VƯỢT NGỤC

28/02/20198:00 CH(Xem: 623)
VƯỢT NGỤC
VƯỢT NGỤC

    Viết tặng các bạn tù tại trại tập trung cải tạo Z30D - K2 Hàm Tân Thuận Hải, nơi giam giữ quân nhân công chức Việt Nam Cộng Hoà, những người kháng chiến bị bắt, và tặng cho những người đang còn sống trong lao tù cộng sản.

Nguyễn đắc Trung
----------------------------------------------------------------
    Đang chập chờn trong giấc ngủ chưa yên, tôi chợt choàng tỉnh bởi từng hồi kẻng báo hiệu hết giờ nghỉ trưa. Có tiếng của một anh bạn nằm cạnh lẩm bẩm:
    “Mẹ nó ! chưa kịp nhắm mắt, nó đã gõ kẻng”.
    Nói thì nói thế, cả anh bạn lẫn tôi đều lồm cồm ngồi dậy, xếp lại chiếu trên chiếc sạp tre và lo chuẩn bị đồ đạc để đi lao động.
    Kể từ ngày vào trại đến nay, đã gần 5 năm, hầu như mọi người chúng tôi đều đã quen dần với những hồi kẻng hiệu lệnh. Tất cả mọi sinh hoạt trong trại đều được ra hiệu bằng những hồi kẻng do một tên cán bộ Việt Cộng (VC) gõ. Kẻng gõ 3 hồi, báo hiệu giờ chuẩn bị lao động; kẻng gõ 2 hồi báo hiệu giờ lao động; kẻng gõ liên tục nhiều lần là kẻng báo động. Nói chung khi nghe đến tiếng kẻng, dù muốn hay không muốn, ai cũng đều phải tuân theo mệnh lệnh của nó. Có lần, anh em chúng tôi gọi đùa nó là “đoạt hồn kẻng” vì mặc dầu cũng phát ra âm thanh, nhưng nó hoàn toàn khác biệt với cái âm thanh rộn rã của tiếng chuông nhà thờ, hoặc cái âm thanh trầm buồn thanh sạch của tiếng chuông chùa. Tiếng kẻng chỉ mang đến cho chúng tôi những mệnh lệnh kèm theo lời đe doạ.
    Nhìn ra ngoài sân cát giữa trời nắng gắt, nhiệt độ vào khoảng 33 đến 34 độ, tôi chợt rùng mình khi nghĩ đến chỉ trong một vài phút nữa, mình sẽ lại phải ra ngoài đồng phơi nắng hết buổi chiều. Ngày này qua tháng khác, hết chuyển từ trại này qua trại khác, ở trại nào chúng tôi cũng được Cách Mạng “khoan hồng” bằng cách “cho” đi lao động một ngày 8 tiếng kể cả thứ bảy và chúa nhật, cộng thêm tối thiểu 2 giờ sinh hoạt kiểm điểm cá nhân vào mỗi tối.
    Trại Z30D- K2 Hàm Tân, nơi chúng tôi ở hiện nay có khoảng 1.500 tù nhân, chia ra làm 13 đội. Để đề phòng những rối loạn có thể xảy ra trong trại, ngoài những vòng rào và những chòi gác bao quanh trại, bọn VC còn đặt ra những nội quy thật nghiêm ngặt như cấm sự liên hệ của một người ở đội này với đội khác, lập hàng rào ngăn cách lán này với lán khác (VC gọi nhà trong trại là lán). Vì khu vực lao động ở ngoài trại, do đó mỗi ngày chúng bắt buộc các tù nhân tập trung trước cổng trại rồi phân công cho họ ra những cánh đồng gần đó làm việc. Tuy nhiên, chúng cũng luôn chu đáo bố trí 4 tên vệ binh kèm theo mỗi đội, với những khẩu súng tiểu liên gắn lưỡi lê đã lên đạn, nhằm đe doạ, cưỡng ép tù nhân lao động và ngăn ngừa việc trốn trại.
    Hai hồi kẻng lại vang lên báo hiệu tới giờ lao động.
