô đơn, ít ra cũng có bạn bè thấy mình chết và hy sinh không vô nghĩa. Giữa sa mạc hoang vu nầy, thật hoàn toàn  lạc lỏng, nguy hiểm không có kề bên người, nhưng nếu mình chết đi không ai biết, một cái chết không ý nghĩa, chết không phải vì hy sinh, không phải vì lý tưởng hay nhiệm vụ, một cái chết lảng và bơ vơ.
    Phúc như một con cọp xác thân tiều tụy, hốc hác dơ dáy, lạc bầy giữa vùng sa mạc... Một chuyến tuyến không có qui định, không có xã hội, không có con người quây quần nhau, Phúc lại  tưởng mình lạc vào thời cổ đại, bị chết ngoài vòng của xã hội. Một mình một cõi bơ vơ nơi như ở hành tinh khác của địa cầu, chỉ trở lại xã hội khi bóng mặt trời lặn xuống.  Phúc la lớn, rồi khóc thành tiếng lớn giữa ban ngày.
    Chưa bao giờ Phúc cảm thấy bơ vơ, lạc lỏng, bị bỏ rơi trong tâm hồn và xác thân mệt mỏi, tàn tạ sau trận chiến nhiều ngày với địch quân, với thời tiết với không gian của sa mạc hoang vu. Phúc khóc như chưa từng được khóc, rồi bừng dậy giận dữ, lấy búa đập vào bụi rậm vô tri làm các bụi văng lên ngạo nghể rớt xuống trơ ra trên nền đất đỏ khô như đá sỏi. Phúc ôm đầu lắc đầu, tự hỏi.
    - Phải làm sao đây? Phải làm sao đây để thoát cảnh lưu đày vô thời hạn nơi hoang vu sa mạc nóng cháy không làm được kiếp con người? Phải tìm đường sống trong cái chết. Phải tìm con đường.
    Phúc nhớ lại lời thơ dũng cảm của Nguyễn công Trứ, một thời mạt vận đã tự an ủi cho chính mình.
    - Có lẻ ta đâu mãi thế nầy???...
    Vào cuối tuần, một buổi tối, sau khi nghỉ ngơi trên căn gác và ăn mấy lát bánh mì củ mốc cho buổi chiều xong, Phúc đeo ba lô của mình bỏ trốn đi khỏi căn trại của người bảo trợ. Phúc đi lặng lẽ trong đêm, những ngày còn tại Việt Nam Phúc cũng từng đi đêm qua những con mương bùn lầy lội. Tại đây, Phúc đi lầm lũi trong con đường đất đầy bụi gay. Quần ka ki rộng thùng thình màu bông của lính được lãnh tại trại tỵ nạn Phúc mặc nó hơn nữa tháng, nó đã cùng đi với Phúc chịu những gian khổ và ngày bơ vơ nơi xứ lạ như một hành tinh nào xa vời vợi trên dãy ngân hà. Cái quần đã trổ màu pha lẩn mùi mồ hôi bụi bám bẩn thỉu, quét vào bụi rậm bên đường nghe soàn soạt. Phúc lặng lẽ đi về phía trước, trăng lưởi liềm lên tới đỉnh đầu, gió mát lành lạnh từ xa mang tới, có lẽ Phúc đã đi hơn sáu tiếng, nhìn về phía trước thật xa, tận gốc trời có ánh sáng. Phúc mừng rỡ, có xã hội có loài người, có hy vọng mới, Phúc bước nhanh hơn...
    Thành phố San Antonio Texas chỉ có một con đường chính, bên bờ sông là hai con đường đất , người đi bộ tránh vào cỏ ven đường khi có xe chạy ngang qua lấy tay che miệng để tránh khói và bụi.  Xa xa là ngôi nhà thờ San Antonio Mission bằng đá nằm im lìm núp bóng sau hàng cây cỗ thụ. Phúc lầm lủi đi dưới ánh nắng nóng cháy da của khí hậu sa mạc, thỉnh thoảng có xe chạy nhanh qua, nhưng không có ai nhận diện ra Phúc và cũng không ai để ý đến sự hiện diện hoặc dừng lại cho Phúc hỏi thăm đường đi. Phúc dừng nghỉ dưới bóng cây trước nhà thờ và ngồi nghỉ mệt.
    Đi về đâu? Phúc không biết phải về đâu? Không có nơi nào là nhà mình, trên nước Mỹ có triệu triệu người dân nhưng Phúc không có đến một người thân.

          SQ/CSQG    
      (Khối Đặc Biệt)
-----------------------------------------------------------------------------------


 
 



Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn