HÁT CHO RIÊNG TÔI

28/02/20198:05 CH(Xem: 408)
HÁT CHO RIÊNG TÔI
HÁT CHO RIÊNG TÔI

    Trời chưa mờ sáng, Hương dậy trên vai mang ba lô sách, tập học và thức ăn trưa đi nhanh ra trạm xe buýt Bình Chánh lên Sài Gòn để đến trường . Hương tìm được sự thương yêu và an ủi của thầy cô trong trường Quốc Gia Nghĩa Tử nầy. Cô và thầy lúc nào cũng khuyến khích dặn dò :” Các con cố gắng lên, học làm người hữu dụng cho mai sao, phấn đấu lên không nãn lòng, bên cạnh các em dù không có cha hay mẹ, thầy, cô lúc nào cũng yêu thương và sẵn sàng giúp các con, chia sẽ với các con những vui buồn khó khăn trong cuộc đời”. Mỗi khi gặp khó khăn, gặp chuyện không vui xãy ra trong đời sống hàng ngày, Hương nhớ lại lời thầy cô mà quên đi cái không vui để tìm một niềm vui nào đó dù thật đơn giản, thật nhỏ cũng làm cho Hương ấm lòng. Sương đêm vẫn còn vương trong gió của buổi sáng sớm, Hương cảm thấy lạnh trên mặt, đôi tay cóng lại. Bên cạnh Hương, dì Năm Thu kéo khăn quàng che cổ và bịt ngang miệng cho thêm ấm. Hương gặp dì Năm Thu vào mỗi buổi sáng đón xe về Sài Gòn. Đã ba năm qua, Hương và dì Năm Thu thường gặp nhau mỗi sáng tại trạm xe nầy. Chồng dì đi lính sư đoàn Bảy đã tử trận, ba mẹ Hương cũng là lính qua đời. Hương và Dì Năm cùng chung nổi đau nên rất thân và tâm tình lâu ngày xem như người thân.
    - “Chào dì Năm, sáng nay hơi lạnh hả dì?”
    - “ Ừ hơi lạnh, con đủ ấm không?”
    - “Cám ơn dì con mặc hai lớp áo cũng đủ ấm rồi dì”
Những hỏi thăm, chăm sóc, trao đổi cho nhau làm Hương quên đi những công việc mệt nhọc sau giờ học phải làm không nghỉ tay của ngày qua. Xuống trạm xe buýt đầu hẻm Bình Chánh là ba giờ chiều, Hương đi thẳng về nhà lo cơm chiều, gánh nước, giặt giũ, ủi quần aó, rữa chén, lao nhà thì cậu về đến. Cơm tối vừa xong Hương lo rửa dọn, tắm em , dạy cho em học và ru em ngủ. Hương không có thì giờ cho bài làm trong lớp. Những bài làm cho ngày mai Hương làm xong trong giờ nghỉ tại trường. Hương không có thì giờ nói chuyện tán dóc cùng bạn cùng lớp. Hương làm công việc như quên cả mình, quên cả tuổi mới lớn của mình.
     Năm nay mười sáu, Hương  chọn  ban B vì ban toán không cần có nhiều bài đem về nhà và phải dùi mài kinh sử như ban A, và không lảng mạn như ban C. Trong lớp Ban B của trường Hương được xem là công chúa trong lớp, vì phần đông chỉ có con trai chọn. Hương chọn vì lý do khác, Hương lại thích và hợp với ban B vì không có thời gian để học bài tại nhà. Toán và những con số với những giải đáp tìm được làm Hương thích thú hơn những án văn xã hội trử tình của nhóm Tự Lực Văn Đoàn. Nếu chàng trai nào trong trường muốn tìm người yêu với nét yêu đời, với mái tóc dài óng ả ôm bờ vai, đôi mắt mơ mộng của tiểu thư đài cát sẽ thất vọng vì không tìm được nơi Hương.  Các bạn cùng lớp tặng cho Hương biệt danh “Dung Nhi” một cô gái thông minh và dám làm những chuyện mà bình thường con gái không thể có, Dung Nhi là con của “Hoàng Dược Sư”  trong truyện vỏ hiệp “Đông Tà Tây Độc” của Kim Dung. Hương đối đáp trả lời các giải tóan lúc nào cũng có câu trả lời nhanh chính xác, thông minh và khôn ngoan không kém những người bạn trai cùng lớp.
    “ Chị ơi, em buồn ngủ”
    Hương chưa kịp trả lời cho bé Phượng, tiếng mợ Năm vang vội về phái sau bếp nơi Hương đang lau sàn nhà. :” Hương ơi, Phượng buồn ngủ rồi, lẹ lên dổ em ngủ”
    Hương bỏ cây lao nhà qua bên thao nước, bước nhanh về phía trước, bé Phượng làm nũng đưa hai tay lên về phía Hương:” Chị ẩm em đi vô giường”
    Hương nhìn Phượng nói:” Em lớn và nặng rồi, chị ẩm em không nổi”
    Phượng không trả lời Hương nhưng nhìn về mợ Năm:” Mẹ... con muốn ẩm vô phòng...”
    Mợ Năm nhìn Hương gay gắt:” ẩm cho em cho ngủ, không em ngủ gục té xuống đất đau đầu..”
    Cậu Năm xen vào:” Để cậu ẩm Phượng cho...” vừa nói Cậu Năm khom người xuống đưa tay ra thì Phượng lùi lại.
    “Không... con không muốn ba. Con muốn chị Hương thôi”
    Mợ Năm không còn kiên nhẩn rầy Hương:” Lẹ lên, em nó mệt muốn té rồi, cả nhà tắt đèn đi ngủ”
    Hương ẩm Phượng vào vai đi vô phòng. Phượng nói:” Chị Hương ơi... em muốn chị hát cho em ngủ. Em không muốn nghe mẹ hát. Mẹ hát nghe không hay”
    Hương nói nhỏ:” Nói nhỏ thôi, mẹ Phượng nghe sẽ buồn”
    Phượng chỉ gật đầu không nói tiếp.
    Hương đặt Phượng xuống giường, Phượng kéo mền lên ngang ngực nhắm mắt im lặng đợi chờ. Hương vã vờ :” Chị quên bài hát rồi”
    Phượng mở mắt ra nói nhanh:” Đám cưới đầu xuân... rồi bài... Một đời Yêu Anh... rồi...”
    Hương vuốt nhẹ trên tay Phượng bắt đầu cất tiếng hát .
    “ Ngày xửa ngày xưa đôi ta chung nón đôi ta chung đường.
    Lên sáu lên năm đôi ta cùng sách đôi ta cùng trường.
    Đường qua nhà em nghiêng nghiêng sân nắng ,
    Nghiêng nghiêng mây hồng.
    Chiều nao đuổi bướm, bướm bay vô vườn
    Mà nước mắt rưng rưng...”
    Hương nhớ đến thời thơ ấu của mình, mẹ cũng thường hát ru Hương ngủ, những ngày tháng qua Hương cũng ngủ êm đềm trong vòng tay của mẹ. Những giấy phút sung sướng như nàng công chúa của Hương đi qua rất ngắn như một giấc mơ. Hương hát ru ngủ cho Phượng như hát cho chính mình. Mỗi lần hát “ nước mắt rưng rưng” là nước mắt Hương rưng rưng thật sự. Hương đã để trọn tâm hồn mình trong tiếng hát, Hương đã tự an ủi mình qua những buổi tối hát ru em. Hương thiếu thốn và thèm những âu yếm của người mẹ đã qua đời. Mẹ đã qua đời khi Hương vẩn còn trong tuổi như bé Phượng. Tiếng hát của Hương hát ru cho Phượng hàng đêm thật là truyền cảm in đậm vào tâm hồn người nghe.  Hương hát bằng tâm hồn, bằng cả một tình yêu mà Hương muốn tìm lại nơi Mẹ. Khi qua đời mẹ đã đem theo một yêu thương quý giá vô ngần, Hương biết khi mẹ mất đi thì không tìm lại được tình yêu của mẹ bao giờ.
    Chú Năm thay cha, nhưng Hương không tìm được trọn vẹn yêu thương từ chú. Chú thương, chăm sóc Hương nhưng chỉ có những tình yêu vụng về sau lưng vợ. Chú không dám biểu lộ tình cảm thương yêu với Hương và cái nhìn âu yếm của chú trước Mợ Năm. Chú dấu tiền cho Hương khi thĩnh thoãng chú đón Hương tại trường. Mợ Năm là người vợ bình thường, chỉ yêu chồng và không muốn chồng chia xẽ tình thương gia đình cho Hương dù Mợ Năm biết Hương là con của anh chồng.  Trẻ không còn cha mẹ, Hương cũng thương và hiểu nỗi khổ tâm của chú nên Hương thông cảm cho chú dù Mợ Năm thường coi Hương chỉ là người thay thế cho người giúp việc gia đình.
    Hương hát vừa hết bài thì Phượng mở mắt ra :” Chị hát hay quá em nghe không ngủ được. Chị hát tiếp bài khác cho em nghe đi... Nghe chị ...một bài nữa thôi em sẽ ngũ”.
    Hương biết bé Phượng đêm nào cũng đòi nghe Hương hát ít nhất là hai bài mà Phượng quen thuộc, Hương cũng thích hai bài nầy:” Ừ lần nầy nhắm mắt lại nằm yên ngũ. Chị không hát cho em nghe nữa nếu không chiụ ngũ.”
    Phượng gật đầu âu yếm, hai bàn tay của Phượng ấm áp nắm lấy tay Hương:” Em thương chị... hát cho em nghe...đi”
Hương gật đầu :” Một lần thôi.. ngũ đi.”
“ Em sẽ yêu anh trọn một đời
Yêu như ngày đầu đôi ta chung lối.
Gom mây chiều em may aó mới,
Tô nắng hồng thay phấn thay son,
Ngắm sao trời... em nhớ anh thôi.”
    Như bao nhiêu người khác, Hương vào tuổi mới lớn có những mơ ước thầm kín xa xôi, trong lúc nầy Hương cần mẹ nhưng không có mẹ, Hương muốn vòng tay của cha thì chỉ có chú với tình thương vụng về dành cho Hương. Hương chỉ có mơ ước và ước mơ của mình không ai có thể đi vào tâm hồn mình ngăn cản, không ai có thể ngăn chận giấc mơ của Hương. Tiếng ca cho chính mình, Hương hát cho chính mình, Hương gởi vào tiếng hát với những khát vọng một mái ấm gia đình, trong vòng tay người yêu, Hương cần sự thương yêu, khoảng trống thiếu thốn, thiếu tình mẹ, tình cha đã nói lên trong âm hưởng của bài nhạc mà Hương gởi theo mây gió. Hương muốn nói cho Phượng nghe, dù Phượng còn bé chỉ nghe được lời hát, chưa hiểu được tâm hồn và nỗi niềm tâm sự Hương bên trong của tiếng hát.
    Hương lo học cho kỳ thi tú tài phần nhất năm nay. Chú hiểu Hương cần nhiều thì giờ cho việc học nhưng công việc nhà vợ không chịu mướn người làm giúp cho Hương. Chú đồng ý với chuyện Hương quyết định về tạm ngụ nhà người chị một thời cũng là học sinh Quốc Gia Nghĩa Tử ở gần trường thuận tiện cho Hương để chuẩn bị kỳ thi sắp tới. Cùng sinh vào một thời đất nước chiến tranh, cùng một cãnh ngộ, nhưng chị Xuân may mắn hơn còn có mẹ bên cạnh. Mẹ chị Xuân thông cảm và thương Hương người cùng cảnh ngộ. Hương biết kỳ thi tú tài là một quyết định lớn trong tương lai để được sống và vươn lên cho chính mình. Hương sau giờ học đi làm cho nhà hàng gần đó để phụ giúp gia đình chị Xuân phí tổn ăn ở. Mỗi chiều, Hương đến  làm nhà hàng dọn dẹp rữa chén, vừa làm vừa hát như thói quen. Hương hát cho chính mình nghe không để ý chung quanh. Chủ quán ngạc nhiên vào mỗi chiều khi Hương đến làm thì nhà hàng đông khách hơn mấy tháng trước. Phần đông khách là thanh niên và học sinh sau giờ tan học buỗi chiều. Mỗi khi Hương cất tiếng hát, tất cả im lặng lắng tai nghe. Hình như Hương không chú ý nên vẫn hát say sưa và hát thật hay. Tiếng hát của Hương mang theo niềm tâm sự, mang theo nước mắt mà Hương đã để tâm hồn mình phát ra...
:” Chiều nao đuổi bướm, bướm bay vô vườn mà nước mắt rưng rưng...”
Hương đưa tay chậm nước mắt chợt nhìn lên, bao nhiêu cặp mắt nhìn vào mình. Tiếng vổ tay vang vội, Hương đỏ mặt nhìn quanh.:” Xin lổi...”
Bà Oanh chủ quán nói:” Xin lổi quý vị, có phải quý vị đến nghe cô Hương hát phãi không?”
Tiếng khách đồng loạt trả lời:” Phải, chúng tôi muốn nghe cô Hương hát. Dù không có nhạc cũng hát quá hay hơn ca sỉ trên đài phát thanh Sài Gòn”
Bà Oanh yêu cầu Hương :” Cô có thể đem nước cho quý khách và khỏi phải rửa ly chén nữa được không? Cô có thể vừa đem nước vừa hát cho khách nghe...”
Tiếng Duy người khách thường đến uống cà phê buổi chiều đã khám phá tiếng hát ca sĩ cà phê của Hương và giới thiệu nhóm bạn sau giờ học cùng đến thưởng thức :” Đồng ý đi Hương... chúng tôi muốn nghe...”
Hương gật đầu cám ơn Duy và lần đầu tiên Hương biết có nhiều người đến nghe tiếng mình hát. Công việc làm nhẹ nhàng hơn nhờ tiếng hát. Bà Oanh ưu đãi Hương cho thêm tiền lương, mỗi chiều đón Hương từ trường đến quán làm. Hương khỏi phải đón xe đi làm như lúc trước. Tiếng đồn ca sĩ quán cà phê với tiếng hát truyền cảm thấm thía đã lan tràn ra trong giới học sinh trung học. Từ trường Chu văn An, đến trường Gia Long... đã đem đến cho Hương niềm an ủi đậm đà. Hương đậu Kỳ thi tú tài phần nhứt, và vào lớp đệ nhất chuẩn bị cho kỳ tú tài phần hai. Cuộc sống của Hương sống đở chật vật hơn nhờ vào làm việc tại quán cà phê, mỗi chiều khi đến làm, Hương nhìn thấy Duy đến đó từ bao giờ...Duy chỉ chào Hương bằng ánh mắt và Hương nhận được tình cảm của Duy qua ánh mắt thật đậm đà, ánh mắt Duy làm Hương xao xuyến, hình như đang lần lần xâm chiếm tâm hồn của Hương. Duy gọi thêm cà phê, vì bà Oanh yêu cầu khách muốn nghe Hương hát thì kêu cà phê để có thể yêu cầu hát một bản nhạc.
Hương vừa đem cà phê cho Duy vừa hát :
”Ai cho tôi tình yêu,
Của ngày thơ ngày mộng
Tôi xin dâng vòng tay mở rộng
Và đón người đi vào tim tôi
Bằng môi trên bờ môi...”
Ánh mắt của Duy nhìn Hương thật cảm động. Hương biết những lời ca của mình thật sự mang đi tâm sự chính tâm hồn mình để tìm tri kỷ. Duy không rõ cuộc đời thơ ấu của Hương, nhưng nghe qua tếng hát có lẽ Duy đã xúc cảm qua ánh mắt. Hương đang ao ước một tình yêu để bù đấp vào nơi trống vắng gia đình mà Hương đã mất đi từ bao nhiêu năm qua. Hương hy vọng những tâm tư thầm kín của mình gởi trong tiếng hát sẽ gặp được một người mà Hương sẵn sàng dâng vòng tay mở rộng đón tình yêu vào con tim đang khao khát một yêu thương.
Ly cà phê để nhẹ trên bàn, tay Duy chạm nhẹ vào bàn tay Hương. Duy nói thật nhanh :” Hương ca rất hay, anh thích bài ca nầy, anh sẽ đem giấc mơ cho Hương thành sự thật “
Hương chỉ gật đầu chào Duy đáp lể hát tiếp :
“ Nhưng biết chỉ là mơ...
Nên lòng nức nở, thương còn đi chứ yêu thì chưa đến
Nên gọi tên tình chưa đỗ bến, nẻo mô mà tìm?”
Hương đã mất đi tình yêu thương của mẹ, đã bao năm rồi trống vắng, bóng mẹ trở về chỉ trong giấc chim bao. Rồi thiếu bóng cha... Hương cảm thấy cô đơn dù đứng giữa thành phố Saì Gòn có hơn triệu người, có hơn triệu tâm hồn và trái tim, tìm lại tình yêu và trái tim yêu thương của mẹ thì không ai thay thế ban cho Hương tình yêu đó. Hương than thở một mình:” Mẹ ơi, thế gian nầy con đi mãi và con tìm mãi, không có ai ban cho con tình yêu như mẹ. Không có gì thay thế được tình yêu của mẹ cho con. Mẹ ơi...”
Mắt Hương ướt chợt rơi lệ, giọt nước mắt tuôn trào ra không ngăn được. Hương đã khóc như bao lần hát về tình yêu và những bãn tình ca làm Hương run động thật sự. Duy cãm nhận được bên trong sau tiếng hát, Hương có một tâm hồn đang thổn thức, một trái tim cần được nâng niu trìu mến để xoa dịu nỗi đau thầm lặng của cuộc đời.
Trên đường từ nơi làm về nhà trọ, Hương phải đi bộ hơn nữa giờ. Thành phố Sài Gòn về đêm, sáng đèn màu thay đổi làm đường phố muôn màu đẹp lung linh. Dù Hương đi giữa lòng đô thị rực rở ánh đèn khoe sắc về đêm, Hương có thấy gì đâu, trong tâm hồn chứa đựng bao nhiêu lo âu cho cuộc sống, và ngày mai sẽ ra sao, đó là những câu hỏi, những phương trình cho học trò ban B như Hương phải tìm đáp số với giả thuyết ắc có và đủ...
“ Chào cô Hương... tôi cũng đi về nhà hướng nầy.”
Hương nhận ra Duy :” Chào anh ... vậy mình đi cùng đường”
“ Nhà tôi xa hơn nhà cô, tôi có thể đi cùng đoạn đường với cô được không?”
“ Sao anh biết nhà em xa hơn nhà anh?”
“ Nhiều ngày tôi đi phía sau cô nên biết rõ nơi cô ghé vô”
“ Dạ, cám ơn anh, có anh đi bên cạnh, đường đi về sẽ nhanh hơn”
“Anh vẫn còn đi học?”
“ Tôi đi làm rồi, đi học bán thời gian ở trường luật, không có dịp đi học như cô”
Duy không nói cho Hương biết mình là Cảnh Sát Đặc Biệt, đang tìm cảm tình viên để theo dỏi tụ tập của sinh viên và trong sinh trong đám đông, trong lúc Việt Công đang tăng cường xâm nhập vào đô thành để gây rối trong hoàn cảnh cuộc chiến đanh sôi động ở miền trung.Biết Hương đang có cảm tình một số đông người đến thưởng htức và biết rõ về hoàn cảnh gia đình của Hương.
“ À thì ra vậy, hân hạnh được biết anh”
“ Xin lổi Hương, có dịp cho tôi thăm gia đình ba mẹ Hương?”
Hương nhìn Duy với đôi mắt đỏ, cuối đầu một lúc nhìn Duy” Ba, mẹ em... đã qua đời khi em còn nhỏ, em mồ côi cha mẹ, hiện đang ở nhờ người chị học cùng trường Quốc Gia Nghĩa Tử”
Duy xin lổi” Xin lổi Hương, tôi khơi lại chuyện không vui của Hương"
“ Tôi muốn làm quen với Hương và quen thật lâu...”
Duy ngập ngừng không nói hết câu. Cả hai im lặng bước nhanh về phía trước. Duy nói như để cho Hương nghe” Sài Gòn về đêm đẹp với ánh đèn muôn màu, người đông nhưng tìm được một nơi ấm cúng và thương yêu mình thì khó kiếm quá phải không  Hương?”
“ Dạ anh nói phải, khó lắm anh ơi.”
“ Quê của Hương ở đâu?”
“ Dạ quê ngoại em ở Bình Chánh, xuống trạm xe buýt rồi đi vào hẻm căn thứ ba là nhà cậu em ở đó, vì cần có nơi yên tỉnh để học thi nên em vào ở với người chị nuôi cùng trường. Còn anh thì sao?”
“Tôi vừa đi làm vừa đi học...”
“ Anh đi làm? Nghề gì mà được đi học? Tuổi Anh không có đi lính?”
“ Hương nói đúng, tôi đi lính, ngoài giờ làm tôi được xếp cho học thêm để mở mang kiến thức. Tôi ở nhà trọ chung với người bạn cùng đơn vị, nhưng thỉnh thoảng chúng tôi gặp nhau vào cuối tuần, vì độc thân và mỗi người công việc riêng nên ít gặp”
“ Em sắp đến nhà, chào anh, nói chuyện với anh vui...”
Chưa kịp nói tiếng “quá” cho trọn câu, Hương trược ngã về phía sau. Duy nhanh tay hứng trọn người Hương trong vòng tay mình. Đôi tay rắn chắc của Duy làm Hương thật sự run động. Hương nhắm mắt im lặng nằm gọn trong tay Duy một cảm giác êm aí lâng lâng, Hương tưởng  thời gian như ngừng lại, một hạnh phúc đến bất chợt thật nhanh, thật ngắn đem cho  Hương tưởng chừng trong giấc mơ... Chưa kịp phản ứng thì ... Hương cãm nhận Duy đã hôn nhẹ lên má mình.
“ Xin lỗi em, anh không ngăn được mình...”
Mặt nóng hừng, Hương im lặng  và không biết phải nói làm sao... một lúc sau, trước khi  vào nhà Hương giã từ.
“ Cám ơn anh, nếu không có anh thì em đã ngã... , chúc anh ngủ ngon” Hương đi nhanh tâm hồn có cảm giác lâng lâng khó tả.
Duy nhấp ly cà phê đen nghe tiếng Hương hát với âm điệu như nói riêng cho mình ao ước của Hương thầm nhắn riêng cho mình. Duy nhìn Hương với ánh mắt say sưa, người ta uống rượu say tình bạn , nhưng hôm nay Duy nghe lời hát cảm thấy hồn mình đã say,  đã hoà trọn vào ước mơ của Hương...Ly cà phê do  Hương mang đến làm cho Duy đã say men và đã mơ để trọn tâm tư vào tiếng hát..
“ Em mơ một vòng tay
Diù nhau bao tháng ngày
Vì đời tựa áng mây
Sợ nguồn vui chóng phai
Tuổi xuân không trở lại”...
Cuộc chiến của dân quân miền Nam chống lại cộng sãn miền Bắc đến giai đoạn khốc liệt. Sài Gòn giới nghiêm, Tất cả buôn bán thương mại đều đóng cửa. Quán cà phê Hương làm cũng chung số phận nghiệt ngã của đất nước và chiến cuộc. Từ dạo uống ly cà phê đó, Duy đã biệt tâm không còn đến...
Miền Nam hoàn toàn bị chiếm, tất cả bị mất, bị cưỡng đoạt. Trường Quốc Gia Nghĩa Tữ là điểm tựa tương lai của Hương một trẻ bất hạnh mồ côi cha lẫn mẹ đã bao năm vượt qua thật nhiều gian truân, cố gắng không ngừng trong đau khổ để vươn lên trong đời nay đã bị đóng cữa ngay ngày đầu của miền Nam thất thủ, giấc  mộng duy nhất là đậu tú tài hai vào đại học trong tương lai của Hương đã vở tan theo đất nước miền Nam. Bao nhiêu năm qua hành trình tương lai của Hương được vun trồng bồi đấp trong thương yêu, trong những ngày tháng đẩm mồ hôi, máu đào và sự hy sinh của thật nhiều người để bảo vệ miền Nam tự do,  trong đó có  cha, mẹ của anh em, những người bạn thân của Hương... Nghe Duy bị vào tù và Hương mất tin Duy từ đó.
Thắng về nội, thối về ngoại đó là ngôn ngữ thường tình để an uỉ những trẻ thơ mất mẹ hoặc cha, còn Hương thì mất cả hai. Hương chọn nơi nào có thể tạm trú qua cơn sống gió, để rồi Hương sẽ ra đi tìm lại cho chính mình một hướng đi riêng. Hương về Cần giuộc sống với Ông nội kế, bà nội vừa qua đời, di chúc cho Hương căn nhà nơi đây. Năm năm sau, Hương đã hai mươi lăm, vào tuổi theo người thời đó là Hương đã đi qua tuổi xuân lập gia đình. Ông nội kế xếp đặc Hương kết hôn với Thiện người cháu con riêng cũa ông mà Hương chỉ biết mặt lần đầu tiên. Hương không thấy cảm tình run động và thương yêu Thiện. Thiện đem đến cho Hương mấy bản kết hôn đã điền sẵn tên Hương và Thiện.  Hương ký tên sẵng sàng đem đến Phường nơi cư ngụ ngày mai, thì Hương sẽ chính thức là vợ của Thiện. Hương chưa biết mình phải làm sao, và Hương tự hỏi lòng :” Mình có phải chọn Thiện không? Mình đâu có yêu Thiện và cũng không có một cảm giác gì về người nầy. Tại sao? Mình không còn lựa chọn con đường khác hơn sao??? Ban B mà không có giải đáp cho chính phương trình của mình thì quá tệ, không xứng đáng đậu ban B”
Hương cậm nén nhang trên bàn thờ  cha, mẹ và Nội:” Mẹ ơi, con phải làm sao đây?...Con có phải lao vào hố sâu nầy cho chính mình, sự kết hôn nầy không phải là sự lựa chọn của con. Cuộc đời của mẹ thì mẹ được chọn, cuộc đời của con không có mẹ bên cạnh, giây phút nầy mẹ biết không???... con cần mẹ lắm mẹ ơi. Mẹ ơi.. giúp con, Nội ...ơi giúp con, cho con một lựa chọn sáng suốt của cuộc đời”
Hương ngồi bên bàn thờ thở dài bổng nhiên nhớ lại bài hát âm thầm hát gởi cho Duy.
“ Em yêu một vòng tay
Một vòng tay ấm nồng
Nào ngờ chẳng trọn ước mong
Tình bọt bèo chóng tan...”
Tiếng gỏ cửa, Hương ngưng hát  mở cửa. Duy hiện ra trước mặt, Hương giật mình không nói được lời nào, Hương xúc động ngữ ngàng và bất động. :” Anh...trở về... Anh Duy...”
 Hương khóc nước mắt làm hoen mờ cả mi.  “ Anh...ơi, em mhớ anh, em mong anh... em...”
 Hương không nói được lời nào nữa. Duy ôm chầm lấy Hương cả hai im lặng nghe nhịp tim đập rộn rã vì xúc cảm yêu thương.
Một lúc sau Hương nói:” Anh về đến muộn rồi...”
Duy thản thốt:” Sao? Sao em nói anh đến muộn??. Em đã có chồng??”
Hương lắc đầu, Duy không hiểu :” Như vậy là sao hả em??”
“ Em đã ký tên vào giấy hôn thú rồi, anh coi đó... em đã ký tên rồi, thì làm sao hả anh. Em không thương, không muốn người nầy, em chĩ đợi anh mà thôi. Ngày mai đem ra phường em sẽ là chính thức làm vợ người ta. Đã trể rồi anh ơi...”
Hương nói xong xúc động nước mắt rơi trên ngực làm ướt áo Duy.
Duy cầm tờ hôn thú mím môi, xét nát quăng đi và nói với Hương:” Anh yêu em,  Đừng lo, mười tờ hôn thú nầy anh cũng xét nát được, một tờ như vậy chỉ một phút là anh làm thành giấy vụn”
Duy ôm hôn Hương thật đậm đà, lần nầy Hương chính thức hôn Duy lại :” Em yêu anh và  yêu anh thật nhiều”
“ Em mơ một bàn tay,
Làm dịu đôi má gầy
Để hận thù thành bóng mây
Để đời lại ấm vui”
Ba năm sau, Duy và Hương được định cư sang Mỹ sống trong những chuổi ngày hạnh phúc, những lần ca sau nầy Hương không phải ca thổn thức cho chính mình, Hương chẳng những hát cho riêng mình nghe mà hát cho mọi người nghe để chia xẽ những gì trong quá khứ một quá khứ Hương không còn muốn nói lại cho con mình nghe, Hương muốn quá khứ đi qua và phôi pha theo thời gian. Phải thời gian sẽ xoa dịu tất cả, thời gian là liều thuốc hạnh phúc , thiên đàn là bây giờ và ở đây,nếu mình biết sống và thưởng thức.

    San Jose November, 9, 2015

    Kính tặng những người bạn đã đi và vượt qua một thời thơ ấu không trọn vẹn.
    Lê văn Lý K6


Gửi ý kiến của bạn
Tên của bạn
Email của bạn