“Thời giờ, nhất là thời giờ “quý báu” của “Cách Mạng” thì lại càng không thể phung phí được. Tôi cắt vội dòng tư tưởng để cùng các bạn ra sân xếp hàng.’’
    Đoàn người tù ngồi im lặng, chen chúc nhau từng hàng giữa trời nắng gắt. Mùi mồ hôi bốc ra từ những chiếc áo vá hàng chục mảnh, cộng với hơi cát nóng bỏng tạo nên một không khí nồng nồng, khó thở. Nhìn những khuôn mặt đen đúa, những thân người gầy đét khô héo của bạn bè ngồi cạnh, bất chợt tôi nhìn lại chính mình và khẽ thở dài. Thân xác của tôi cũng chẳng hơn gì họ. Cổ tay của tôi cũng chỉ còn da bọc xương, những đường gân xanh nổi lên ở mu bàn tay càng để lộ rõ sự khô héo của nó. Chỉ có lòng bàn tay là trông có vẻ được phát triển no đủ một cách bất bình thường với những vết chai lâu ngày do cầm cuốc xẻng gây ra.
Có tiếng quát the thé của một tên cán bộ:
    “Thằng kia ! tại sao đến giờ “lày”mới chịu ra xếp hàng, có biết như thế “nà” vi phạm “lội quy” không?”
    Hắn phát ra những âm thanh nghe thật lạ tai đối với chúng tôi, tất cả chữ N hắn biến thành L và ngược lại L biến thành N khi phát âm.
Tôi ngoảnh mặt nhìn ra phía sau, thấy một anh bạn mặt sợ hãi nhìn tên cán bộ, tên Trị, tên cai tù nổi tiếng về việc đánh đập, tra tấn tù nhân. Hắn đã từng đánh hộc máu nhiều người do những tội mà hắn gọi là vi phạm nội quy như “lười”lao động, không chịu học tập cải tạo...
    Đá mạnh vào bụng người tù nhân, tên VC văng tục:
    “ĐM ! “nàm” thì “nười” mà cứ đòi ăn thịt “nợn”.
    Người tù nhân ngã ngửa người về sau, vội vàng lồm cồm bò dậy. Tên cán bộ chỉ vào mặt anh và nói:
    “ĐM ! “nần lày” ông tha cho, “nần”khác gặp lại ông thì ốm đòn.”
    Nhìn người tù lặng câm về chỗ ngồi xếp hàng trong đội của anh ta, bất giác tôi cảm thấy máu trong người sôi sục, căm giận. Quả thật, từ ngày được “Cách Mạng khoan hồng cho cải tạo” đến nay, chúng tôi đã “tiến bộ” thật nhiều, vì đã tập được tính kiên nhẫn của một con trâu kéo cày mà trước kia chúng tôi không bao giờ có.
    Một tên cán bộ đứng trước đoàn người tù, trong tay hắn cầm cuốn sổ phân chia công tác. Theo như thường lệ, hắn đọc tên từng đội cho phép ra khỏi cổng đi lao động. Hắn lớn tiếng đọc:
    “Đội 12”
    Tất cả anh em trong đội 12 đồng đứng dậy và đi về phía cổng. Đa số anh em của đội này thuộc thành phần bị bắt cải tạo sau năm 1975. Họ gồm những người yêu nước, không chịu đựng được cảnh người dân bị áp bức, cảnh làm tay sai cho Nga Tàu của Việt Cộng, nên đã cùng nhau đứng dậy tham gia các lực lượng kháng chiến  chống cộng. Trong công cuộc chiến đấu vì chính nghĩa, dù bị bắt, họ vẫn hiên ngang, vẫn tự hào, vẫn luôn vững tin vào một ngày mai tươi sáng của đất nước.
    “Đội 8” Tiếng  của tên cán bộ vẫn oang oang.
Tôi đứng dậy, cầm chiếc lon Guigoz đựng nước uống bước theo sau bạn bè ra phía cổng trại. Bỗng nhiên, một loạt đạn súng AK nổi lên ở phía ngoài trại, tiếp theo đó là tiếng súng nổ ròn rã khắp nơi, kèm theo tiếng kẻng báo động khua vang. Mấy tên Việt Cộng đóng vội cổng trại, các mũi súng chĩa thẳng vào hướng chúng tôi. Một tên VC quát lớn:
“Các anh hãy trật tự trở về lán, không ai được ồn ào, náo loạn.”
Chúng tôi hơi xôn xao bước về lán. Ngay sau đó, bọn VC vào trại, khóa tất cả các cửa lán nhốt chúng tôi lại. Nhìn qua khe hở của những thanh gổ dùng làm cửa sổ, tôi thấy bọn VC chạy nhốn nháo. Tiếng súng vẫn nổ dòn ngoài cổng trại. Long, bạn tôi quay sang tôi nói:
“Chắc là có gì lộn xộn ở đội 12 rồi, cầu mong cho anh em được may mắn.”
Không cần nói nhiều với nhau, chúng tôi cũng có thể đoán được đã có anh em nào ở đội 12 tìm đường đào thoát. Sống dưới gong cùm của cộng sản, nơi nhân phẩm con người bị chà đạp, chúng tôi ai nấy đều mong mỏi một ngày nào đó được thở hít không khí Tự Do, dù có phải đánh đổi nó bằng sự nguy hiểm, bằng cái chết. Một số anh em trong trại đã tìm cách vượt ngục, có người may mắn thoát được, nhưng có một số không ít bị bắt lại hoặc bị bắn chết. Dưới sự kiểm soát ngày càng chặt chẽ của bọn VC, việc vượt ngục ngày càng trở nên khó khăn.
Tôi quay sang Long hỏi:
“Bạn biết hôm nay đội 12 làm việc ở chỗ nào không?”
Long khẽ đáp:
“Vẫn chỗ cũ, bên bờ suối cạnh khu nuôi heo của VC đó.”
Đội 12 được xếp vào loại đội được bọn VC đặc biệt lưu tâm. Trước đây đã có một số người của đội này vượt ngục và thành công. Kể từ ngày đó, bọn VC kiểm soát chặt chẽ đội này. Chúng không bao giờ dám phân công cho đội tại các khu vực xa phạm vi kiểm soát của chúng. Khu vực nuôi heo cạnh bờ suối nằm sát khu đóng quân của VC, cách bìa rừng đến cả nửa cây số. Tôi cảm thấy bồn chồn:
“Liệu anh em có thoát được không?”
Tiếng súng đã ngớt. Mọi ngtười đều nhìn về hướng cổng trại trong sự hồi hộp. Từ ngoài xa, tôi thấy tên Trị cùng một số tên vệ binh khác đang xúm vào đánh đấm túi bụi những tù nhân bị bắt lại. Chúng dùng dây thừng trói chặt từng người và dẫn độ về trại. Khi vào trong trại, tên Trị dùng súng AK đập mạnh vào mặt một tù nhân. Người tù ngã gục tại chỗ, máu từ mũi và miệng trào ra, nhuộm đỏ cả mặt anh, loang lỗ trên quần áo. Tên VC nắm tóc anh, lôi xệt trên mặt đất. Chúng kéo anh và 8 người còn lại về nhà biệt giam, nơi giam giữ riêng những người vi phạm nội quy của trại. Tôi khẽ quay mặt không nhìn vào đoàn tù nhân nữa, tự nhiên nước mắt tôi trào ra, tôi không muốn chứng kiến cảnh bạn bè bị hành hạ nữa, tôi đã chứng kiến quá nhiều cảnh đánh đập, tra tấn, sỉ nhục; tôi không thể hiểu được tại sao con người lại có thể thù ghét, đối xử với nhau tàn ác đến như thế được; tôi không hiểu tại sao xã hội cộng sản lại có thể đào tạo ra những con người không còn lương tri như thế được. Tôi muốn gào lên thật to tiếng gào uất hận của những người bị áp bức, nhưng không hiểu sao cổ họng của tôi bị mắc nghẹn; tại tôi không còn hơi sức để gào nữa, hay tôi vẫn còn sợ những họng súng đen ngòm đang hướng về chúng tôi?
Sau khi đã nhốt 9 người tù nhân bị bắt lại vào nhà biệt giam, bọn VC đi thẳng vào nhà y tế của trại. Tôi thấy anh Hoanh, một tù nhân lo về y tế của trại nói chuyện với bọn VC, sau đó anh và 2 anh bạn tù khác trong ban y tế mang băng ca và cuốc xẻng đi theo bọn VC ra ngoài trại.
Long thở dài:
‘Vậy là có người bị bắn chết hay bị thương rồi’
Tôi im lặng nhìn bóng những tên VC khuất sau cổng trại. Chắc chắn những bạn bè không may của chúng tôi sẽ bị vùi xác không một mảnh chiếu bọc thây tại một nơi nào đó trong rừng. Đối với VC, trốn trại là ‘phản động’, mà nếu đã là phản động thì không có lý do gì được chôn bằng hòm.
Khoảng 1 giờ sau, anh Hoanh và một bạn tù khác khiêng một tù nhân nằm bất động trên băng ca. Theo lệnh bọn VC, họ để người bạn tù của mình nằm trước cửa nhà y tế. Qua song cửa, tôi nhân ra khuôn mặt của nạn nhân, Hải, mặt mũi tái mét, có lẽ đã ngất xỉu do máu ra quá nhiều từ một vết thương ở chân. Máu vẫn tiếp tục rỉ ra từ vết thương, thấm ướt cả băng ca.
Hoanh hỏi tên cán bộ Trị :
‘Thưa cán bộ, tôi có được phép băng lại vết thương cho Hải, máu ra nhiều quá, nếu không băng lại, tôi e sẽ nguy hiểm…’
Tên VC quát lớn :
‘Không băng bó gì cả, bọn phản động nếu có sống cũng chẳng ích gì, để cho nó chết’
Hoanh quay nhìn qua hướng khác che dấu sự bất mãn. Mặc dù biết bạn mình gặp nguy hiểm, anh cũng không dám nói gì nhiều thêm, vì sợ lại càng làm tên VC nổi nóng. Từ ngày được bọn cộng sản chỉ định làm y tá cho trại, anh cũng ráng cố gắng giúp đỡ anh em lúc bệnh tật bằng cách đi tìm tòi lá cây rừng về điều chế thuốc trị bệnh, hoặc xin phép cho các anh em bị bệnh nặng được miễn lao động. Tuy nhiên trong mọi hành động, kể cả việc chữa bệnh, anh đều phải tuân theo lệnh của bọn VC. Anh chỉ được phép chữa bệnh cho những người nào được VC cho phép cứu chữa, nếu trái lời của bọn chúng coi như vi phạm nội quy và bị trừng trị.
Đợi bọn VC đi khỏi, Hoanh và một bạn tù khác khiêng Hải vào trong nhà y tế. Long quay sang hỏi tôi :
‘Bây giờ mình phải làm gì ? không lẽ đứng nhìn bạn mình chết hay sao ? ‘
Tôi chưa kịp trả lời, bạn Thành ngồi cạnh đã đề nghị :
‘Tôi còn ít thuốc trụ sinh do mẹ tôi kỳ rồi gởi vào, bây giờ chúng ta hãy tìm cách quyên góp thuốc cầm máu và trụ sinh của anh em, đến chiều khi xuống nhà bếp lấy cơm, mình sẽ chuyển số thuốc này đến cho anh Hoanh để cứu chữa Hải’
Tôi nói :
‘Vâng, chiều nay tôi và anh Tiến đến phiên trực lấy cơm, chúng ta phải làm ngay chiều nay chứ không Hải sẽ chết. Nhưng tuyệt đối chúng ta phải đề phòng ‘ăng ten’nhé !
‘ăng ten’ là danh từ chúng tôi thường dùng để chỉ những kẻ phản bội anh em, bán rẻ lương tâm, làm tay sai cho VC. Chúng có nhiệm vụ báo cáo cho bọn VC những lời nói hoặc việc làm của những anh em chống đối cộng sản, nhằm đổi chút quyền lợi nho nhỏ như : được cấp thêm ít củ khoai mì, được ở lại nhà thăm nuôi lâu hơn những người khác… Đối với ‘ăng ten’, chúng tôi cảm thấy chúng thật đáng phỉ nhổ, khinh bỉ hơn cả đối với cộng sản. Nhiều anh em đã bị hành hạ, đánh đâp, giam ở nhà biệt giam do những báo cáo của ‘ăng ten’cho VC. Nhiều lúc chúng tôi thấy chúng còn nguy hiểm hơn cả VC, vì chúng ở ngay sát cạnh chúng tôi, theo dõi chúng tôi ngay cả khi đi vệ sinh hoặc tắm rửa. Nhiều tên ‘ăng ten’ khi bị lộ mặt đã bị anh em tù nhân trừng trị đích đáng. Có tên khi được VC trả tự do, chưa kịp bước lên xe về nhà đã bị dân chúng và thân nhân của những người tù chận đánh ngay tại bến xe.
Khoảng 6 giờ chiều, bọn VC mở các cửa lán cho phép chúng tôi xuống nhà bếp lấy cơm. Tôi và anh Tiến cùng các anh bạn ở đội khác xuống nhà bếp, mang theo số thuốc gom góp được của anh em. Vừa gặp anh Hoanh ở nhà bếp chúng tôi hỏi ngay :
‘Sao anh Hoanh, sức khoẻ của Hải như thế nào ?’
Hoanh nhìn trước sau, thấy không ai để ý khẽ đáp :
‘Lúc trưa có ít thuốc cầm máu tôi đã lén chích cho Hải, nên cũng đỡ lo, nhưng hiện giờ Hải rất yếu, nếu không có thuốc thì nguy.’
Anh Tiến trao vội số thuốc cho Hoanh và nói :
‘Anh em có quyên góp được ít thuốc cho Hải, anh ráng lo liệu cho Hải giùm anh em nhé.’
 Hoanh dấu vội số thuốc vào người và nói :
‘Các anh yên chí, đó là bổn phận của tôi, Nói gì thì nói, đâu phải lúc nào VC cũng kiểm soát tôi được, tôi sẽ ráng dấu thuốc vào cơm cho Hải.’
Sau một lúc trò chuyện, anh Hoanh cho chúng tôi biết trưa nay anh đã chôn xác 2 tù nhân trốn chạy tại bìa rừng, đó là Liệt và Lâm. Một người bị đạn bắn xuyên từ sau lưng qua trước ngực, một người bị trúng đạn nhiều nơi và bị một viên đạn ngay đầu, có lẽ do phát súng ‘ân huệ’ của bọn VC. Cả 2 người đã chạy được đến bìa rừng. Riêng Hải bị bắn què chân ngay tại bờ suối.
Hoanh nói :
‘Một tên vệ binh cho tôi biết có tất cả 13 người trốn trại : 9 người bị bắt lại, 2 người bị bắn chết, 1 người bị thương và hiện có 1 người thoát được vào rừng.’
Tôi hỏi :
‘Ai thoát được vào rừng vậy anh Hoanh ?’
Hoanh trả lời :
‘Anh Tâm ! hiện bọn VC vẫn đang tiếp tục truy lùng anh ta trong rừng, tôi rất lo vì không biết anh ấy có thoát được hay không ?’
Tôi hỏi tiếp :
‘Anh có biết anh em trốn trại bằng cách nào không ?’
Hoanh thở dài :
‘Ỏ đội 12 mà muốn trốn trại thì thật khó. Theo lời tên vệ binh thì anh em trốn trại bằng cách chạy ‘ma ra tông’. Khi vừa đến địa điểm làm việc, lợi dụng các tên vệ binh còn lo tìm vị trí mát để ngồi gác, anh em đã đồng loạt 13 người chia nhau chạy trốn khắp mọi hướng. thật táo bạo, nhưng chỉ còn cách đó mới mong thoát thân, anh biết không ? vừa rồi ở K1 có anh em trốn trại bằng cách đào hầm, do sự chỉ điểm của ‘ăng ten’, bọn VC biết được nên anh bị bắn chết tại chỗ khi vừa chui lên miệng hầm’.
Chợt nhìn thấy bóng một tên VC từ phía xa đi về hướng nhà bếp, anh Tiến nói khẽ với tôi :
‘Mình đi đi, kẻo gặp rắc rối bây giờ’
Tôi cùng anh Tiến khiêng vội mấy thau cơm và khoai mì đi ra khỏi nhà bếp. Trước cửa nhà, bạn bè đã chờ sẵn hỏi thăm tin tức chúng tôi. Chưa kịp trả lời những câu hỏi của các bạn, chúng tôi đã bắt gặp những ánh mắt cú vọ của bọn ‘ăng ten’. Tôi đánh trống lảng :
‘Thôi, mình chia khoai mì và cơm ăn đi anh em, tối còn phải ngồi sinh hoạt chứ !’
Ngày hôm sau, bọn VC vẫn tiếp tục nhốt chúng tôi trong lán. Chúng vẫn đang cố gắng truy lùng người tù nhân trốn thoát được vào rừng. Chúng tôi hồi hộp, thầm cầu nguyện cho Tâm. Liệu anh có thoát khỏi được khu rừng hay không trong khi không có một chút lương thực mang theo ? Nếu đã thoát khỏi khu rừng rồi, liệu anh ấy có thoát qua được những trạm kiểm soát dọc đường của bọn VC không ?
Đến giờ cơm trưa, hai anh bạn khác trong đội chúng tôi lại được cử đi xuống nhà bếp lấy cơm. Theo những tin tức thâu lượm được từ nhóm anh em nấu bếp và y tế, bọn VC vẫn đang bực dọc vì chưa tìm thấy người tù vượt ngục. Riêng Hải, theo lời anh Hoanh đã đỡ hơn trước, nhưng sức khoẻ còn rất yếu, hiện anh đang cố gắng chữa trị cho Hải bằng thuốc men do anh em gởi vào.
Sau 2 ngày cho chúng tôi nghỉ việc để truy lùng Tâm không kết quả, bọn VC để chúng tôi làm việc lại bình thường. Chúng canh gác chúng tôi thật chặt chẽ suốt buổi làm việc, những họng súng sẵn sàng nhả đạn theo dõi từng cử chỉ của chúng tôi. Đến giờ nghỉ trưa, chúng tôi di chuyển về trại. Khi đi ngang qua đội 1, đội phụ trách công tác làm mộc, anh Tiến khều vai tôi nói :
‘Coi kìa ! cậu có thấy cái gì ngoài kia không ?’
Theo hướng chỉ của anh Tiến, tôi thấy một cái hòm mới toanh đóng bằng gỗ cây bàng lăng để trước trại mộc.
Thành thắc mắc :
‘Hòm đóng cho ai vậy? 2 người chết đã được chôn rồi mà !’
Long nói :
‘Chắc có lẽ…  hay là họ đóng hòm cho Hải ?’
Bất chợt, mọi người đều im lặng. Đúng rồi, hòm đó là dành cho Hải chứ còn ai vào đây nữa. Nhớ lại lời hăm doạ của tên Trị hôm nọ tại nhà y tế, tôi chợt rùng mình. Không lẽ trong lúc bạn của tôi đang tranh đấu từng giờ từng phút với tử thần để dành lấy sự sống, bọn VC lại còn nhẫn tâm tới mức đóng hòm trước cho Hải để khủng bố tinh thần chúng tôi hay sao ?
Đến trưa khi xếp hàng đi lao động, mọi người đều có thể nhìn thấy chiếc hòm được kê lại gần cổng trại. Không cần úp mở, tên cán bộ quản giáo cho chúng tôi biết đó là hòm dành cho Hải :
‘Hôm nọ, Cách Mạng không có thì giờ đóng hòm cho hai anh Liệt và Lâm…nhưng đối với anh Hải thì Cách Mạng luôn Nhân Đạo để các anh đóng hòm cho anh ấy.’
Không thể đè nén nỗi uất ức, bất mãn, tiếng lao xao của anh em nổi lên.
Tên VC trừng mắt quát :
‘Các anh có im đi không ? nhà nước luôn khoan hồng nhân đạo đối với những người cố gắng học tập cải tạo, riêng đối với quân phản động, chống đối cách mạng, nhà nước phải nghiêm trị chúng.’
Khi bước ra khỏi cổng trại, đi ngang chiếc hòm tôi cảm thấy chua xót. Hòm đó dành cho Hải, nhưng nó cũng là một biểu tượng cho những chiếc hòm khác chờ đón chúng tôi. Nó là chiếc hòm cho những người trốn trại tìm Tự Do, nó là chiếc hòm dành sẵn cho những người kiệt sức do đói khát, do làm việc quá mức và do bệnh hoạn không thang thuốc…
Tôi lẩm bẩm :
‘Nỗi khổ của con người sẽ còn phải kéo dài bao lâu ? thượng đế có mắt hay không ? tại sao người lại để chúng tôi sống mãi trong cảnh đoạ đày này ?’
Suốt 3 tháng trường, chiếc hòm vẫn nằm trơ trơ trước cổng trại, bất kể nắng mưa sương gió. Phải chăng thượng đế đã nghe lời cầu xin của chúng tôi và cứu lấy Hải. Anh đã hồi phục, chống nạng đi lại được. Mặt mũi tái xanh do thiếu máu, cặp mắt mất hẳn vẻ tinh anh sau cơn khủng hoảng thờ thẩn nhìn chúng tôi. Tay run run tỳ vào cặp nạng, anh lê bước chân chậm chạp hướng về phía chúng tôi.
Tôi hỏi :
‘Anh đã khoẻ hẳn chưa, chân anh còn đau không ?’
Hải đáp, giọng run run :
‘Tôi đã bớt nhiều rồi, duy chỉ có đi đứng khó khăn và yếu sức nhiều.’
Anh đưa tôi xem vết thẹo ở chân. Viên đạn xuyên từ đằng sau bắp chân trổ ra phía trước. Vết thương đã lành, thịt đang ttừ từ lấp kín lại khoảng trống do viên đạn gây ra.
Hải nhìn chúng tôi nói:
‘Cám ơn các anh thật nhiều, nếu không có các anh chắc tôi đã chết. Hôm nay tôi được mấy tên VC cho ra cổng theo mấy anh đi lao động.’
Tôi trố mắt:
‘Anh cũng phải đi lao động sao?’
Hải cười chua chát:
‘Vâng! Tôi cũng phải đi lao động. Mấy tên VC bảo nếu tôi không đứng cuốc đất được thì phải làm những công việc khác như ngồi đan tre hoặc lặt hột bắp…’
Long nghiến răng:
‘Thật đúng là bọn cộng sản! chỉ có chúng mới có thể tận dụng sức lực của con người như thế được.’
Chợt nhìn thấy chiếc hòm đặt ngoài cổng trại, Hải ngơ ngác hỏi:
‘Hòm của ai để ngoài đó vậy các anh?’
Chúng tôi im lặng không trả lời.
Hải nói giọng khàn khàn xúc động:
‘Phải hòm của tôi phải không các anh?’
Tôi khẽ gật đầu. Mắt Hải chớp mau. Tôi thấy hai bên khoé mắt của anh ươn ướt, hình như có nước mắt chảy ra. Chúng tôi không nói gì với nhau nhiều thêm nữa.
Nhìn theo dáng khập khiễng chống nạng của Hải theo đoàn người tù ra khỏi cổng trại, tôi khẽ thở dài. Đến ngày nào chúng tôi mới có được tự do, đến ngày nào quê hương chúng tôi mới thoát khỏi sự đoạ đày, đến ngày nào chúng tôi mới được sống trong một xã hội không hận thù không ganh ghét. Ngước mặt nhìn bầu trời ảm đạm đang chuyển mưa, tôi thầm mong trời sẽ mưa thật to, mưa như thác lũ để tưới mát tâm hồn và thể xác chúng tôi, để cuốn trôi đi tội lỗi của con người, để qua cơn mưa trời lại sáng.
---------------------------------------------------------------

 















Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn